Chương 28: (Vô Đề)

Trong ngục, người Tô gia nghe tin chỉ có mình Tô Khanh Vận được giữ lại nha môn, ngoài người trong cuộc ra thì sắc mặt ai nấy đều không mấy tốt.

Cố thị thậm chí còn tức giận nói: "Tối hôm qua ta còn khen hắn tốt, vậy mà giờ lại chỉ giữ mỗi mình ngươi lại, rốt cuộc là có dụng ý gì chứ!"

"Nương, người đừng lo. Trước đó ta đã đồng ý với Thu đại nhân là sẽ giúp người làm hương đuổi muỗi, chắc cũng vì vậy nên đại nhân mới để ta ở lại một mình. Đợi ta làm xong việc, chắc chắn đại nhân sẽ cho ta quay lại. Hơn nữa, Đại Hà thôn cách thành chưa đến hai mươi dặm, nếu người nhớ ta, lúc nào cũng có thể đến tìm. Chờ ta rảnh rỗi, cũng sẽ quay về thăm người và cha."

Nghe nàng nói vậy, Cố thị mới hơi yên lòng một chút.

Tô Học Lâm nghiến răng, kéo nữ nhi ra một góc, định dặn dò mấy câu rằng nàng đừng hồ đồ với tên họ Thu kia. Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, dù họ Thu ấy có muốn làm gì, thì nữ nhi ông cũng không chống đỡ nổi. Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu: "Tự chăm sóc bản thân cho tốt, đợi nhà mình ổn định rồi cha sẽ đến thăm ngươi."

Tô Vận mỉm cười, phụ mẫu của thân xác này đã cho nàng một gia đình mới, thúc thẩm, đệ muội đều là những người rất dễ sống chung. Suốt cả chặng đường đi, mọi người luôn lo lắng cho sự an toàn của nàng. Nàng thật sự rất may mắn khi một lần nữa được sinh ra trong một gia đình như vậy.

"Cha, nửa đời trước người đã vì quốc sự mà dốc hết tâm huyết, nay đến Phong Nhạc rồi thì không cần nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, hãy dưỡng thân cho thật tốt. Có chuyện gì thì sai bảo nhị lang nhiều hơn, giờ đệ ấy cũng là người lớn rồi."

Nói rồi lại từ biệt thúc thẩm, đệ muội, cả nhà quyến luyến không rời.

Còn bên Lưu gia, nghe tin Thu đại nhân chỉ giữ lại đại tiểu thư Tô gia, thì tức đến méo cả mặt vì ghen tị. So với việc về quê khai hoang làm ruộng, mấy vị thiếp thất Lưu gia đã sống trong nhung lụa nhiều năm, đương nhiên càng muốn ở lại trong thành.

Nhưng lại không nhịn được mà cười trên nỗi đau của người khác, dù họ không có cơ hội ở lại nha môn, nhưng nha đầu dòng chính kia chẳng phải cũng không lọt vào mắt Thu đại nhân sao? Vì vậy liền lén buông lời châm chọc Lưu Nguyệt Như, nói cô không có bản lĩnh giữ được lòng nam nhân. Lưu Nguyệt Như tức đến mức bật khóc tại chỗ.

"Cãi cái gì mà cãi, đại nhân nói ai ở lại thì người đó ở lại, những kẻ khác mau rời đi, không thì nhốt hết vào ngục cả đời!" Lư Quảng Thuận cũng chẳng khách khí, quát lớn với đám người này.

Thu đại nhân có nói rõ, Tô tiên sinh là ân sư của thứ sử đại nhân, nhưng đâu có nói lão gia Lưu gia có quan hệ gì với thứ sử đại nhân.

Rất nhanh, những người khác lần lượt bị đưa đến thôn làng, còn Tô Vận thì được dẫn vào nội viện của huyện thái gia.

Xuân Đào vừa thấy Tô Vận, mắt liền sáng lên, cười tít mắt chạy đến đón: "Tô cô nương, ta biết ngay đại nhân không nỡ để ngươi đi mà."

Tô Vận khẽ giật khóe môi, người khác nghĩ gì nàng không rõ, nhưng nha đầu của Thu Mộng Kỳ thì chắc chắn biết rõ tình hình chủ tử nhà mình, vậy mà cũng ra vẻ như thật, cứ như thể nàng và đại nhân nhà nàng ta thật sự có gì đó vậy.

Xuân Đào đã sớm nhận được lệnh của Thu Mộng Kỳ, sắp xếp cho nàng ở tại khu nhà phía sau, phòng xếp liền kề với Đại Phúc và hai người nữa, sau đó lại dẫn nàng ra chợ mua mấy bộ đồ thay đổi. Như vậy xem như đã ổn định chỗ ở.

