Nói ra thì thật xấu hổ, Thu Mộng Kỳ học xong trung học cơ sở rồi ra đời lăn lộn, trung học phổ thông gần như không học hành gì mấy, sau đó ra nước ngoài thì cũng chỉ là sống qua ngày. Nếu phải đánh giá trình độ học vấn của cô, cùng lắm cũng chỉ là một học sinh tốt nghiệp cấp hai.
May mà đi nhiều nơi, cũng xem như có chút trải đời, không đến nỗi là loại người chưa từng thấy sự đời. Nhưng khi gặp phải việc thẩm án, loại chuyện nghiêm trọng liên quan đến tội phạm hay thậm chí cả mạng người, thì cô cực kỳ thiếu tự tin.
Vì vậy khi trống lớn ngoài nha môn bị gõ vang, Thu Mộng Kỳ suýt nữa sợ đến rớt cả hồn vía, sau khi trấn định lại liền quát lên: "Còn không mau ra xem chuyện gì xảy ra!"
"Thưa đại nhân."
Lúc này, Tô Vận đang ngồi phía sau cô đọc hồ sơ các loại vụ án trong huyện, sớm đã nhìn thấu hết tất cả, nàng không biểu lộ gì, chỉ đứng dậy rót cho Thu Mộng Kỳ một chén trà ấm.
Rất nhanh, Hồ Tam chạy vào báo: "Có một thư sinh từ Thượng Đảng thôn tới gõ trống kêu oan, nói dân làng vu oan hắn tư thông với tức phụ mới cưới nhà bên, định dìm cả hai xuống sông bằng lồng heo, hắn liều mạng giãy giụa mới thoát ra được, lập tức chạy thẳng đến nha môn báo án."
Vừa nghe đến việc có thể gây chết người, Thu Mộng Kỳ lập tức không ngồi yên được, quay sang Hồ Tam nói: "Mau đi thăng đường!"
Hồ Tam vội vàng đi báo các nha dịch chuẩn bị thăng đường. Thu Mộng Kỳ cũng đứng dậy đi tìm mũ, vừa rồi ở trong phòng đọc hồ sơ thấy nóng nên đã tháo ra, giờ chuẩn bị lên thăng đường xử án, phải nhanh chóng đội lại.
Tay chân luống cuống, đến cái mũ cũng không nghe lời, đội đi đội lại mấy lần đều không xong, cho đến khi một đôi tay trắng muốt đỡ lấy mũ, nhẹ nhàng đặt ngay ngắn lên đầu cô.
Khác hẳn với dáng vẻ luống cuống của cô, Tô Vận ở bên cạnh lại vô cùng bình tĩnh, nhắc nhở: "Nếu định dìm cả hai người, giờ một người trốn thoát, thì người còn lại có khả năng đang gặp nguy hiểm, nên ưu tiên cứu người trước."
Thu Mộng Kỳ nghe vậy mới ý thức được mình đã sơ suất, nhớ ra nha môn có một vị huyện úy, chuyên phụ trách an ninh và bắt giữ tội phạm, loại vụ án thế này có thể giao cho hắn xử lý trước, cô mới tới chưa lâu, nên tạm thời quan sát là hơn. Cô lập tức quay ra ngoài gọi: "Mau đi gọi Quý huyện úy đến đây."
Nha dịch ngoài cửa nghe lệnh liền chạy đi, một lát sau lại quay về báo: "Đại nhân, huyện thừa đại nhân đã phái huyện úy đi Đồng Mộc thôn làm công vụ, không tới được."
Thu Mộng Kỳ sững lại: "Đi lúc nào?"
"Chân trước vừa mới rời khỏi nha môn."
"Trước khi có người đánh trống hay sau đó?"
"Cái này..."
Thu Mộng Kỳ đứng chết lặng tại chỗ, hai tay nắm chặt thành quyền.
Tô Vận thấy vậy liền bước lên, hướng về phía nha dịch nói: "Gọi Tôn bộ đầu đến."
Thu Mộng Kỳ lúc này mới tỉnh táo lại, thấy nha dịch vẫn còn ngập ngừng nhìn mình, sắc mặt liền trầm xuống, quát: "Không nghe thấy Tô cô nương nói sao? Mau đi gọi Tôn bộ đầu đến gặp bản quan!"
Nha dịch bị mắng một trận, vội vã lui xuống.
Thu Mộng Kỳ xoay người lại, hừ lạnh một tiếng: "Trống vừa vang lên người đã bị phái đi, đây rõ ràng là muốn dằn mặt ta. Ta mới nhận chức có hai ngày, e là họ đang chờ xem trò cười của ta."
"Dù sao cũng chỉ là một vụ án, cứ xem rõ tình hình trước đã rồi hãy nói." Giọng của Tô Vận không nhanh không chậm, khiến sự bực dọc trong lòng Thu Mộng Kỳ dịu xuống đôi chút.
Cô nghiến răng nói: "Ta không tin không có huyện úy thì ta không xử lý được một vụ án. Đi, đến đại đường!"
Ra ngoài vừa ngồi ổn định, thư sinh đã được áp giải vào, Tôn bộ đầu (tên đầy đủ là Tôn Cẩm) cũng nhanh chóng đến nơi.
Liên quan đến mạng người, Thu Mộng Kỳ lập tức xác minh vị trí xảy ra sự việc từ thư sinh, rồi lập tức ra lệnh cho Tôn Cẩm dẫn theo bộ khoái đi cứu người, đồng thời áp giải những người liên quan đến vụ án về huyện nha.
Sau khi Tôn Cẩm rời đi, Thu Mộng Kỳ mới để thư sinh trình bày chi tiết vụ án.
Thì ra thư sinh này tên là Giả Chúng, vừa mới thi đỗ đồng sinh. Vì gia cảnh bần hàn nên không thể học tại học đường trong huyện, gần đây mới dọn về nhà tự học, ngày đêm dùi mài đèn sách với hy vọng một ngày nào đó có thể thi đỗ tú tài.
Lưu lão hán ở nhà bên có hai người nhi tử, đại nhi tử tên là Lưu Bảo, từ nhỏ đã thể trạng yếu ớt, tháng trước vừa cưới một tức phụ về để xung hỉ, đáng tiếc cưới chưa được mấy ngày thì Lưu Bảo đã chết.
Nương gia thấy tân lang đã chết liền muốn đón nữ nhi về, nhưng Lưu gia nhất quyết không chịu. Lưu gia nghèo túng, vì để cưới được tân nương mà họ phải vất vả tích góp mới có được năm lượng bạc làm sính lễ. Họ tuyên bố nếu nương gia muốn đón người về thì phải hoàn lại sính lễ.
Nương gia tất nhiên không muốn trả lại sính lễ, còn Lưu gia thì khăng khăng muốn giữ tân nương lại, bắt nàng ở lại hầu hạ công bà *suốt đời. Hai bên vì chuyện này mà luôn giằng co không dứt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!