Chương 27: (Vô Đề)

Đám phạm nhân đi cùng đoàn bị đưa tới nhà lao nằm bên ngoài nghi môn phía tây nam của đại đường nha môn, bởi Thu Mộng Kỳ đã sớm căn dặn trước, dù Quý Hô có chút bất mãn, nhưng vẫn tận trách tận chức, sắp xếp ổn thỏa cho nhóm người này.

Dù vậy, trừ Tô Vận ra, những phạm nhân còn lại đều bất an lo lắng, nói cho cùng thì bọn họ và Thu Mộng Kỳ chỉ là bèo nước gặp nhau, người ta cớ gì phải giúp đỡ bọn họ?

Trong góc phòng giam, lão đầu mập mạp tựa vào tường, ánh mắt đờ đẫn, không nói một lời.

Mấy tiểu thiếp bên cạnh thì thào bàn tán, có người cho rằng giờ đã đến nơi, tiểu huyện lệnh chắc là sẽ mặc kệ bọn họ, cũng có người nói, nếu Thu đại nhân đã tốn bao nhiêu công sức để đưa họ đến Phong Nhạc, thì không thể nào bỏ mặc không lo.

Nhưng ai trong số họ mà không nhìn ra Thu đại nhân đối với nhị tiểu thư có phần đặc biệt, biết đâu là đã để mắt đến nhị tiểu thư. Thế là ai nấy đều thay đổi thái độ trước kia, thi nhau đến cầu xin Lưu Nguyệt Như, nhờ cô nói đỡ với Thu Mộng Kỳ một tiếng, xem có thể sắp xếp cho họ một nơi tốt hơn không, họ thật sự không muốn đi làm ruộng.

Nhưng không làm ruộng thì còn có thể làm gì, mà lại không muốn vào quân doanh.

Lưu Nguyệt Như nhớ lại cách đám người này suốt dọc đường bất kính với dòng chính, trong lòng khó chịu, liền mắng họ một trận thẳng thừng đuổi đi.

Mắng xong, cô lại không nhịn được mà sinh ra chút mong chờ mơ hồ.

Ở một gian khác, mười người trong hai nhà Tô Học Lâm và Tô Học Nghĩa cùng ở một chỗ, cũng đang thì thầm to nhỏ.

Gọi là bàn bạc, thực ra phần lớn là Cố thị đang mắng trượng phu mình.

Trước đây trượng phu còn vỗ ngực cam đoan, nói Cam Đức Thọ nể tình xưa sẽ không làm khó họ, vậy mà nhớ đến cảnh tượng mấy hôm trước tại châu nha, nếu không nhờ vị tiểu huyện lệnh kia chạy đông chạy tây tính toán mọi việc, e rằng cả nhà họ đến giờ vẫn chưa thể rời khỏi Lịch Châu phủ, mọi người cũng xem rõ bộ mặt thật của Cam Đức Thọ.

Vì chuyện này, mấy ngày nay Cố thị cứ lải nhải mãi không dứt.

Tô Học Lâm lại bị lão thê mắng nguyên một buổi tối vì chuyện đó, lòng tự tin bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng biết bản thân mình đuối lý, bị lải nhải lâu như vậy cũng không dám mở miệng cãi một lời.

Nhưng ngược lại, Tô nhị gia bên cạnh xem không được nữa, vội vàng nói đỡ cho huynh trưởng: "Tẩu tẩu bớt giận, trong lòng huynh trưởng có nhân nghĩa nên nhìn người cũng đầy nhân nghĩa. Tẩu tẩu đã mắng mấy ngày nay rồi, huynh trưởng chịu được thì không sao, nhưng tẩu tẩu cũng cần nghỉ ngơi một chút. Dành chút tinh thần để nghĩ đường lui cho Vận Nhi và các điệt tử, điệt nữ."

Cố thị trừng mắt lườm trượng phu một cái, hằn học nói: "Ta mà nghĩ đến nếu làm theo lời ông ta, thì Vận nhi với Lâm nhi đều phải rơi vào tay tên họ Cam kia, là ta đã thấy bực trong lòng. Cũng may Vận nhi và Thu đại nhân có kế sách riêng, không thì ta sống chết cũng không tha cho ông ta."

