Chương 41: (Vô Đề)

Sáng hôm sau điểm danh lên công đường, toàn bộ quan lại trong nha môn đã có mặt từ sớm. Tin tức Thu Mộng Kỳ trở về vào đêm qua, vài người đã sớm nghe được, tuy ngạc nhiên nhưng càng không dám lơ là.

Thu Mộng Kỳ cũng không phụ kỳ vọng, sáng sớm đã tinh thần phấn chấn xuất hiện trước mặt mọi người.

Thấy cô không hề tổn hao gì, phản ứng của mỗi người mỗi khác, nhưng nhanh chóng ai nấy đều thay đổi sắc mặt, thi nhau tiến lên ân cần hỏi han. Chỉ có Quý Hô đứng sau lưng mọi người, vẫn trầm mặc ít nói như thường lệ.

Khi có người hỏi tình hình tiền tuyến ngày hôm qua, Thu Mộng Kỳ chỉ nhàn nhạt nói: "Chẳng qua là một đám ô hợp, được bản huyện khuyên nhủ một phen, đều đã về nhà cày ruộng."

Một câu đơn giản như vậy khiến mọi người đưa mắt nhìn nhau, cũng khiến huyện thừa và chủ bộ, hai người trước đó kiên quyết chủ trương bỏ bạc và nữ nhân ra để mời quân vệ sở xuất chiến, lập tức bị vả mặt "bốp bốp", nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Mấy khoản bạc đã bỏ ra trước đây để mời vệ sở chẳng phải là đổ sông đổ biển sao?

"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"

"Chứ còn thế nào!"

Ban đầu còn tưởng là tiểu tử miệng còn hôi sữa, làm việc không đáng tin, đi rồi chắc gì đã quay về, ai ngờ không những toàn vẹn trở về mà còn giải quyết xong chuyện, thế này bảo sao không khiến người ta tức tối.

Mọi người còn muốn moi thêm thông tin, nhưng Thu Mộng Kỳ lại không nói rõ, khiến cả đám ngứa ngáy khó chịu, hối hận không thôi vì hôm qua không đi cùng, để xem cô rốt cuộc đã nói gì mà thuyết phục được đám dân phiền phức ấy.

Một vài người bắt đầu thay đổi suy nghĩ, từ mấy vụ án trước kia đến dự án nhà xí công cộng đang làm gần đây, rồi đến chuyện Thanh Phong trại lần này, ai nấy càng cảm thấy trước đây đã quá coi thường cô.

Thái độ ứng xử liền đổi hẳn, mặt dày mày dạn khen Thu Mộng Kỳ tới tấp, có người còn dám so cô với Gia Cát Khổng Minh, nói cô có phong thái đấu trí với cả đám học sĩ năm xưa. Thu Mộng Kỳ cũng vui vẻ nhận hết, cười tươi nói: "Bản huyện nhậm chức đến nay đã hơn nửa tháng, bận rộn chính vụ nên vẫn chưa có dịp ngồi lại cùng chư vị đồng liêu. Vừa hay mấy ngày nữa là sinh thần của ta, đến lúc đó chọn chỗ nào ăn bữa cơm, nếu các vị không chê, xin hãy nể mặt đến chung vui."

Mấy người trước công đường liền vội nói: "Đó là lẽ tất nhiên, ngày vui thế này sao có thể bỏ qua!"

"Sinh thần của huyện tôn, lại thêm công lao to lớn ngày hôm qua khuyên lui phản tặc, đúng là đáng ăn mừng!"

Khổng Hưng Hiền và Lư Quảng Thuận liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ thâm ý khó dò, người trước bước lên một bước nói: "Đại nhân, khi ngài mới tới Phong Nhạc, hạ quan đã từng nói muốn mời tiệc khoản đãi các vị viên ngoại trong thành, cùng dân chúng vui vẻ chung vui, các vị lão gia trong thành đã ngóng cổ dài cả ra chỉ mong được ăn một bữa cơm cùng ngài.

Theo hạ quan thấy, lần này chỉ mời đồng liêu thì không ổn, chúng ta phải làm một bữa lớn mới được."

Tân quan nhậm chức, khoản đãi tứ phương, nhân tiện kiếm ít bạc, là lệ thường ở vùng Lịch Châu.

