"Vốn hôm nay tâm trạng còn khá tốt, sáng sớm đã giải quyết xong vụ đấu thầu nhà xí công cộng, đem toàn bộ công trình xây dựng và quản lý giữ gìn nhà xí ở hai khu Đông Nam cho người ta thầu. Cũng tiện thể quảng bá luôn nhang muỗi của chúng ta, phát cho mấy vị lão bản đến dự hội thầu mỗi người hai gói làm quà vì đã tích cực tham gia dự án. Chỉ đợi khách đặt mua để kiếm bộn tiền, ai ngờ lại xảy ra chuyện lớn như vậy."
Tô Vận không ngờ Thu Mộng Kỳ lại thật sự giải quyết được chuyện xây nhà xí, không khỏi lại đánh giá cao cô thêm một bậc: "Nếu đã làm xong nhà xí ở khu Đông Nam, thì Tây thành cùng Bắc thành cũng có thể áp dụng cách làm tương tự. Có điều đã là xây mới thì chi phí chắc chắn sẽ cao hơn hai khu chỉ sửa chữa kia, cho nên có thể gia hạn thời gian sử dụng gấp đôi, thậm chí gấp ba lần, vẫn sẽ có người sẵn sàng làm."
"Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng trước mắt phải tạm gác lại đã."
"Không cần gác lại quá lâu. Sau này công việc của ngươi chỉ càng lúc càng nhiều, không thể cứ đợi làm xong một chuyện rồi mới bắt tay vào chuyện khác. Nếu như chuyện này vẫn chưa giải quyết được, chẳng lẽ ngươi sẽ không làm gì khác nữa sao?"
"Nhưng cũng phải tập trung tinh lực giải quyết chuyện quan trọng nhất trước chứ."
"Buổi sáng hội thầu đó, mấy vị quan viên dưới tay ngươi đều có tham dự đúng không? Bảng bố cáo cũng đã dán lên, các bước đều đã làm đủ. Vậy thì giờ ngươi chỉ cần chỉ định một người trong số họ phụ trách là được, không cần việc gì cũng tự thân lo liệu, chỉ cần hỏi kết quả sau cùng là đủ. Như vậy mới có thể dồn tinh lực vào những việc vừa quan trọng lại vừa cấp bách."
Thu Mộng Kỳ nghe xong thì bật cười: "Ta thấy ngươi làm huyện lệnh còn hợp hơn ta."
"Ta chỉ phụ trách kỹ thuật, lười giao tiếp với người khác." Tô Vận không cần nghĩ nhiều, lập tức bác bỏ khả năng đó.
Thu Mộng Kỳ đành bất đắc dĩ nhún vai. Người ta có cái vốn liếng cao ngạo, điển hình như hiện giờ, dù cho có thân phận rách nát như vậy, vừa vào đầu đã bị sung quân, nhưng chẳng phải nàng vẫn có thể khiến cô ngoan ngoãn làm chỗ dựa cho nàng sao!
"Vậy ngày mai ta sẽ giao chuyện này cho Khổng Hưng Hiền làm. Chúng ta quay lại chính sự đi, nói đến chuyện Thanh Phong trại ở Thạch Bàn thôn."
Trong huyện do Thu Mộng Kỳ quản lý có một cái thôn tên là Thạch Bàn thôn, cái thôn này dựa lưng vào Thanh Hà cốc, Thanh Hà cốc nằm giữa hai Phong Nhạc huyện và Phong Bình, tính ra là vùng đất không thuộc quản lý rõ ràng của bất kỳ bên nào, thường xuyên có sơn tặc và lưu dân tụ tập, gây chuyện chủ yếu là đám người do Thanh Phong trại ở trên Thanh Hà cốc cầm đầu, trong đó còn xen lẫn không ít thế lực dân gian.