Tô thái phó bị mắng mấy ngày liền, trong lòng rất uất ức: "Năm xưa hắn ta không phải người như vậy..."

"Ông còn dám nói-"

Tô Vận thấy vậy, liền kéo tay mẫu thân, nói: "Nương, không phải giờ không sao rồi sao? Chuyện đã qua thì đừng nhắc lại, chúng ta nên nghĩ đến chuyện về sau thì hơn."

Cố thị lúc này mới không cam lòng mà im lặng.

Cả nhà nói chuyện thêm một lát rồi cũng nằm nghỉ. Tô Vận tựa vào vách tường, mắt nhìn về phía bóng tối đen kịt trong nhà lao, không hề chợp mắt.

Cố thị biết nữ nhi trong lòng có tâm sự, liền dịch lại gần, ôm lấy cánh tay nàng, dịu giọng nói: "Vận nhi, ngươi có phải là... không nỡ rời xa Thu đại nhân không?"

Tô Vận lắc đầu. Nàng biết Thu Mộng Kỳ sẽ không để nàng rời đi. Chỉ riêng những chuyện rối rắm giữa hai người cũng đủ khiến nàng không thoát được. Nay đối phương đã ổn định chỗ đứng, nhất định sẽ rảnh tay để xử lý chuyện của nàng.

Huống hồ mấy trăm lượng bạc đã chi trong chuyến đi lần này, cũng phải nghĩ cách kiếm lại. Thu Mộng Kỳ nhắm vào việc buôn bán nhang muỗi, nàng muốn đi cũng đi không nổi.

Cố thị làm sao biết được những chuyện đó, chỉ sợ tiểu nữ nặng lòng với tiểu huyện lệnh, không nhịn được mà thương xót nói: "Vận nhi, hay là để cha ngươi đi cầu xin Thu đại nhân, giữ ngươi lại ở bên người ngài ấy. Tuy giờ nhà mình là hạng tiện dân, nhưng nương thấy Thu đại nhân là người tử tế, sẽ không vì thân phận mà đối xử tệ với ngươi. Hắn tuy còn trẻ, nhưng là người biết thương người, nương thấy hắn đối với ngươi cũng không phải là không có tình ý, nương tận mắt thấy, hắn còn lén mấy lần đưa bánh cho ngươi."

Nghe mẫu thân nói Thu Mộng Kỳ có tình ý với mình, Tô Vận khẽ bật cười. Cha nàng nhìn người không ra sao, nương nàng cũng chẳng khá hơn. Chỉ vì cho bánh mà bảo là có ý với nàng? Vậy chẳng phải Thu Mộng Kỳ cũng từng lén cho người khác bánh rồi sao?

Nàng không kìm được quay đầu nhìn về phía phòng giam khác, nơi ở của người Lưu gia, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô nương mặt tròn tròn ấy, Hạ Thiền.

Cố thị thấy vậy, vội hạ giọng nói: "Vận nhi, ngươi sợ nhị tiểu thư Lưu gia sẽ tranh giành Thu đại nhân với ngươi sao? Aiz, với thân phận hiện giờ của chúng ta, muốn làm chính thất thì không còn cách nào. Huống hồ Thu đại nhân lại là mệnh quan triều đình, nếu một ngày nào đó hoàng thượng đại xá thiên hạ, nhà mình có thể được khôi phục thân phận dân thường thì may ra còn có chút hy vọng.

Nhưng dù thế thì, chuyện hôn sự cũng phải môn đăng hộ đối, Thu đại nhân chưa chắc sẽ..."

"Ta chưa muốn nghĩ đến mấy chuyện đó đâu, nương."

"Sao lại không nghĩ? Ngươi đã mười bảy tuổi, đã là đại cô nương, nữ nhi nhà người ta tuổi này có khi đã làm nương ấy chứ, nếu không vì Mạnh gia-" Nhắc đến Mạnh gia, Cố thị hừ lạnh một tiếng, lại tức đến nghiến răng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!