Thương nhân giàu có trong thành ai mà chẳng muốn nịnh bợ huyện thái gia, ai chẳng muốn thân cận với người đứng đầu trong huyện, cho dù không phải sinh thần, cũng phải tìm một cái cớ mà mời tiệc, bạc không phải tự nhiên mà đến sao.

Khi Thu Mộng Kỳ vừa tới, đã có mấy người bóng gió ám chỉ cô, chỉ là lúc đó cô khinh thường những chuyện như vậy, dáng vẻ thanh cao ấy sớm đã khiến người khác khó chịu, giờ thấy cô như thế, ai nấy đều cảm thấy đúng là nên như vậy từ đầu.

Đã cùng ở trong một chảo nhuộm lớn, chỉ riêng ngươi ra khỏi bùn mà không nhiễm thì là chuyện gì!

Thu Mộng Kỳ cười tủm tỉm nói: "Khổng đại nhân nói rất có lý, phải thường xuyên gần gũi với bá tánh mới đúng, việc này gọi là gì nhỉ, gọi là cùng dân vui vẻ. Nếu Khổng đại nhân không ngại vất vả, ta cũng muốn giao việc này cho ngài giúp một tay."

Khổng Hưng Hiền vui vẻ nhận lời, "Đại nhân, hạ quan cam đoan sẽ thu xếp cho ngài một bữa thật long trọng, thật đẹp mắt."

Loại chuyện này với Khổng Hưng Hiền mà nói đã làm không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ Thu Mộng Kỳ giữ gìn thanh cao, muốn làm một vị thanh quan, nay cô chịu bước ra bước đầu tiên, với hắn mà nói là chuyện tốt, hắn đương nhiên sẽ dốc lòng tổ chức yến tiệc cho thật hoành tráng.

"Khả năng của Khổng đại nhân ai nấy đều thấy rõ, việc này giao cho ngài ta rất yên tâm. Có điều chuyện tổ chức yến tiệc là việc riêng của ta, ngài không thể vì bận rộn chuyện riêng của ta mà lơ là công việc nha môn."

Tròng mắt Khổng Hưng Hiền đảo một vòng, lập tức hiểu ra điều Thu Mộng Kỳ muốn nói là gì, vội chắp tay: "Đại nhân ngài yên tâm, việc công việc tư, hạ quan chắc chắn phân biệt rành mạch. Hai cái công trình nhà xí công cộng ở tây thành và bắc thành, hạ quan đều đã nghĩ xong bố cáo chiêu mộ, lát nữa sẽ phái người đi dán ngay, mấy ngày tới sẽ xử lý thỏa đáng."

Hôm qua trước khi Thu Mộng Kỳ đi Thạch Bàn thôn đã dặn hắn lo xong mấy chuyện này cho rõ ràng, khi đó hắn cho rằng Thu Mộng Kỳ chắc chắn sẽ thất bại mà quay về, nên không để tâm lời căn dặn ấy, ngay cả bố báo cũng chưa thèm soạn. Nay cô xử lý mọi việc ổn thỏa mà thắng lợi quay về, hắn nào dám vì chuyện nhỏ như vậy mà trái ý, đành ngoan ngoãn gật đầu nhận việc.

Vì huyện thái gia đột nhiên đổi tính, chịu đồng lõa với mọi người, trên dưới công đường lập tức vui vẻ hòa thuận, mọi người cười nói rôm rả, không khí náo nhiệt vô cùng.

Đứng phía sau, Quý Hô nhìn thấy cảnh này, gương mặt đen sạm càng thêm lạnh lùng, chỉ thấy chướng mắt vô cùng, hừ lạnh một tiếng rồi vung tay áo bỏ ra ngoài.

Thấy huyện thái gia liếc nhìn bóng lưng Quý Hô mà chau mày, Lư Quảng Thuận vội nói: "Đại nhân không cần để tâm đến hắn, người này vốn là kẻ lập dị, từ trước đến nay không hợp quần, đại nhân cứ coi như người không liên quan mà khỏi phải tính toán với hắn."

Thu Mộng Kỳ làm ra vẻ rất đồng tình, "Nhiều người như vậy đều không muốn chơi cùng hắn, vậy thì hắn phải tự nhìn lại bản thân mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!