Chương 35: (Vô Đề)

Nghe Thu Mộng Kỳ đồng ý cho nàng về gặp phụ mẫu, trên mặt Tô Vận không giấu nổi niềm vui.

Phu phụ Tô Học Lâm đối với nàng không có điều gì để chê trách, gia phong Tô gia lại rất tốt, các đệ muội cũng kính trọng người đại tỷ này, bao ngày qua, nàng đã sớm xem họ như người thân thực sự của mình. Cả nhà đoàn tụ, sao có thể không vui mừng.

"Đây là một lượng bạc, chúng ta đến Phong Nhạc chưa đến một tháng, ngươi là sư gia của ta, cũng không thể để ngươi tay không mà về. Tháng sau phát lương ta sẽ trừ vào trong đó."

Những ngày qua, Tô Vận vẫn luôn lo lắng cho người nhà, giờ cả nhà đã nhập cư ở Đại Hà thôn, tuy biết nha môn sẽ không bỏ mặc bọn họ, nhưng lúc đi thân không một đồng, chẳng biết có nhà để ở không, có áo để mặc không, có cơm để ăn không.

Dạo này Thu Mộng Kỳ một bộ dáng thiếu thốn, nàng cũng ngại mở miệng lấy tiền, đã chuẩn bị tâm lý về nhà tay trắng. Chỉ là nghĩ đến không mang được gì về cho các đệ muội, trong lòng cảm thấy áy náy vô cùng, không ngờ nàng ấy lại chủ động đưa bạc cho mình, khiến nàng có phần bất ngờ.

Thu Mộng Kỳ thấy vẻ mặt nàng như vậy, cười lạnh một tiếng: "Sao? Nghĩ ta là lão bản bất lương sao? Dù thế nào ta cũng không giống mấy kẻ trí thức kia làm ra mấy chuyện trái lương tâm."

Lời trong câu như một lưỡi dao sắc, lại một lần nữa xé toang chuyện cũ. Tô Vận dường như đã quen với kiểu châm chọc của cô, không tranh cãi, chỉ lặng lẽ nhận lấy bạc.

Tuy nói là không còn để bụng, nhưng mỗi lần nhớ đến chuyện đó, cảm giác khó chịu vẫn như cái gai thỉnh thoảng lại đâm nhói lên, mà lần này Thu Mộng Kỳ lại không nén được.

Khi Thường Tuấn quỳ xuống đòi đeo nhẫn cho nàng, cô thấy rất rõ ràng.

Còn những gì Hạ Thiền đã nói với cô, tất cả những chuyện đó! (Editor: tự nhin t nghi hoặc má Hạ Thiền có phải phản diện hay kh...)

Vì vậy lại một lần nữa buột miệng: "Ta nhớ dì Triệu lúc nào cũng mong con gái thành phượng, ngày xưa nghiêm khắc với ngươi đến mức đáng sợ, áp lực đó chắc khiến người ta khó thở lắm. Cũng chẳng trách ngươi vừa đến đây đã lập tức hòa nhập với phụ mẫu mới, còn thân thiết hơn cả nương thân, Nếu dì Triệu thấy được cảnh này, không biết trong lòng sẽ nghĩ gì." (Editor: cái miệng đánh chết cái nết :

D)

Dì Triệu là mẹ của Tô Vận, trước kia từng sống cùng khu với Thu Mộng Kỳ, hai nhà có biết nhau nhưng không thân thiết lắm.

Cả hai đều là những đứa trẻ không có cha, chỉ là cha Tô Vận mất sớm, mẹ nàng cực khổ nuôi con, nên kỳ vọng rất nhiều vào nàng, cũng nghiêm khắc một cách đáng sợ.

Vẻ mặt đang rạng rỡ vì sắp được gặp lại gia đình của Tô Vận, sau câu nói đó bỗng tái nhợt. Nàng siết chặt góc bạc trong tay, nhưng rất nhanh đã quay mặt đi, không để ai thấy rõ cảm xúc trong mắt.

Thu Mộng Kỳ thấy dáng vẻ nàng như vậy, trong lòng cũng căng thẳng, biết mình lỡ lời, nhưng lại không nói nổi lời xin lỗi.

Mối quan hệ vừa mới hòa hoãn được đôi chút, chỉ vì hai câu nói của Thu Mộng Kỳ tối nay mà lại quay về tình trạng căng thẳng như ban đầu. Trong lòng Thu Mộng Kỳ ngổn ngang trăm mối, còn Tô Vận nằm trên giường, nhìn trần nhà tối om, trằn trọc mãi không ngủ được.

Sáng sớm hôm sau, Tô Vận chỉ ngủ được ba bốn canh giờ, nhưng vẫn như thường lệ thức dậy. Sau khi rửa mặt chải đầu, Đại Phúc đã chuẩn bị xe ngựa chờ sẵn bên ngoài.

Xuân Đào phụ trách việc ăn uống cho mọi người, bữa sáng cũng đã sớm làm xong.

Tô Vận không có khẩu vị, nhưng vẫn cố ép mình uống vài ngụm cháo rồi theo Đại Phúc ra ngoài.

"Đại Phúc, chúng ta đi qua phố trước đã, ta còn phải mua chút đồ mang về."

Đại Phúc ngoan ngoãn quay đầu xe đi về phía khu náo nhiệt, hai người họ trước tiên ghé tiệm gạo mua một thạch gạo, mấy cân muối, vài thước vải rẻ tiền, sau đó lại mua thêm mấy cân thịt và xương, mang theo vài món ăn vặt nhỏ, một lượng bạc cũng tiêu gần hết.

Lúc này mới bảo Đại Phúc đánh xe đi về hướng Đại Hà thôn.

Đại Hà thôn cách Phong Nhạc huyện không xa, lúc trước Thu Mộng Kỳ đã đặc biệt dặn Lư Quảng Thuận sắp xếp cho họ một chỗ ở gần, chỉ cách chừng hơn mười dặm. Tuy xe ngựa đi chậm, mất khoảng một canh giờ mới tới nơi, nhưng tính ra cũng là gần.

Cả hai người đều là lần đầu tiên đến, vừa đi vừa hỏi đường, đến đầu thôn Đại Hà thì gặp mấy người dân đang làm việc bên vệ đường. Những người này thấy một chiếc xe ngựa chỉ nhà giàu mới ngồi nổi chạy vào thôn thì không nhịn được mà ngoái nhìn.

Nghe nói là nữ nhi Tô gia về, ai nấy đều không khỏi lộ vẻ hâm mộ.

"Nghe nói làm nha hoàn cho huyện lệnh đại nhân, nhìn khí chất đúng là khác hẳn."

"Nha hoàn cái gì, người ta bảo là làm tiểu thiếp cho huyện thái gia, không thì sao được ngồi xe ngựa đẹp thế này."

"Nhà họ vốn là tội nhân bị đày đến đây, huyện thái gia đâu dám đưa loại người đó về phủ?"

"Vừa nãy gió thổi tung rèm xe, ta liếc thấy một cái, xinh đẹp như tiên giáng trần, sắc đẹp thế kia thì có là tội nhân cũng mặc kệ, bảo ta xuống mười tám tầng địa ngục ta cũng nguyện mang về nhà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!