Chương 36: (Vô Đề)

"Nương, người trong nha môn đưa mọi người đến đây, có để lại thứ gì không?" Theo lệ thường, phạm nhân bị lưu đày đến địa phương, sung quân đi lao động thì phải có công cụ sản xuất, còn cần có thức ăn no bụng, nếu không thì căn bản không thể sống được.

"Cũng chỉ cho bốn cái cuốc, ba cái liềm, thêm một bao kê mễ với một cái nồi rách nát, bao gạo đó nhìn là sắp ăn hết, may mà có Vận nhi mang gạo về."

Tô Vận nghe vậy không nhịn được nhíu mày, nhà không tính nàng vào cũng đã chín miệng ăn, một bao kê mễ nhỏ, dù tiết kiệm cách mấy cũng chỉ đủ ăn nửa tháng, thế chẳng phải là ép người ta vào chỗ chết sao!

Như nhìn ra được nỗi lo lắng của nữ nhi, Cố thị mỉm cười nói: "May mà nhị thúc ngươi cùng Đại lang còn có chút bản lĩnh, đặt vài cái bẫy trên núi, bắt được chim sẻ với chuột đồng, thỉnh thoảng cũng có thể cải thiện bữa ăn, cũng chưa đến nỗi đói chết."

Tô nhị gia không đỗ đạt gì, trước đây cả Tô gia đều dựa vào đại gia Tô Học Lâm chống đỡ. Ông làm tiểu lại dưới trướng Kinh Triệu Doãn, tuy không có tiền đồ gì lớn, nhưng cuộc sống nhàn nhã, không phải lo nghĩ gì nhiều. Giờ đến Lĩnh Nam, ngược lại lại có thể giúp nhà không ít việc.

*Kinh Triệu Doãn ()

- Chức quan đứng đầu phủ Kinh Triệu (quản lý khu vực kinh kỳ). Tương đương thị trưởng thủ đô trong cách hiểu hiện đại.

Tô Vận khoác tay Phương thị, cười nói: "Kinh Đô là chân rồng đất thánh, trước kia nhà mình cũng phải dè dặt sợ đắc tội quý nhân, giờ đến đây chẳng ai quản thúc, ta thấy nhị thúc ngược lại sống thoải mái hơn, còn hay cười nữa."

Phương thị vốn là thứ nữ không được sủng trong nhà, sau khi gả cho Tô nhị gia thì sinh được một nam hai nữ. Hai huynh đệ Tô gia đều không nạp thiếp, bà cũng không mong trượng phu mình có bản lĩnh gì lớn, chỉ cần nương bóng bên đại huynh là có thể sống yên ổn. Trước kia cũng không mấy để ý lời ra tiếng vào bên nương gia.

Nay bị vu oan, lưu đày đến Lĩnh Nam, bên nương gia không ai hỏi thăm hay giúp đỡ điều gì, bà cũng coi như đã nhìn rõ, không còn kỳ vọng gì vào cái gọi là tình thân hư ảo ấy.

Hài tử cũng đã lớn, giờ cả nhà ở Lĩnh Nam được ở bên nhau, bình an là điều quý giá nhất.

"Nhị thúc ngươi chẳng làm nên việc lớn gì, nhưng còn chút sức lực, bắt được mấy con chim nhỏ thôi, cũng không đủ ăn no."

"Thẩm đừng nói vậy, nếu không có nhị thúc thỉnh thoảng bắt chút mồi về, mấy hài tử như Việt Nhi nửa đêm tỉnh dậy cứ kêu đói, không biết sẽ rối lên thế nào."

Tô Vận nghe mà lòng chua xót, vội nói: "Nương, thẩm, ta có mua thịt về, lát nữa mình về nhà nấu thịt ăn."

"Hài tử ngoan, còn nhớ thương đến người nhà."

Về đến nhà, trước mắt là ba gian nhà tranh, gian giữa là phòng chính, hai bên mỗi bên một phòng, một bên là phòng của nam nhân, bên còn lại là nữ quyến ở. Bên nữ quyến còn có một gian nhà bếp, phần còn lại dùng gỗ dựng hai bức tường rào, tạo thành một cái sân nhỏ.

Tuy nhìn có vẻ đơn sơ, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, mang chút cảm giác như chốn đào nguyên ngoài thế tục.

Trong sân còn có mấy băng ghế dài xây bằng đá, ngồi dựa vào đó có thể nghỉ ngơi hóng mát.

Hơn nửa tháng vừa khai hoang vừa dựng nhà tranh, có thể dựng thành một mái ấm như vậy đã là rất tốt.

Cố thị chỉ vào gian chính giữa nói: "Bình thường nếu trời mưa thì ăn cơm trong gian nhà này, không mưa thì ăn ngoài bàn đá ngoài sân, buổi tối về nhà, cha ngươi còn tranh thủ dạy học cho bọn trẻ."

Tô thái phó xưa nay luôn siêng năng cần mẫn, Tô Vận biết rõ điều đó.

"Chúng ta cũng không thể cả đời chỉ trồng trọt được, ai biết sau này sẽ ra sao, việc học không thể bỏ."

"Bảo bọn nhỏ khiêng bao gạo vào gian nhà chính đi, bếp nhỏ quá, không để được." Phương thị vừa nói vừa chỉ đạo mấy hài tử đem gạo từ xe ngựa khiêng vào nhà.

Tô Vận cũng nhanh tay lấy mấy món quà vặt mua cho các đệ muội ra, chia cho từng người.

Chỉ là ít đường, hạt dưa, với vài khúc mía, chẳng phải thứ gì ngon lành, nhưng từ khi các đệ muội đến nơi này thì ngay cả cơm ăn còn không đủ no, nói gì đến quà bánh, nên ai nấy đều vui vẻ nhận lấy, vừa ăn vừa cười rạng rỡ.

"Ngươi ở lại chơi với bọn nhỏ, nương và nhị thẩm ngươi đi nấu cơm."

Hai tỷ muội dâu vốn trước kia mười ngón tay không chạm nước xuân, giờ cái gì cũng phải làm, may mà phối hợp ăn ý, làm cùng nhau cũng không đến nỗi quá vất vả.

"Hôm nay có thịt, phải chuẩn bị cho tử tế để bọn nhỏ được ăn miếng có mỡ."

Mọi người nghe xong đều tươi cười rạng rỡ, đầy mong đợi.

Nhị đường muội là Tô Khanh Lâm cũng muốn đi giúp một tay, nhưng bị Cố thị ngăn lại: "Ngươi ở lại nói chuyện với tỷ ngươi đi, ta với nương ngươi lo là được rồi, đi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!