Thu Mộng Kỳ đi thẳng tới trấn kế tiếp, gọi là Ma Tây trấn. Trong ấn tượng, nguyên thân từng dừng chân tại đây, nơi này có một phiên chợ lớn, rất thuận tiện để mua sắm vật tư.
Với thân phận quan lại triều đình hiện tại, cô có thể tận hưởng ăn uống và xe ngựa đều do trạm dịch cung cấp. Mặc dù có thể được ăn ở miễn phí, nhưng đây không phải là một nơi tốt.
Theo những gì Thu Mộng Kỳ biết về lịch sử, các trạm dịch thường rất bẩn thỉu. "Côn trùng bay tứ tung trong bếp và phòng ăn, chúng đậu trên thớt, lẫn vào thức ăn, khiến người ta không thể nuốt trôi". Chỗ ở cũng đáng lo ngại, "phía sau phòng ngủ là chuồng bò chuồng heo, chỉ ngăn cách bởi một tấm phên tre".
Hơn nữa, việc bố trí của nhiều trạm dịch rất bất hợp lý, có nơi quá gần, có nơi lại quá xa. Đến nơi gần thì mặt trời còn chưa lặn, còn đến nơi xa thì phải cầm đuốc đi suốt nửa đêm mới tới. Cho nên, việc hoàn toàn dựa vào trạm dịch là không khả thi. Cô vẫn phải mua một chút lương khô và chăn màn đơn giản để chuẩn bị.
Đi một vòng, đang chuẩn bị mua sắm thì cô nghe thấy tiếng bước chân và tiếng ồn ào từ xa vọng lại. Một đám người đông đúc lao tới, vừa chạy vừa la hét đòi đánh giết một ai đó.
Thu Mộng Kỳ lúc này không muốn gây sự, liền vội vàng dắt ngựa tạt vào sát mép đường.
Nhưng khi cô nhìn thấy hai người đang hoảng hốt chạy phía trước, cô sững sờ một lúc.
"Xuân Đào? Đại Phúc?"
Vài ngày trước, khi nguyên thân đi qua Ma Tây trấn đã cứu một đôi tỷ đệ, chính là hai người này.
Đôi tỷ đệ này cũng thật đáng thương. Phụ mẫu đều đã mất, đệ đệ tên Đại Phúc lại bị ngốc, hoàn toàn sống nhờ vào công việc nha hoàn của Xuân Đào cho nhà phú hộ.
Lũ lưu manh ngoài phố thấy Đại Phúc tuy ngốc nhưng lại khỏe, chúng dùng đồ ăn ngon dụ dỗ hắn đi đánh người yếu thế. Đại Phúc tuy tâm trí không toàn vẹn nhưng bản chất lại lương thiện, không muốn bắt nạt người khác, vì vậy ngược lại, hắn bị đám ô hợp này bắt nạt.
Nhìn thấy tình thế trước mắt, Thu Mộng Kỳ nghĩ rằng nguyên nhân cũng giống lần trước.
Lúc này, Xuân Đào đang hoảng loạn, chợt nhìn thấy Thu Mộng Kỳ, như thấy vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, không nói không rằng kéo Đại Phúc tới trước mặt cô, ban đầu định kêu là nữ hiệp, nhưng rồi nàng nhìn rõ trang phục của cô, trong chớp mắt đã đổi lời mà hét lớn: "Thu công tử cứu mạng-"
Thu Mộng Kỳ vội che chở hai người ra sau lưng mình: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Thu công tử, bọn chúng bắt Đại Phúc đi trộm bạc. Đại Phúc không chịu, chúng liền đánh hắn. Lần này Đại Phúc đánh trả, lỡ làm một tên trong bọn họ gãy một chân, giờ cả bọn đuổi theo không tha, đòi lấy mạng Đại Phúc--"
Lúc này gương mặt Đại Phúc sưng vù như cái bánh bao, y phục vá chằng vá đụp trên người bị xé thành từng mảnh, để lộ bờ vai và cánh tay bầm tím chằng chịt, có chỗ còn rỉ máu.
Thu Mộng Kỳ khẽ nhíu mày: "Đừng sợ, ta muốn xem kẻ nào dám động đến các ngươi!"
Tên đầu sỏ nhìn Thu Mộng Kỳ thân hình mảnh khảnh, trông yếu ớt không chịu nổi gió, liền không để cô vào mắt, khạc một ngụm nước bọt rồi quát: "Đồ ẻo lả chết tiệt, đừng xen vào chuyện người khác, bằng không sẽ đánh luôn cả ngươi!"
"Thế thì không được rồi, ta đây vốn dĩ thích xen vào chuyện người khác nhất." Thu Mộng Kỳ khẽ cười nhạt.
Thấy cô khiêu khích, tên đầu sỏ tặc lưỡi mấy tiếng: "Khẩu khí thật lớn! Trước tiên đánh cho ngươi khuất phục, rồi quẳng vào Di Hồng viện làm nam kỹ, xem còn dám vênh váo nữa không."
Bọn lâu la bên cạnh lập tức cười rộ lên: "Đại ca, tên nhãi này trông cũng khôi ngô đấy chứ, quan lão gia mấy vị kia không phải thích cái kiểu này sao."
"Huynh đệ, xông lên--"
Trong lòng Thu Mộng Kỳ cũng ngứa ngáy, muốn thử một chút, xem võ công mà nguyên thân đã học được từ sư môn ra sao. Nhưng cô lại nghĩ đang dùng thân phận của Thu Thực, nếu bây giờ lộ ra võ công, bị kẻ có tâm nhìn thấy, e là rước họa vào thân.
Đành phải đè nén cơn ngứa ngáy trong lòng, cô cười lạnh một tiếng, thò tay rút ngay ngư phù quan bằng* trong ngực ra, dí thẳng vào trước mặt tên đầu sỏ, hờ hững nói: "Mở to mắt chó của ngươi ra mà xem, đây là cái gì!"
*ngư phù quan bằng: là tín phù quan chức hình cá một loại giấy thông hành/ấn tín do triều đình ban cấp để quan lại ra ngoài công vụ
Đám lâu la vừa trông thấy quan ấn, lập tức hoảng sợ lùi lại liên tục.
Từ xưa đến nay, dân vốn sợ quan, mà người có thể được ban ngư phù, ít nhất cũng phải là quan thất phẩm.
Bọn chúng thường ngày ỷ thế h**p người, sau lưng cũng chỉ có bọn lại dịch cùng bổ đầu trong huyện, nào dám chọc vào một chính quan. Trong thoáng chốc liền tan tác như chim thú, biến mất không thấy bóng dáng.
Đây là lần đầu tiên Thu Mộng Kỳ lấy thân phận ra để áp người, nhìn đám kia sợ hãi đến nỗi bỏ chạy thục mạng, trong lòng cô khoan khoái vô cùng.
Xuân Đào không ngờ ân nhân lại lấy ra quan ấn, nhưng từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng nghe nói triều đình có nữ quan. Cộng thêm y phục Thu Mộng Kỳ đang mặc, trong lòng nàng mơ hồ đoán được đôi phần ngọn ngành, nhưng khi chưa có đáp án xác thực thì cũng không dám để lộ thân phận của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!