Chương 26: (Vô Đề)

Nhiệm vụ của nhóm Vương Già đến đây xem như hoàn thành, việc áp giải từ Lịch Châu đến Phong Nhạc được chuyển giao lại cho quan binh thuộc châu nha Lịch Châu phụ trách.

Thu Mộng Kỳ từ biệt Vương Già, chuyện vận chuyển hàng hóa mà hai người từng nói trước đó, vẫn phải đợi đến khi cô đứng vững gót ở đây mới có thể bắt đầu, chuyến đi này đành tạm thời tay không mà về.

Tuy nhiên, đồng hành gần ba tháng, hai người cũng coi như đã xây dựng được tình hữu nghị không tồi, Thu Mộng Kỳ không có những tật xấu mà Vương Già ghét, còn Vương Già thì là người thẳng tính, lời nói không quanh co lòng vòng, lại là người đồng liêu đầu tiên có giao tình kể từ khi Thu Mộng Kỳ đến thời đại này, dù chênh nhau hơn mười tuổi, nhưng vẫn được xem như là tâm đầu ý hợp.

Giờ phút chia ly tuy có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lần sau hai người còn sẽ tiếp tục qua lại, cuối cùng không còn bi thương như thế.

"Đợi ta ổn định ở Phong Nhạc, hoan nghênh Vương huynh giá lâm."

Vương Già cười đáp: "Được, đợi lần sau có nhiệm vụ áp giải, huynh nhất định sẽ đến thăm ngươi. Đúng rồi, Lý quận thủ của Tân Hội quận là người cũng khá, lúc ngươi đến thăm không cần phải giống như khi gặp Cam Đức Thọ, ông ta không thích mấy thứ đó. Cũng vì bị Cam Đức Thọ đè ép phía trên nên bao nhiêu năm nay vẫn chưa có cơ hội thăng chức. Ngươi tự mình cũng nên cẩn thận, thà đắc tội với quân tử còn hơn dây vào tiểu nhân."

"Đa tạ Vương huynh chỉ điểm, Thực ghi nhớ trong lòng, nhất định sẽ cẩn thận."

Hai người từ biệt tại đây, một người quay về đại đô phục mệnh, người còn lại thì tiếp tục đi về phía đông, tiến đến Phong Nhạc.

Thu Mộng Kỳ dẫn theo Đại Phúc, phi ngựa chuyển hướng đến phủ nha Tân Hội quận, đến bái kiến Lý quận thủ.

Lý Thái quả đúng như lời Vương Già nói, mặt mũi nghiêm chính, chỉ là nhiều năm bị kẹt lại ở Tân Hội quận nhỏ bé, không có đất dụng võ, giữa lông mày lộ ra vẻ u uất.

Thu Mộng Kỳ mới đến, không tiện nói nhiều, nhưng có được một vị cấp trên trực tiếp như vậy, sau này làm việc cũng không cần trực tiếp đối mặt với Cam Đức Thọ, đỡ phải hao tâm tổn trí để nịnh nọt luồn cúi.

Sau khi chào hỏi lễ nghi một cách hình thức, lúc cáo từ cô để lại cho Lý quận thủ một bó nhang muỗi.

"Hạ quan không có vật gì quý giá, đây là hương đuổi muỗi do tự mình điều chế, có thể xua đuổi muỗi mòng, hy vọng đại nhân sẽ thích."

Nếu cô tặng bạc, ngược lại Lý Thái sẽ không ưa, còn tặng nhang muỗi thì khá mới lạ, thấy không phải vật gì quý giá nên ông liền nhận.

Lại thấy cô còn nhỏ tuổi, ánh mắt ông nhìn cô chẳng khác nào nhìn tiểu nhi nhà mình, cảm khái không thôi, cũng không khỏi nhìn cô bằng ánh mắt khác. Dù gì từ triều trước đến nay, mười bảy tuổi đỗ tiến sĩ chỉ có một mình cô, tuy học lực và thành tích không hẳn xuất sắc, nhưng tuyệt đối không phải kẻ vô dụng ăn không ngồi rồi, ông liền sinh lòng yêu quý nhân tài, cẩn thận chỉ dạy một phen rồi mới tiễn cô ra khỏi phủ. (Editor:

cảm giác sau này Mộng Kỳ thu phục người tài rồi xây dựng đế chế riêng v hen)

Thu Mộng Kỳ cảm kích sự quan tâm của ông, liên tục cúi người cảm tạ, nhưng lại lo lắng vì chậm trễ quá lâu sẽ không đuổi kịp đội áp giải Tô gia

-Lưu gia, đành phải vội vàng lên ngựa, gấp rút lên đường.

