Chương 259: (Vô Đề)

Năm thứ bảy niên hiệu Hàm Ninh, Thái nữ Hòa Cảnh Hoán hai mươi ba tuổi.

Tô Vận đã dần dần giao lại mọi công việc cho nàng xử lý, ngày thường lại có nội các phụ giúp, bộ máy quốc gia của đại Việt vận hành trôi chảy không một khe hở.

Thượng thư Nông Bộ Mễ Vĩnh Phong vì bệnh mà qua đời, Thị lang Nông Bộ Tào Trinh được đề bạt kế nhiệm chức vụ này.

Từ bốn năm trước, Tào Trinh được điều từ chức huyện lệnh Bình Cốc huyện thăng lên làm quận thủ Quảng Dương quận, trong ba năm đảm nhiệm chức quận thủ, bởi công trạng nổi bật nên được điều về trung ương, vào nha môn Nông Bộ làm Thị lang, hiện tại lại được thăng làm Thượng thư, có thể nói là một bước lên mây.

Có người không rõ nội tình, nghe nói Tào Trinh là đệ tức của nữ đế, liền cho rằng bên trong có khuất tất. Nhưng đến khi thông báo bổ nhiệm được đăng trên công báo, kèm theo thành tích chính trị của Tào Trinh trong mấy năm nay, những người ấy liền ngoan ngoãn câm miệng.

Khắp toàn đại Việt Quốc, có thể khiến sản lượng ngô đạt hơn ba trăm cân một mẫu, khoai lang khoai tây đạt hai nghìn cân một mẫu, chỉ có mình Tào Trinh mà thôi. Nếu nàng không được thăng, thì ai xứng đáng?

Đối với người hiểu chuyện mà nói, Tào Trinh làm việc cẩn trọng chăm chỉ, lại giàu tinh thần khám phá. Khi mang thai bảy tám tháng vẫn bụng bầu to vượt mặt mà xuống ruộng kiểm tra mạ giống, cho đến tận lúc sinh vẫn còn ở giữa ruộng bông nghiên cứu đủ loại bệnh hại, người như thế sao có thể bị chôn vùi?

Về phần Tào Trinh, bản thân nàng lại không muốn thăng quan, bởi vì càng tiến gần trung tâm quyền lực thì một nửa tinh lực sẽ bị phân tán vào việc khác, không thể đích thân ra tiền tuyến tham gia công tác nông vụ.

Tô Vận thấu hiểu tinh thần nghiên cứu của nàng, cũng từ bỏ ý định đưa nàng vào nội các, người làm nghiên cứu thì cứ tiếp tục làm nghiên cứu. Nhưng vẫn nói với nàng: "Muốn phát triển nông sự, ngoài việc đến tiền tuyến nghiên cứu, còn phải làm tốt công tác sắp xếp và quy hoạch cấp cao. Đại Việt đất rộng của nhiều, nơi nào nên trồng gì, nơi nào không nên trồng gì, cần có một sự điều phối tổng thể.

Những chính sách và kế hoạch này sẽ ảnh hưởng đến hơn trăm triệu dân, đại chính sách phải nắm, nghiên cứu cụ thể cũng phải làm. Nông Bộ cũng sẽ có ruộng thí nghiệm chuyên dụng để ngươi nghiên cứu. Mà ngươi lên được vị trí này, tài nguyên ngươi muốn sẽ ít bị cản trở. Ngươi nghĩ xem, trước kia ở cấp dưới, muốn cái gì không có cái đó, mọi thứ đều bị chậm trễ, biết bao nhiêu việc bị lỡ mất."

Tào Trinh nghĩ thấy cũng đúng, vì thế liền vui vẻ nhận chức.

Từ sau khi gả cho Tô Trường Việt mấy năm nay, nàng đã sinh một nam một nữ. May mắn là phu quân và công bà đều chu đáo, trong nhà không thiếu nô bộc người làm, chuyện hài tử căn bản không cần nàng lo lắng, ngoại trừ lúc mang thai và sinh nở, thời gian còn lại nàng đều có thể dốc hết tâm huyết cho sự nghiệp.

