Chương 257: Đại Phúc a

Mấy năm nay Đại Phúc theo Thu Mộng Kỳ chinh chiến bên ngoài, tuy trông lúc nào cũng ngốc nghếch khờ khạo, nhưng hễ lên chiến trường là như cá gặp nước, không những sức mạnh như trâu mộng, mà còn cực kỳ tập trung, điểm này cũng thể hiện rõ ở tài bắn cung của hắn kéo được cây cung gần ngàn cân, một tiễn xuyên qua bảy lớp giáp, lấy đầu tướng địch như thò tay vào túi lấy vật.

Sau khi chiến tranh thống nhất kết thúc, trong đại hội ban thưởng công lao, Đại Phúc được phong làm ngũ phẩm Ninh Viễn tướng quân, hiện tại kiêm nhiệm chức đô úy trong Ngự Lâm quân, phụ trách bảo vệ sự an toàn của hoàng đế, không đảm nhận chức vụ quản lý.

Hôm đó Niệm Niệm vào cung thăm Thu Mộng Kỳ, Lục Nhi đi theo hầu hạ cùng.

Hòa Cảnh Hoán sau khi xong việc ở nội các thì trở lại hậu cung, Tô Vận thấy nàng ngày thường quá chăm chỉ, thiếu đi sự hoạt bát đáng có ở tuổi thiếu niên, liền dặn nàng đừng mê đắm chính sự khi tuổi còn nhỏ, phải chơi đùa nhiều hơn.

Biết Thu Mộng Kỳ gọi Niệm Niệm vào cung, nàng liền sai Niệm Niệm ở lại chơi với Hòa Cảnh Hoán nhiều một chút.

Niệm Niệm dĩ nhiên là bằng lòng, nàng vào cung ngoài việc gặp cô cô, chính là vì Hoán tỷ tỷ, có thể chơi với tỷ ấy, nàng cầu còn không được.

Hậu cung chỉ có hai vị chủ tử, còn lại đa phần là cung nữ, trong đó thị vệ có cả nam lẫn nữ, chia đều hai phe.

Hôm đó Đại Phúc đang trực, đi ngang qua Ngự Hoa viên, thấy Niệm Niệm tiểu thư và Hoán Nhi tiểu thư đang dẫn theo một nhóm cung nữ chơi đùa, không nhịn được mà dừng chân quan sát một lúc.

Tuy Đại Phúc đã hai mươi mốt tuổi, nhưng vẫn giữ chút tính hài tử, thấy các nàng chơi vui vẻ, hắn cũng xem đến ngây người, đặc biệt là một bóng dáng mặc áo xanh lá, đúng là cây hài của cả sân.

Một trận túc cầu nhỏ với mười người, bóng dáng màu xanh kia thấy bóng ở đâu là nhào tới đó, hoàn toàn không theo quy tắc.

Đại Phúc tuy ngốc nghếch, nhưng cũng biết trò này phải phối hợp, ngươi chuyền ta, ta chuyền lại mới hiệu quả. Nhưng cô nương kia thì không biết mấy thứ đó, bóng ở đâu là nhào tới, chẳng mấy chốc đã thở không ra hơi.

Niệm Niệm và Hoán Nhi không cùng một đội, tiểu cô nương tính thắng thua mạnh, cả sân chỉ mình nàng là nhỏ con nhất, nhưng lại lao lên hăng nhất. Thêm vào đó là Lục Nhi, nha hoàn nóng tính trung thành hết mực với chủ, khiến sân chơi lập tức loạn thành một nùi.

Trái lại, bên Hòa Cảnh Hoán thì năm người phối hợp rất tốt, ngươi chuyền ta, ta chuyền ngươi, thoải mái ghi liền ba bàn mà mồ hôi cũng chẳng toát ra giọt nào.

Chuyện này làm Niệm Niệm tức đến mức không chịu nổi.

Thấy nàng sốt ruột, nha hoàn trung thành Lục Nhi sao có thể không sốt ruột theo, cũng chạy khắp sân như điên.

Đại Phúc cũng nhận ra nha đầu áo xanh kia chính là Lục Nhi nhị nha hoàn của Niệm Niệm tiểu thư, mấy năm trước từng gặp ở Kinh Châu. Gần đây vì Niệm Niệm tiểu thư thường xuyên ra vào hoàng cung, thành ra Đại Phúc cũng ngày càng gặp Lục Nhi nhiều hơn.

Lúc này nhìn dáng vẻ ngốc nghếch không ai bằng của nha đầu kia, chẳng hiểu sao hắn cũng sốt ruột theo, dường như nhớ lại hồi nhỏ mình chơi cùng mấy bằng hữu, vì không nắm được cách chơi nên cũng quơ loạn chẳng theo quy tắc nào, chọc cho người ta cười nhạo, bị gọi là đồ ngốc mãi.

Những cung nữ trước mặt nào dám cười nhạo nàng, Niệm Niệm tiểu thư là bảo bối trong tay của hoàng phu, lại là người mà Hoán Nhi tiểu thư thương nhất trong lòng, nha hoàn của nàng ai dám chọc chứ. Chỉ là cảnh tượng trước mắt thật sự quá buồn cười, không nhịn được mới bật cười ra tiếng.

Đội của Niệm Niệm liên tục đá trượt mấy quả bóng, khiến tiểu cô nương gấp đến mức nước mắt sắp trào ra.

Hòa Cảnh Hoán thấy vậy, liếc mắt ra hiệu với mấy người trong đội bên kia, mấy người kia liền thả lỏng, lập tức sơ hở khắp nơi, chỉ là mấy người trong đội Niệm Niệm thật sự quá ngốc, đối phương cố ý nhường như vậy mà cũng chỉ miễn cưỡng đá vào được một quả.

Nhìn nha đầu ngốc tên Lục Nhi kia vất vả trăm bề cuối cùng cũng đá được bóng vào khung thành, trái tim đang treo lơ lửng của Đại Phúc cuối cùng cũng hạ xuống, lúc này mới phát hiện nãy giờ mình nắm chặt tay đến toát cả mồ hôi.

Sau này nếu có cơ hội đá bóng với nha đầu Lục kia, có thể nhường nàng một trăm lần, như vậy nàng sẽ không đến nỗi cứ lảo đảo va vấp làm trò cười mãi, Đại Phúc nghĩ thế.

Hắn xoay người chuẩn bị rời đi.

Không ngờ lại bị Niệm Niệm trông thấy, nàng lớn tiếng gọi: "Đại Phúc thúc thúc --"

Đại Phúc dừng bước, quay đầu nhìn nàng.

"Đại Phúc thúc thúc, lại đây đi."

Đại Phúc nhanh chóng bước tới trước mặt nàng, khom người hành lễ với hai vị tiểu thư, rồi hỏi: "Niệm Niệm tiểu thư có gì phân phó?"

Niệm Niệm nhìn Đại Phúc cao lớn như tháp sắt trước mặt, nói: "Thúc đá bóng với chúng ta đi, đứng cùng đội với ta, bọn ta thua nhiều quá rồi."

Vừa nói, nàng lại cảm thấy tủi thân, chu môi lên cao.

Hoán Nhi tỷ tỷ thật là, không thương nàng chút nào, không nhường nàng chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!