*Editor: chú thích lại cách phân chia khu nhé:
(1) Lĩnh Nam (vùng/đạo), đứng đầu là tiết độ sứ, thấp hơn là (2) Châu (Lịch Châu, Kinh Châu, Chử Châu), đứng đầu là thứ sử như Cam Đức Thọ quản lý các quận, (3) Quận ( Quận Tân Hội, Quận Vĩnh Ninh,...) được quản lý bởi các Quận thủ (như ông Lý Thái). Tiếp theo là (4) Huyện gồm huyện Phong Nhạc hay huyện Phong Bình (đứng đầu là Huyện lệnh/huyện thái gia như Thu Mộng Kỳ), nhỏ nhất là (4) thôn (Đại Hà, Thượng Đảng,...) đứng đầu là các lý chính/trưởng thôn.
Hiện tại đã gần tháng Sáu, là thời điểm thu thuế mùa hạ, để bóc lột dân đen nhằm phục vụ cho việc xây dựng Cửu Trọng Đài triều đình lại tiếp tục tăng thuế, đã đạt đến mức ba phần thu hai, khiến ngày càng nhiều dân chạy nạn phải nổi dậy làm giặc, gia nhập đội ngũ phản tặc.
Trước đây huyện lệnh tiền nhiệm từng nghĩ đến việc phối hợp với Phong Bình huyện để chiêu mộ lính đàn áp dân phản loạn.
Nhưng chiêu mộ lính cần có bạc, hai huyện đều tiếc tiền không muốn bỏ ra, quan lại thì không được lòng dân, cũng không muốn tốn công, miễn cưỡng gom được vài chục người, hoàn toàn không đủ dùng, cuối cùng chuyện chiêu môn binh cũng đi vào bế tắc.
Cuối cùng đành phải cầu viện vệ sở gần đó. Vệ sở thực ra là quân đội đóng tại các địa phương do triều đình thiết lập, bên Lĩnh Nam này, các vệ sở thuộc quyền quản lý của tiết độ sứ Lĩnh Nam, dưới vệ sở còn có các đơn vị thiên hộ sở và bách hộ sở.
*
- Vệ sở: đơn vị quân sự lớn, đóng ở các vùng biên viễn hoặc khu trọng yếu.
*
- Thiên hộ sở: một Vệ chia làm nhiều Thiên hộ sở (~1000 quân)
*
- Bách hộ sở: thuộc Thiên hộ sở (~100 quân)
Cách Phong Nhạc hơn năm mươi dặm, có một vệ sở tên Đài Sơn hơn một ngàn hộ, thống lĩnh tám trăm quân. Trước đó, Phong Nhạc đã nhiều lần cầu cứu Đài Sơn vệ sở, mong họ xuất binh tiêu diệt đám phản tặc kia. Theo lý mà nói, một trong những chức trách của vệ sở là phòng bị cường đạo, duy trì trật tự và ổn định địa phương. Nhưng vì bổng lộc của lính vệ sở đã bị nợ từ lâu, nên muốn mời họ xuất binh thì phải có bạc.
Nghe cô nói xong, Tô Vận mới hỏi: "Nói như vậy thì mấy năm trước cũng thường xuyên có dân phản loạn, vậy đều là ai xử lý?"
"Chuyện kiểu này không phải đều do huyện lệnh quyết định sao?"
"Chỉ e ngươi còn chưa nhìn ra ai mới thực sự là người nắm quyền ở Phong Nhạc huyện, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng là ngươi sao, Thu huyện lệnh?"
Thu Mộng Kỳ không phải kẻ ngốc, nhưng vẫn không cam lòng nói: "Huyện lệnh là quan lớn nhất không sai mà, chẳng lẽ còn có ai dám trái lệnh ta sao?"
"Có lẽ ở những huyện khác thì đúng là như vậy, nhưng ở Phong Nhạc thì xưa nay là huyện thừa như sắt thép, còn huyện lệnh thì như nước chảy thay người. Ngươi nghĩ kỹ lại xem, từ lúc ngươi tới đây đến giờ, thực sự ra tay xử lý được bao nhiêu chuyện? Ngoài mấy vụ án cỏn con, công việc thu thuế có đến tay ngươi chưa? Ngươi đã từng xem sổ sách mấy năm trước chưa?
Ngươi có biết trong nha môn còn bao nhiêu ngân lượng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!