Chương 44: (Vô Đề)

Rất nhanh, sinh thần huyện thái gia đã đến.

Trước cửa tửu lầu Thiên Nhiên Cư đã sớm tụ đầy người, đều là những nhân vật có uy tín ở Phong Nhạc.

Hôm nay Thu Mộng Kỳ thay một bộ trường sam màu sẫm, nguyên thân tuổi còn nhỏ lại có dung mạo xinh đẹp, để tạo cho người ta cảm giác đáng tin và chững chạc, cô luôn cố ý chọn loại vải trông đứng tuổi một chút.

Thế nhưng mọi việc lại ngược với mong muốn, quần áo màu sẫm càng làm nổi bật đôi môi đỏ và hàm răng trắng của cô, khiến ánh mắt của Đới Yến gần như dính chặt lên người cô.

Với Đới Yến mà nói, nếu không phải thân phận không thích hợp, thì nàng cũng muốn theo ra ngoài gây náo loạn một phen, lúc này chỉ có thể ríu rít ở bên tai cô nói không ngừng, khiến Thu Mộng Kỳ bị nàng làm ồn đến mức đầu óc như muốn nổ tung.

Nha đầu này trông xinh thật, chỉ tiếc là cái miệng cũng không chịu để yên.

"Thu đại nhân, tối nay nhớ về sớm một chút, ta còn chuẩn bị quà sinh thần cho người, đợi người về rồi ta mang sang."

"Được, ta sẽ cố gắng. Ngươi với Xuân Đào cứ ở lại nha môn đợi ta." Thu Mộng Kỳ cười cười, không nhịn được lại liếc nhìn về phía cửa.

Thực ra cô cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, vẻ ngoài trông có không khí vui mừng là nhờ hoàn cảnh xung quanh tạo ra. Dù sao hôm nay cũng không phải sinh thần thật của cô, đơn thuần chỉ là một cuộc xã giao. Hơn nữa, mấy hôm trước cô còn xích mích với Tô Vận, đến hôm qua cả ngày cũng không nói câu nào, khiến lòng cô hai ngày nay cứ ngứa ngáy khó chịu.

Ngoài ngày nhậm chức thì hôm nay cũng xem như lần đầu cô chính diện giao đấu với đám thế tộc sĩ phu ở Phong Nhạc, người kia không ra mặt dặn dò vài câu, ít nhiều cũng khiến cô cảm thấy không yên tâm.

Mãi đến khi Tô Trường Bình lên tiếng giục đi cho kịp giờ, cô mới dẹp hết tâm tư khác, chỉnh lại y phục rồi bước ra ngoài.

Bữa tiệc hôm nay chắc chắn không tránh khỏi việc phải uống rượu, Thu Mộng Kỳ không thể đi một mình, Đại Phúc cũng đi theo, nhưng đầu óc hắn lại không lanh lợi, lỡ có chuyện gì phức tạp thì không thể trông cậy. Vì vậy Tô Vận đã sắp xếp cho Tô Trường Bình đi cùng, hắn tính tình ổn trọng, hai người theo sát bên cạnh cô sẽ càng vững vàng.

Khi bước ra tới cửa, cô lại thấy người kia không biết đã đứng đợi từ lúc nào.

Thu Mộng Kỳ bị nàng lạnh nhạt suốt hai ngày, nếu theo tính khí trước kia, giờ mà gặp lại Tô Vận thì chắc sẽ vung tay áo mà đi mất. Nhưng lúc này vừa thấy nàng xuất hiện, niềm vui trong lòng như trào ra khỏi lồng ngực, những cảm xúc hỗn độn kia đều bị đè bẹp. Mũi chân cô chẳng kiềm được mà bước nhanh tới, nhưng đến cách mấy bước thì lại khựng lại, cuối cùng chỉ đỏ mặt lúng túng hỏi: "Ngươi định đi với ta sao?"

Với thân phận tiện dân hiện tại của Tô Vận, lại thêm diện mạo khiến nước mất nhà tan kia, nếu thực sự xuất hiện trong buổi tiệc, chưa biết chừng lại gây ra rắc rối gì, chuyện này cả hai đều hiểu rõ trong lòng.

Nhưng một câu hỏi kia vừa cất lên, đã là lời phá băng, cũng là dấu hiệu Thu Mộng Kỳ chịu cúi đầu trước.

Quả nhiên sắc mặt Tô Vận cũng dịu đi, đưa cho cô một gói thuốc to bằng ngón tay cái, nói: "Thuốc này giúp giải rượu, đến tửu lâu thì uống vào, lúc lên bàn thuốc sẽ bắt đầu có tác dụng. Những việc cần chú ý ta đã dặn Trường Bình, trước đây mấy lần Tô gia tiếp khách cũng đều do hắn theo hầu, hắn biết nên làm thế nào. Đại Phúc thì tính tình thẳng thắn, sẽ trông chừng tất cả những kẻ tới gần ngươi, nên ngươi không cần quá căng thẳng..."

Thu Mộng Kỳ nghe nàng căn dặn đủ điều, giọng nói mềm nhẹ như lông chim lướt qua vành tai, rốt cuộc cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

"Ừ, ta đã biết. Ngươi ở nhà đợi ta, đừng ngủ, ta về còn muốn nói chuyện với ngươi."

Chắc chắn bữa tiệc sẽ có đủ loại người và đủ loại tình huống, cô không giỏi giấu chuyện, về nhà thế nào cũng muốn trút hết bầu tâm sự. Mà người duy nhất cô muốn chia sẻ, chỉ có Tô Vận.

Dù chuyện trước đó cô vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, nhưng cô không thể tưởng tượng được nếu thế giới này thực sự không có người nữ nhân ấy thì sẽ thế nào. Dù sau này có ngày cô đạt được vinh hoa hay của cải đến đâu đi nữa, nếu không có ai để sẻ chia, không ai có thể đồng cảm, thì tất cả đều trở thành vô nghĩa. Những người khác không thể chứng kiến vì họ không cùng thời gian, không cùng quá khứ, không cùng nhận thức với cô.

Tất cả... sẽ chỉ là nhạt nhẽo vô vị.

Câu nói vừa rồi của cô dường như cũng làm đối phương hài lòng, Tô Vận gật đầu nói: "Đi đi, vất vả cho ngươi."

Người cũng đã gặp, Thu Mộng Kỳ lập tức cảm thấy nhẹ nhõm cả người, lông mày cũng giãn ra theo, gạt bỏ hết thảy suy nghĩ rối bời, ưỡn thẳng lưng bước ra cửa.

Lần đi này, mãi đến tận nửa đêm mới trở về.

Vừa về đến hậu viện, người đầu tiên ra đón lại là Đới Yến.

"Đại nhân, cuối cùng người cũng về rồi, ta sắp ngủ gật mất."

Lúc này Thu Mộng Kỳ đứng dưới ánh đèn trông có chút ngà ngà, hai má ửng hồng, thoạt nhìn lại có vài phần đáng yêu mê người, bên cạnh là Tô Trường Bình đang đỡ lấy cô.

Nghe thấy giọng Đới Yến, cô cố mở mắt nói: "Đới Yến, sao còn chưa ngủ, bản huyện uống hơi nhiều, ngươi mau đi nghỉ đi."

Đới Yến bĩu môi nói: "Ta còn chuẩn bị quà sinh thần cho đại nhân, đại nhân chưa về thì sao ta ngủ cho được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!