Chương 31: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, đúng vào dịp nghỉ mười ngày một lần, sáng sớm Thu Mộng Kỳ đã dẫn Xuân Đào, Đại Phúc và Tô Vận ra khỏi cửa, đến chợ tham quan dò hỏi, chuẩn bị cho kế hoạch kiếm bạc tiếp theo.

Hiện tại, thị trường nhang muỗi vẫn còn là một mảnh đất trống. Tuy dân chúng Lĩnh Nam cũng có một số cách đuổi muỗi, nhưng phần lớn chỉ đơn giản là đốt lá ngải để xua đi, hiệu quả không mấy lý tưởng.

Mà nhang muỗi do Tô Vận chế ra lại phối hợp nhiều loại dược liệu khác nhau, đặc biệt là thành phần cúc trừ sâu, giúp hiệu quả của nhang đạt đến mức tối ưu.

Thu Mộng Kỳ đã có thể mường tượng ra cảnh một khi nhang muỗi được tung ra thị trường, sẽ gây nên làn sóng sử dụng ở Lĩnh Nam, còn lợi nhuận thì khỏi phải nói.

Chỉ là hiện giờ bọn họ thiếu nhân lực, công cụ sản xuất gần như không có, hiệu suất giai đoạn đầu chắc chắn không như mong muốn, nhưng cũng chỉ có thể bắt đầu với quy mô nhỏ, trước tiên phải lo xong khoản đặt cọc tám trăm lượng bạc của Tạ Chính Khanh.

Nguyên liệu chế tạo nhang muỗi chủ yếu gồm có vỏ cây bạch đàn, cây sả, củ nghệ, cúc trừ sâu, cùng một số thuốc kết dính và bột, Thu Mộng Kỳ hiện giờ đã biết thành phần cấu tạo, nhưng hoàn toàn không nắm được tỷ lệ pha trộn cụ thể.

Đến Phong Nhạc đã gần một tuần, nhưng cô vẫn chưa có ấn tượng gì về tòa huyện thành nhỏ này.

Nhưng vừa mới đi một vòng, chưa kịp nhìn kỹ dược liệu, suýt nữa đã bị mùi hỗn tạp trong khu chợ hun cho muốn ngất xỉu.

Hiện đang là tiết tháng Năm, đầu mùa hạ, không khí mang theo hơi ẩm và oi bức, trộn lẫn với mùi rau quả, cá tôm, hải sản bốc mùi thối rữa trong chợ, cùng với chất thải động vật vương vãi khắp nơi, khiến người ta khó mà thở nổi.

Thế nhưng dân ở đây dường như đã quen với hoàn cảnh này, hoàn toàn làm ngơ trước rác rưởi trên đường phố, lại khiến vị huyện lệnh mới nhậm chức như Thu Mộng Kỳ chẳng biết đặt chân vào đâu. Tô Vận cũng cau mày suốt từ đầu đến giờ, không hề giãn ra.

Xuân Đào và Đại Phúc tuy đã đến chợ vài lần, nhưng nay có đại nhân nhà mình đi cùng, cũng không nhịn được mà than phiền vài câu.

"Đại nhân, chúng ta từ Kinh Đô xuất phát đi qua bao nhiêu nơi, chưa từng thấy cái chợ nào bẩn loạn tệ như ở Phong Nhạc, không hiểu sao nơi này lại vừa bẩn, vừa thối, lại vừa lộn xộn như vậy."

"Càng đi về phía đông thì thời tiết càng nóng, thực phẩm khó bảo quản, hư hỏng nhanh hơn. Phong Nhạc lại nằm gần biển, sản vật phong phú với tôm cá hải sản, mấy thứ này ăn thì tươi nhưng lại tanh nồng nhất, nếu không xử lý tốt vệ sinh thì chẳng khác gì đang sống trong bãi rác." Thu Mộng Kỳ vừa phe phẩy quạt giấy vừa cố xua đi mùi hôi.

Xuân Đào nghe xong liền tức tối nói: "Đã biết là tanh hôi như vậy thì sao không xử lý cho đàng hoàng? Theo nô tỳ thấy thì vị huyện lệnh tiền nhiệm chắc chắn là chưa từng bước chân ra khỏi cửa, hoàn toàn không biết ngoài đường phố muỗi bay đầy trời, thối không chịu nổi!"

Thu Mộng Kỳ bật cười khinh bỉ: "Dù có không bước ra ngoài cũng phải đến tửu lâu uống rượu, nếu đã không muốn quản thì có khi rác có bưng đến ngay trước mũi cũng làm như không ngửi thấy."

Lời còn chưa dứt, bên cạnh khu chợ đã có người dắt lừa kéo một xe rau đi tới. Đúng lúc đi ngang qua mấy người các nàng, con lừa đột nhiên nhún mông vài cái, phịch phịch mấy phát ngay trước mặt bọn họ, trong nháy mắt mùi tanh hôi xộc lên nồng nặc, ruồi nhặng bay đầy trời.

Thu Mộng Kỳ và Tô Vận dù sao cũng là người có học, chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, nhất thời chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì cho phải.

Thu Mộng Kỳ nghĩ con lừa cũng giống như vật nuôi của con người, trong thành lớn dắt chó ra ngoài đều phải mang theo đồ dọn dẹp, lừa cũng không thể ngoại lệ, bèn lập tức gọi người chủ lừa lại: "Này, lừa nhà ngươi phóng uế bừa bãi, ngươi không quản sao?"

Chủ lừa là một hán tử tầm thước, da dẻ đen nhẻm, quay đầu lại ngơ ngác nhìn cô.

Thu Mộng Kỳ đành phải lặp lại câu vừa rồi.

Người nọ cười toe toét, nói bằng thứ tiếng Hán không lưu loát: "Tiểu công sĩ, lừa không phải người, không nghe hiểu tiếng người. Ta cũng bảo nó đừng phóng bậy, nhưng nó không nghe, ta biết làm sao?"

Người qua đường cũng cười ồ lên, cảm thấy việc nói lý với lừa đúng là chuyện nực cười.

Thu Mộng Kỳ thấy nói về vấn đề này thật chẳng hay ho gì, nhưng đã mở miệng thì không thể bỏ ngang, liền cố gắng giảng lý: "Lừa của ngươi phóng uế giữa chợ, ngươi phải dọn dẹp cho sạch, không thì người ta dẫm phải thì sao?"

Gã nam nhân cười hì hì: "Tiểu công sĩ, ngươi nhìn xem đường này, chỗ này một bãi chỗ kia một bãi, đâu chỉ mình lừa nhà ta, lừa nhà người cũng phóng, sao lại chỉ chặn mình ta?"

"Ta chẳng phải vừa đúng lúc thấy được hay sao?"

"Vậy ngươi nhìn kìa, chỗ kia còn có một con bò, dưới đất còn một bãi to tướng, sắp thành núi rồi."

Thu Mộng Kỳ vội quay đầu nhìn theo hướng hắn chỉ, quả nhiên có một con bò đang làm trò.

Cô đang định bước tới thì nghe thấy tiếng bánh xe chuyển động, thì ra gã chủ lừa đang tranh thủ chuồn đi.

"Này! Ngươi định đi đâu? Phân kia ngươi còn chưa xử lý mà--"

Chủ lừa rút ngắn hai chân thúc lừa chạy vù đi, vừa chạy vừa quay đầu hét lại: "Công sĩ, ngươi đi lo con bò kia đi thì hơn--"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!