Thực tế đã chứng minh, lựa chọn năm xưa gia nhập Tô gia là đúng đắn. Tô gia còn đón mẫu thân nàng về sống cùng, để nàng không còn nỗi lo phía sau. Tô Trường Việt hiện tại đã làm phu quân làm cha, chững chạc không ít, sau này thi đỗ tiến sĩ cũng vào Nông Bộ, nhưng rốt cuộc tư chất không bằng Tào Trinh, chỉ đảm nhiệm một chức quan nhỏ trong đó, cam tâm tình nguyện làm nam nhân phía sau một nữ nhân thành công.

Còn ở đất Thục, Tô Trường Ninh giữ chức thứ sử Ích Châu cũng truyền về tin vui, trưởng nữ của hắn ra đời vào tháng Tám năm nay.

Cố thị từ lâu vẫn canh cánh trong lòng cuối cùng cũng yên tâm. Những năm trước luôn mong hắn thành gia, sau khi thành gia lại trông mong hắn sinh con. Nay hài tử cũng đã sinh, bà cảm thấy đối với đại nhi tử này, cuối cùng đã không cần phải lo nghĩ thêm.

Chỉ là trong lòng vẫn không yên tâm nổi về đại nữ nhi của mình.

Lần trước chiếu thư được ban xuống, bà mới biết mình đã bị lừa dối suốt bao năm, nào là không có con, nào là nam nhi tướng mạo, tiểu tế nhà mình hóa ra là nữ nhân.

Nhưng giờ nữ nhi đã là thiên tử, bản thân còn có quyền gì để nói.

Không thể nói thì lại càng lo lắng, lo lắng bá quan bá tánh công kích nàng, nhất là mấy ngày đầu sau khi chiếu thư được ban ra, triều đình trong ngoài bàn luận sôi nổi, bà mất ngủ hết đêm này qua đêm khác.

Ngược lại thì lão gia nhà mình lại như Thái Sơn sừng sững, ngủ còn ngon lành hơn ai hết.

Tức giận đến mức nửa đêm bà đá ông dậy, chất vấn có phải ông không quan tâm đến nữ nhi hay không, xảy ra chuyện lớn thế mà vẫn có thể ngủ yên được.

Tô Học Lâm thở dài nói: "Bà lo hay không thì sự đã như vậy, hơn nữa, mấy năm nay nàng làm chuyện nào không kinh thiên động địa, sau cùng chẳng phải vẫn yên ổn vượt qua hết sao?"

"Trước kia chuyện tạo phản còn làm, so với tạo phản, chuyện bây giờ có tính là gì to tát?"

Cố thị nghe xong, cảm thấy cũng có lý, tâm trạng cũng bớt lo lắng đi phần nào.

Cho đến sau này, dư luận dần dần lắng xuống, bà mới thật sự yên tâm trở lại, chỉ mong nữ nhi sớm quay về, lặng lẽ tìm nữ cô gia cũng được, ít nhất cũng phải cho bà người làm mẫu thân một lời giải thích.

Nào ngờ Tô Vận lại nhắn tin về, nói là bận, ngày lễ Tết cũng không lén ra khỏi cung về thăm nhị lão, cũng không triệu bà vào cung, chuyện này khiến Cố thị lòng dạ rối bời, không nhịn được hỏi lão gia nhà mình: "Có phải nàng nghĩ về thì bị ta cằn nhằn nên dứt khoát không về rồi không?"

Tô Học Lâm không nói gì, chuyện này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

Đến Tết cũng không đợi được Tô Vận mang Thu Mộng Kỳ về, chuyện này làm Cố thị sốt ruột vô cùng.

Tào Trinh thấy vậy, liền nói:"Nương, nếu người muốn gặp hoàng thượng, ta chờ sau buổi lâm triều sẽ nói với người một tiếng, đến lúc đó để người triệu nương vào cung là được."

Cố thị vừa nghe liền vội xua tay, "Hoàng thượng bận trăm công nghìn việc, thôi bỏ đi, ta cũng không có chuyện gì quan trọng, sao có thể vì mấy việc vặt mà quấy rầy người được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!