Chương 43: (Vô Đề)

Buổi tối, Tô Trường Bình trở về, Tô Vận đang định hỏi hắn tình hình doanh thu.

Vừa hay Thu Mộng Kỳ cũng muốn nghe về tình hình kinh doanh của cửa tiệm, liền kêu hai người cùng vào thư phòng nói chuyện.

Dù Đới Yến có tò mò đến đâu, dù có mặt dày đến mấy thì thân là người ngoài cũng không tiện tham gia, nàng nghĩ ngợi một chút rồi quay người đi vào phòng bếp.

Trong thư phòng, Thu Mộng Kỳ nhìn thấy giữa mình và Tô Vận cách tới hai ba người ngồi, không nhịn được lên tiếng: "Ngươi ngồi xa như vậy làm gì, ba người nói chuyện thôi, mà bày ra cả cái bàn dài thế này."

Tô Vận không trả lời, chỉ ngồi ngay ngắn trên ghế, không hề động đậy. (Editor: =]]] dỗi dỗi)

Thu Mộng Kỳ đành phải tự mình nhích lại gần ngồi cạnh nàng.

Tô Trường Bình nhìn thấy hành động của hai người, tuy sắc mặt không có biểu cảm, nhưng trong lòng lại nổi sóng. Trước đây hắn từng nghĩ vị huyện thái gia này có tình cảm với đại tỷ, sau quan sát kỹ thì lại thấy hình như không phải, nhưng giờ nhìn lại, có vẻ đúng là có chút ý đó. Bằng không, với thân phận như hiện nay của tỷ đệ bọn họ, một tiểu thư khuê các am hiểu lễ nghi như đại tỷ sao dám tỏ thái độ với quan lớn?

Điều then chốt là huyện thái gia cũng không hề tức giận, hai người giống như là "ngươi cứ giận dỗi của ngươi, ta thì cứ bao dung của ta."

Tô Trường Bình đương nhiên không tin đại tỷ mình là người vô lý, đại tỷ là quý nữ nổi danh khắp Kinh Đô, sao có thể làm ra hành vi thiếu lễ nghĩa như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, chắc hẳn là đại nhân đã làm sai chuyện gì khiến đại tỷ không vui.

Nhưng dù sao đại nhân cũng là chủ tử, cho dù chủ tử có sai, thì thân là nô tỳ cũng không nên tỏ thái độ như thế này mới đúng.

Ngay khi Tô Trường Bình còn đang mù mờ không hiểu ra sao, Tô Vận thản nhiên mở miệng: "Trường Bình, nói một chút tình hình tiêu thu hôm nay đi."

Lúc này hắn mới thu lại tâm trí, lật quyển sổ ghi chép trong tay ra rồi báo cáo: "Hôm nay cửa hàng thu vào tổng cộng mười lượng bạc. Nhang muỗi phát miễn phí ở tiệm là hai mươi gói, buổi chiều ta và Đại Phúc đi từng cửa hàng phát thêm được năm gói. Dự tính ban đầu là phát ba mươi gói, hiện còn năm gói chưa phát xong. Trong tiệm hiện còn một ngàn gói hàng tồn, ở hậu viện còn sáu ngàn gói.

Nếu cứ bán với tốc độ này thì hàng tồn kho chẳng mấy chốc sẽ hết sạch."

Thu Mộng Kỳ thấy hắn báo cáo không sót một chi tiết, hài lòng gật đầu:"Ngươi làm rất tốt, sau này cứ báo cáo theo cách này là được."

Tô Trường Bình đáp một tiếng "Vâng".

Tô Vận lúc này mới nói: "Những điều này đều nằm trong dự tính, vài ngày tới không làm hoạt động, lượng tiêu thụ sẽ giảm xuống, đại khái phải trong nửa tháng đến một tháng, lượng tiêu thụ mới dần ổn định."

Thu Mộng Kỳ: "Nếu có thể phát triển ngành nhang muỗi này đến các huyện khác, thậm chí là toàn bộ Lĩnh Nam, thì chỉ dựa vào nó cũng đủ giúp chúng ta sống no đủ."

Tô Vận: "Dựa theo tình hình hiện tại thì nhân lực không đủ để đảm bảo sản lượng. Hơn nữa, tiêu thụ nhang muỗi có mùa cao điểm và thấp điểm, chỉ mấy tháng mùa hạ là dùng được. Đợi đến khi thời tiết mát mẻ sẽ không bán được, phải tranh thủ sản xuất để bắt kịp đợt cao điểm hiện tại."

Việc mở rộng thị trường tiêu thụ là chuyện tốt, nhưng sản lượng nhất định phải theo kịp.

Kho dự trữ nhang muỗi ở đông sương phòng chỉ còn vài nghìn gói, cần nhanh chóng tăng cường sản xuất, nếu không một khi nhu cầu bị k*ch th*ch mà không có hàng để bán, thì sẽ rơi vào thế bị động.

Việc xây dựng xưởng sản xuất nhỏ cũng đã đến lúc không thể chậm trễ.

"Bây giờ tiệm đã đi vào hoạt động, vốn cũng sẽ dần dần quay vòng, ngươi tranh thủ lúc rảnh rỗi tìm chỗ dựng một xưởng nhỏ đi. Làm nhang muỗi trong nha môn mãi cũng không phải cách lâu dài."

Tô Vận gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó căn dặn Tô Trường Bình thêm một số chi tiết trong việc điều hành cửa hàng rồi bảo hắn lui xuống nghỉ ngơi.

Ngay khi Tô Vận cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi, Thu Mộng Kỳ gọi nàng lại.

"Gần đây ngươi có phải là đang có thành kiến với ta không? Cứ luôn tránh mặt ta. Tất nhiên, ta cũng không nhất thiết phải gặp ngươi, nhưng dù gì chúng ta cũng đang hợp tác, như vậy không có lợi cho công việc."

Tô Vận nghe xong liền quay đầu lại, gương mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi: "Khi nào thì tránh mặt đại nhân? Ta đơn thuần là bận rộn với việc của nhang muỗi và cửa hàng. Đại nhân có gì cứ trực tiếp phân phó."

Điều Thu Mộng Kỳ ghét nhất chính là dáng vẻ như bây giờ của nàng, ngoài miệng thì thuận theo và lễ độ, nhưng từng cử chỉ từng biểu cảm đều là cự tuyệt người khác từ nghìn dặm.

"Vài hôm trước khi lập kế hoạch với Thanh Phong trại chẳng phải vẫn còn tốt đẹp đấy sao?"

"Bây giờ chẳng phải cũng vẫn rất tốt đó sao?"

"Thế này thì tốt cái gì chứ? Có phải ngươi không thích Đới Yến ở lại trong nhà không? Nhưng dù gì nàng ấy cũng cung cấp một tin tình báo, sau này muốn làm việc ở Thạch Bàn thôn thì không thể không tiếp xúc với người của Thanh Phong trại. Ta cũng không thể đuổi nàng ấy đi được, huống hồ nàng ấy chỉ ở vài ngày thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!