Tuy nhiên khi cô đuổi kịp đội áp giải, lại nghe nói Tô Học Lâm cầu kiến.

Thu Mộng Kỳ có chút ngạc nhiên, hiện tại đã gần tới Phong Nhạc thành, lão già này lại muốn giở trò gì nữa đây? Cô đã tốn biết bao công sức mới giữ được bọn họ lại Phong Nhạc, tất nhiên không thể để bị đưa đến quân doanh vệ sở chịu khổ sở.

Mang theo đầy một bụng nghi hoặc, cô bảo Xuân Đào đưa ông ta đến.

Lại nghe vị lão già kia nói: "Đại nhân, hiện nay nơi này cách địa hạt cai quản đã chưa đến hai mươi dặm đường, đại nhân cần trước tiên sai người đi đến nha môn báo cho lại viên phòng lễ biết, đồng thời thông báo quan thuộc cùng các vị phụ lão trong vùng ra khỏi thành nghênh tiếp mới là đúng. Sau đó còn cần trước tiên đi đến thần miếu tế tự, rồi mới đến nha môn.

Nếu như tùy tiện đi thẳng đến nha môn, thật là thất lễ."

Thì ra huyện quan mới đến nhận chức, một phen quy trình này nhất định phải làm. Lão già này nhìn thấy đội ngũ cách Phong Nhạc càng ngày càng gần, Thu Mộng Kỳ vị tân huyện lệnh này lại cái gì cũng đều không hiểu. Trong lúc nhất thời sốt ruột không thôi, cho nên mới không rảnh lo việc khác mà tiến đến nhắc nhở.

Thu Mộng Kỳ nghe ông nói xong thì ngơ ngác, cô nào biết làm huyện lệnh còn lắm thủ tục phiền phức như vậy. Hôm đó khi hoàng đế ban chiếu phong quan, Thu Thực liền trực tiếp rời Kinh Đô đi thẳng đến Lĩnh Nam, căn bản không ai dạy hắn những lễ nghi này, huống chi là một "đầu đất" như cô.

Cũng may có lão già này nhắc nhở, nếu không cứ thế đường đột đến nha môn, e là sẽ bị người ta chê cười đến rụng răng.

Nhưng hiện giờ dưới trướng cô chỉ có mỗi Xuân Đào và Đại Phúc, mà Đại Phúc vẫn chưa được dạy dỗ kỹ càng, cô không dám để hắn đi báo tin, đành gọi viên tiểu đầu lĩnh phụ trách áp giải ở Lịch Châu tới, dúi ít bạc vào tay, bảo hắn phái người đến huyện nha Phong Nhạc báo tin.

Thu Mộng Kỳ đã sớm đút lót xong cho Cam Đức Thọ ở Lịch Châu, người dưới đương nhiên cũng đã nghe ngóng được, nay thấy cô ra tay hào phóng, tên đầu lĩnh càng thêm sốt sắng, lập tức cử một sai dịch phóng ngựa đi báo tin, còn nói thêm: "Tiểu nhân thấy đại nhân đối với đám phạm nhân này rất coi trọng, không bằng dời lại một ngày nữa hãy nhập thành?"

Thu Mộng Kỳ nghe vậy, mắt lập tức sáng lên. Trước đó cô đã lo lắng nếu đội áp giải vào thành quá sớm, lỡ như bị giam vào đâu đó mà cô không biết, nếu chẳng may gặp phải một tên phó quan không ra gì, không chờ cô đến mà đã tự ý xử lý người, thì bao công sức trước kia chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển hay sao? Bởi vậy mới cuống quýt từ chỗ Lý quận thủ quay về.

Nghĩ đến đây, cô cắn răng, lại móc thêm một tờ ngân phiếu năm mươi lượng từ trong tay áo, lén đưa cho tên đầu lĩnh: "Làm phiền Trương đầu lĩnh thay ta sắp xếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!