Lần này Tô Vận trở về, mua cả thịt heo, mỡ heo và xương heo lớn, còn có mấy con cá. Ở thời cổ đại, dân thường càng thích thịt mỡ bóng loáng, thịt nạc ngược lại còn rẻ hơn. Nhưng Tô gia trước đây cũng được xem là nhà khá giả, lại chuộng ăn thịt nạc hơn. Mỡ lưng heo để dành thắng mỡ, xương thì dùng để hầm canh.
Hôm nay hiếm hoi được nấu cơm khô, mùi thơm bay ra khiến bọn nhỏ bụng đã sớm đói meo.
Phương thị khéo tay, rất giỏi nấu nướng, ngày thường vào rừng tìm rau dại, đào măng trên núi đều là do bà làm. Lần này dùng xương heo hầm măng phơi khô, thịt ba chỉ xào rau dại, cá thì đem hấp nguyên con, khi dọn ra mới chan ít dầu nóng phi thơm lên, mùi hương lan tỏa làm người ta thèm thuồng.
Cả nhà mười người, ngồi quanh bàn đá trong sân rào bằng hàng rào gỗ, mỗi người tự lấy ghế nhỏ do mình đan lấy, khi nghe Tô Học Lâm hô một tiếng "Động đũa đi", mọi người không kìm được mà lập tức bưng bát lên ăn.
Tô Vận ở nha môn, ăn uống hàng ngày đều giống Thu Mộng Kỳ, có cá có tôm, chưa từng để bụng đói. Nhưng trưởng bối và tiểu hài tử trong nhà thì từ tháng Hai đã rời khỏi Kinh Đô đến Lĩnh Nam, rồi về Đại Hà thôn, suốt ba tháng ròng rã chưa từng có một bữa cơm tử tế. Thỉnh thoảng Tô nhị gia có bắt được ít thú rừng trên núi cũng chẳng đủ nhét kẽ răng. Hôm nay mới được xem như một bữa cơm có dầu mỡ đúng nghĩa.
Trưởng bối còn biết kiềm chế, còn mấy hài tử như Tô Trường Bình, Tô Trường Ninh thì không còn giữ kẽ, ăn cơm liên tục, miệng toàn là dầu.
Tô Vận nhìn mà vừa mãn nguyện vừa xót xa. Một nhà người thân sa sút đến nỗi áo không đủ mặc, cơm không đủ ăn, về sau phải cố gắng kiếm tiền nhiều hơn mới được.
Ăn xong, Tô Vận lại nói chuyện riêng với mẫu thân.
Cố thị nhìn khuôn mặt trắng trẻo của nữ nhi, dè dặt hỏi: " Thu đại nhân kia có nói gì với ngươi không... hay là có làm gì với ngươi không?"
Tô Vận nghe nương hỏi vậy, lại nhớ ban nãy cha cũng hỏi như vậy, không nhịn được xoa trán. Rốt cuộc là hai người họ nhìn ra điều gì, mà lại nghĩ Thu Mộng Kỳ có tình ý với nàng? Hai người họ rõ ràng là oan gia không đội trời chung.
Nếu thật sự có chuyện gì khiến người khác hiểu nhầm thì chắc chỉ có vụ hôm ở ngoài trạm dịch, Thu Mộng Kỳ trước mặt Hà Lão Cửu mạnh bạo hôn nàng một cái, ngoài ra thì chẳng có gì thêm.
Tô Vận vô thức đưa tay chạm lên môi, trong đầu còn đang đoán xem lúc đó Thu Mộng Kỳ rốt cuộc nghĩ gì, thì bị giọng của nương cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Vận nhi, sao lại ngẩn người?"
"Ta đang nghĩ, sao phụ mẫu lại hiểu nhầm ta với Thu đại nhân như vậy?"
Cố thị không vui liếc nàng một cái rồi nói: "Nam lớn thì cưới vợ, nữ lớn thì gả chồng, hai người các ngươi nam đơn nữ chiếc ở cùng nhau, không xảy ra chuyện gì mới là lạ. Nữ nhi nhà ta xinh đẹp thế kia, Thu đại nhân đó mà là nam nhân thì làm sao mà không xiêu lòng?"
Trùng hợp là, người ta thật không phải nam nhân.
"Nương nghĩ gì vậy, nào có chuyện nam đơn nữ chiếc, còn có Xuân Đào với Đại Phúc, hơn nữa đại nhân bận tối mắt tối mũi, suốt ngày xử lý kiện cáo dân sinh, lấy đâu ra thời gian để tâm tới mấy chuyện khác."
"Ây, Vận nhi, nương nói thật với ngươi, Thu đại nhân tuổi còn trẻ đã đỗ tiến sĩ, tuy trông hơi phóng khoáng, nhưng nương nghe người trong thôn đồn nhau rằng đại nhân phá được vụ án tân nương và thư sinh ở Thượng Đảng thôn, mọi người đều khen đại nhân thần thông quảng đại. Nếu ngươi không ghét hắn... Nữ nhân chúng ta cũng chỉ mong lấy được người đối tốt với mình là đủ."
Vụ án đó cụ thể là Thu Mộng Kỳ phá ra sao, không ai hiểu rõ hơn Tô Vận.
Tô Vận mỉm cười nói: "Nhà mình thân phận thế nào nương còn không rõ sao, ngay cả Xuân Đào còn hợp với đại nhân hơn ta, nương đừng lo mấy chuyện này nữa, lo chăm sóc thân thể của nương cho tốt là được."
"Nha đầu này, cái gì cũng không cho nương nói."
Hai mẫu tử lại trò chuyện thêm một lúc, Tô Vận dẫn theo Đại Phúc cùng người nhà ra đồng nhổ cỏ một lát. Thấy trời đã không còn sớm, nàng vội vàng dặn Tô Trường Bình thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường trở về thành.
Tô Trường Bình có cái gì để mà thu dọn, trên người vẫn là y phục tù cũ đã giặt tới rách, được Phương thị lộn trái lại, sửa đi sửa lại, miễn cưỡng che được chữ "tù" trên đó. Ngoài ra chỉ còn một bộ cũ là y phục nhi tử nhà lý chính mặc thừa cho làm đồ thay, chẳng còn gì khác.
Tô Vận bảo hắn để lại bộ cũ đó cho Tô Trường Ninh, lên thành rồi sẽ mua cho hắn đồ mới, sau này trông coi cửa hàng, không ăn mặc chỉnh tề một chút thì ai đến tiệm mua hàng.
Sau khi bịn rịn chia tay với người nhà, ba người mới lên đường trở về Phong Nhạc huyện thành.
Lúc về đến nha môn thì trời đã chạng vạng, xe ngựa dừng ở cổng sau để vào viện. Vừa đến trước cửa, đã nghe thấy bên trong có tiếng bước chân, rất nhanh sau đó bóng dáng Xuân Đào xuất hiện trước mặt.
Xuân Đào trước tiên chào hỏi Tô Trường Bình, sau đó mới vội vàng quay sang Tô Vận nói: "Tô cô nương, cuối cùng ngươi cũng về."
Tô Vận nghe giọng có gì đó không đúng, vội hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Đại sảnh phía trước xảy ra chuyện lớn, nghe nói Thạch Bàn thôn có giặc cướp nổi loạn, đại nhân đã đến hậu đường mấy lần, hỏi ngươi đã về chưa." (Editor: nhắc nhở nhỏ nhẹ 1 lần nz, Mộng Kỳ hiện đang hơi phế nên hãy kiên nhẫn ạ)
"Bây giờ chẳng phải tan nha rồi sao, đại nhân còn chưa về sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!