Chiều tan nha, Thu Mộng Kỳ trở về hậu viện.

Tô Vận đã chờ sẵn từ lâu, đây là lần đầu tiên Thu Mộng Kỳ thấy nàng thay đồ tù, cô giấu đi vẻ kinh diễm thoáng qua nơi đáy mắt, nói: "Theo ta vào thư phòng."

Từ lần hai người làm nhang muỗi rồi kết thúc không vui, về sau liền ít có qua lại. Dù có gặp riêng vì đối phó với Cam Đức Thọ thì cũng chỉ bàn chuyện nghiêm túc. Sau đó lại tách khỏi Vương Già, đổi thành quan binh Lịch Châu áp giải, Thu Mộng Kỳ vì để tránh lời dị nghị nên không tiếp xúc với đám tù, ai đi đường nấy. Tính ra, cũng đã một thời gian hai người không nói chuyện.

Ban đầu cô còn định đợi đến khi tới Phong Nhạc sẽ nói chuyện rõ ràng với nàng một lần về chuyện trước kia, nhưng mấy ngày qua trải đủ mệt mỏi, Thu Mộng Kỳ chợt thấy mọi thứ đều không còn quan trọng. Cô cũng chẳng buồn truy xét, hiện tại cô có quá nhiều chuyện phải xử lý, chuyện Hoà gia, chuyện trong huyện, chẳng còn sức đâu mà bận tâm đến mấy chuyện của thế giới kia.

"Biết vì sao ta giữ ngươi lại không?"

"Là muốn ta thực hiện lời hứa trước kia?" Trước đó, để Tô gia được đày đến Phong Nhạc, Tô Vận đã cầu xin Thu Mộng Kỳ giúp đỡ, khi ấy Thu Mộng Kỳ còn bị nước sôi làm bỏng miệng vì chuyện đó.

Thu Mộng Kỳ vành tai đỏ lên, giờ thân phận đôi bên đã phơi bày, đều là nữ nhân với nhau, cái điều kiện "làm nữ nhân của ta" mà cô từng nói thì còn tính toán gì được. Về sau đúng là có nói vài câu buột miệng mang tính hồ đồ vớ vẩn, nhưng cũng chỉ là nhất thời lỡ lời mà thôi.

Cô khẽ ho một tiếng rồi nói: "Trước đó ở Lịch Châu, để không để ngươi rơi vào tay Cam Đức Thọ, ta đã mất năm trăm lượng bạc, lại còn tốn thêm năm mươi lượng để lo lót mấy tiểu đầu lĩnh. Số bạc đó là tiền hàng mà thương nhân ở Kinh Đô đưa cho ta, muốn đặt mua ngọc quế và gỗ hương, chắc chẳng mấy chốc là người ta sẽ đến lấy hàng. Ta biết ngươi có chút bản lĩnh, nhưng bất kể ngươi có tính toán gì, nếu không thu lại được số bạc này, thì ta tuyệt đối sẽ không để ngươi rời đi."

"Dù không vì ta, thì vì Lưu gia, năm trăm lượng đó ngươi cũng vẫn bỏ ra thôi." Gương mặt Tô Vận không hề có biểu cảm.

Lời này nàng nói không sai, đột phá trong vụ án Hòa gia nằm ở Lưu Ngạc, cho dù Cam Đức Thọ không hứng thú với Lưu Ngạc và mấy tiểu thư Lưu gia, nhưng lão già ấy cũng không nhất thiết phải đưa người đến Phong Nhạc, chỉ cần mở lời là được. Dù có Tô Vận hay không, Thu Mộng Kỳ vẫn phải bỏ ra khoản bạc đó.

Thu Mộng Kỳ cười gượng hai tiếng: "Ta không biết ngươi đang nói gì, nhưng sự thật là nhờ có năm trăm lượng bạc đó mà mười người Tô gia mới được phân đến Phong Nhạc và được cấp đất nhập cư. Hôm nay Lư chủ bộ còn dò hỏi ta, nói theo thông lệ phải đưa nhóm nữ quyến này đến quân doanh, ta không đồng ý. Với chuyện sung quân đến nơi lưu đày, ta thấy mình cũng đã tận tình tận nghĩa."

Tô Vận không phản bác, bởi vì sự thật đúng là vậy. Bất kể Thu Mộng Kỳ cứu là Lưu Nguyệt Như hay ai khác, bản thân nàng quả thật cũng được hưởng lợi theo.

"Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Làm nhang muỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!