Chương 33: (Vô Đề)

Trước khi dụng cụ ép hương làm xong, Tô Vận dẫn theo Xuân Đào và Đại Phúc sớm làm công việc chuẩn bị.

Trước tiên, nàng dành một ngày để mua sắm nguyên vật liệu. Một vài loại thực vật và dược liệu thường thấy thì cứ đến núi ven đường mà hái. Có Đại Phúc ở đấy, công việc vận chuyển cũng trở nên nhẹ nhàng.

Lại sắp xếp dãy phòng phía đông một lần nữa, còn đặc biệt từ ngoài mời hai thợ mộc và một thợ xây, chuẩn bị bàn làm việc, lưới phơi, giá gỗ, cối đá, cối nghiền, ván đựng hương và những thứ khác.

Nguyên vật liệu đều là những thứ phổ biến, trong vòng hai ngày đã thu dọn ổn thỏa, tiếp theo bắt đầu phơi khô, nghiền mịn để dự trữ.

Vì việc này còn đặc biệt mua thêm một con la và hai cối xay, trong nhà vốn đã có hai con ngựa, luân phiên làm việc, cối xay đá gần như không nghỉ suốt cả ngày.

Bên chỗ Trương thợ rèn càng không dám chậm trễ, mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, trong một tuần nghiên cứu ra dụng cụ ép hương nhiều lỗ, ngay lập tức đưa tới nha môn.

Tô Vận thao tác thử một lúc, cảm thấy rất hài lòng, Xuân Đào thấy vậy cũng sảng khoái trả tiền, thợ rèn Trương từ chối không được đành nhận lấy bạc, sau cùng cảm tạ rối rít mà rời đi.

Tiếp theo là đem nguyên liệu đã nghiền trộn theo tỉ lệ nhất định, thêm chất kết dính vào nhào thành dạng bùn, sau đó cho hỗn hợp này vào dụng cụ ép hương nhiều lỗ, lắc tay cầm để ép ra. Hơn hai mươi que hương nhỏ mảnh từ các lỗ nhỏ chen nhau chui ra, nằm ngay ngắn trên tấm đỡ, mỗi que dài khoảng sáu mươi phân, rồi dùng dao dài cắt đoạn, hai que cuốn lại thành hình xoắn ốc, mang ra đặt lên lưới phơi, để nơi râm thoáng hong khô. Như vậy, dây chuyền sản xuất nhang muỗi coi như hoàn tất.

Loại nhang dài này rất dễ gãy, Tô Vận đã thử nghiệm nhiều lần, cuối cùng vẫn giống như hiện đại dùng hình xoắn ốc, dù phải thêm một công đoạn, nhưng một vòng nhang có thể cháy suốt cả đêm.

Cái máy ép hương này chỉ cần không ngừng thêm nguyên liệu rồi lắc tay cầm, hương cứ liên tục được đùn ra, hơn hai mươi que một lúc, vừa nhanh vừa đều, từng que nhang đồng đều cả về kích cỡ, so với việc nặn tay thì nhanh hơn rất nhiều.

Xuân Đào xem mà tấm tắc khen ngợi, ánh mắt nhìn Tô Vận lại càng thêm phần sùng bái.

"Tô cô nương đúng là Công Thâu* tái thế, lại có thể nghĩ ra được công cụ thế này. Công cụ này chỉ cần một người là thao tác được, tốc độ nhanh hơn thủ công phải đến hai ba mươi người."

(*Công Thâu: nhân vật thời Xuân Thu, nổi tiếng là đại tài công nghệ chế tạo.)

Nhờ có công cụ hỗ trợ, công việc được giảm bớt một nửa.

Nhưng cho dù vậy, muốn sản xuất số lượng lớn thì vẫn cần thêm người mới có thể theo kịp quy trình, hơn nữa nơi làm hương hiện giờ chỉ có đông

-tây sương phòng và bên ngoài sân, không tiện mở rộng quy mô, tổng thể vẫn thấy bị hạn chế.

Xuân Đào còn phải hầu hạ Thu Mộng Kỳ, lại phụ trách ba bữa ăn, giặt giũ quét dọn cho cả nhóm, lực lượng sản xuất nhang chính vẫn phải dựa vào Đại Phúc và Tô Vận.

Nhưng chỉ mấy người thế này thì sao kham nổi, Thu Mộng Kỳ sau giờ tan nha cũng phải tham gia sản xuất, giúp ép hương, phơi hương, trông la kéo cối nghiền.

Làm chưa đến ba ngày cô đã bắt đầu có ý kiến.

"Người ta làm quan đều là để hưởng phúc, có đâu như ta đây đường đường là huyện thái gia, ban ngày đã bận tối mắt, tối còn phải khuân vác, trông la kéo đá, ta không làm nữa!"

Chủ tử không làm, Xuân Đào và Đại Phúc tất nhiên không dám nói gì, chỉ có Tô Vận là mở miệng đáp lại: "Theo tốc độ sản xuất hiện tại của mấy người chúng ta, một ngày có thể làm được nhiều nhất là ba nghìn que hương, đó là còn phải đảm bảo nguyên liệu đầy đủ. Dựa theo khảo sát thị trường trước đó, một que bán một văn tiền, một ngày nhiều nhất cũng chỉ kiếm được ba đến bốn lượng, một tháng tối đa là một trăm lượng bạc, đó là chưa trừ chi phí.

Muốn kiếm lại tám trăm lượng, e là phải mất cả năm, làm hay không là tùy ngươi quyết định."

Xuân Đào trợn tròn mắt nói: "Tô cô nương, một tháng bán được trăm lượng bạc còn chưa đủ sao, đại nhân nhà ta một năm bổng lộc còn chưa tới trăm lượng!"

Trong mắt Xuân Đào, nhà dân bình thường một năm kiếm được ba đến năm lượng bạc đã là giỏi, có nhà cả năm chẳng dư nổi mấy văn, Tô cô nương không hổ là nữ nhi nhà thái phó, nói ra những lời này mắt không thèm chớp cái nào.

"Hay là thuê người đi, mệt quá, ta tan nha cũng muốn nghỉ ngơi a." Mệt thì không mệt, dù sao nguyên chủ cũng xuất thân võ nghệ, khối lượng công việc này thật sự không đáng là gì, nhưng chán ngắt, cả ngày làm đi làm lại một việc, thân thể thì không mệt mà đầu óc thì kiệt quệ.

"Đã mua công cụ, lại mua nguyên liệu, ngươi nghĩ còn dư bạc để thuê người? Hơn nữa nếu để người khác biết huyện lệnh đại nhân trong hậu viện mở xưởng làm thương, cẩn thận bị người dâng sớ tố cáo."

Hai trăm lượng bạc ban đầu, trừ đi chi phí mua dụng cụ ép hương, giá gỗ và các công cụ khác, mua nguyên liệu hết hơn một nửa, giấy Tuyên Thành dùng làm bao bì cũng tốn thêm một phần, cơ bản chẳng còn dư đồng nào.

Bổng lộc của quan viên mỗi năm được phát hai đợt vào mùa xuân và mùa thu, mùa xuân là ngày hai mươi tháng Giêng, mùa thu là ngày hai mươi tháng Bảy. Thu Mộng Kỳ vừa mới nhậm chức, lại vừa lỡ kỳ phát bổng lộc mùa xuân, nên lần tới phải đợi đến tháng Bảy mới được lĩnh, hiện tại không có tiền, đừng nói tới việc làm nhang muỗi, ngay cả ăn cơm cũng thành vấn đề.

Thu Mộng Kỳ nghe nàng phân tích như vậy, cả người lập tức ngã lăn ra đất, "Giờ phải làm sao đây, cực khổ mệt mỏi làm từng này mà cả năm mới kiếm được tám trăm lượng, lúc trước ta còn nói với Tạ gia là nhậm chức được hai tháng là có thể bắt tay xử lý việc của họ, vậy là nhiều nhất chỉ còn hai tháng rưỡi thôi."

Tô Vận thở dài, nói: "Vừa nãy Xuân Đào đã nói, ngươi là huyện lệnh, bổng lộc cả năm cộng lại còn chưa được một trăm lượng, vậy mà ngươi còn mở miệng than một năm mới kiếm tám trăm lượng bạc là ít, ngươi thấy ngại không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!