Chương 256: Hạnh phúc là gì

Ngày hôm sau, Thu Mộng Kỳ tan làm, từ Đô Sát Viện đi ra, bên ngoài từng nhóm người lác đác, các quan viên các bộ cũng đang lần lượt tan nha.

Vừa hay gặp Vương Tam đi ngang qua, hai người đứng lại trò chuyện một lúc, vừa định chia tay thì thấy phía xa có một nữ hài chừng ba bốn tuổi, dưới sự hộ tống của hai nha hoàn, đang đứng trước cổng Bát Bộ nhìn ngó.

Thu Mộng Kỳ cười nói: "Không biết là tiểu cô nương nhà ai, tới đây chờ phụ mẫu tan nha."

Vương Tam liếc qua nữ hài một cái, ánh mắt chỉ lướt qua chứ không dừng lại lâu. Với hắn mà nói, những người này đều là kẻ ngoài cuộc, không quan trọng.

Ngay lúc hai người sắp nói lời tạm biệt, từ hướng Lại Bộ có một nữ tử đi tới, nhìn kỹ lại, hóa ra là Trương Yên.

Thu Mộng Kỳ vừa định lên tiếng, thì nữ hài phía xa đã vui mừng nhảy lên, gọi to: "Nương--"

Vương Tam nghe tiếng gọi ấy, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Trương Yên.

Trương Yên vừa nghe thấy tiếng gọi, nét mặt lập tức hiện lên ý cười, bước nhanh vài bước tiến lại gần, ôm chầm lấy nữ hài vào lòng.

"Sao lại chạy đến đây?" Khác hẳn với vẻ quyết đoán nơi triều đình, lúc này giọng nàng mang theo vài phần dịu dàng.

Một nha hoàn phía sau vội giải thích: "Hôm qua tiểu thư chơi cùng chất nữ của Lý thị lang, tiểu cô nương kia nói mỗi tối đều được đi đón phụ thân tan nha, tiểu thư nghe xong cũng nằng nặc đòi đến đón người, bọn nô tỳ ngăn thế nào cũng không được."

Trương Yên nghe rõ nguyên do, liền bật cười, nhẹ nhàng nhéo má nữ nhi: "Đúng là nhiều trò quỷ, đợi mấy hôm nữa trời lạnh hơn xem ngươi còn muốn ra ngoài nữa không."

Nữ hài ôm lấy cổ Trương Yên, nói: "Ta muốn được gặp nương sớm hơn."

Trương Yên xoa đầu nữ nhi, ánh mắt đầy thương yêu: "Nương cũng muốn sớm được gặp Tiểu Oánh ngoan của nương, đi thôi, về nhà nào."

"Không đợi tổ phụ sao?"

"Tổ phụ còn đang trong cung nói chuyện với bệ hạ, chưa thể xong ngay, chúng ta về trước."

Nói rồi nàng bế nữ nhi lên định lên xe ngựa.

Vương Tam nhìn cảnh trước mắt, đứng im tại chỗ, ánh mắt tràn đầy mất mát.

Thu Mộng Kỳ thấy vậy, khẽ thở dài một tiếng, rồi lên tiếng gọi: "Yên tỷ--"

Trương Yên nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại, lúc này mới thấy hai người họ đứng không xa, ánh mắt khẽ dao động, sau đó thả nữ hài xuống, nắm tay nàng, đường hoàng bước về phía hai người.

Đi đến gần, nàng hành lễ với Thu Mộng Kỳ, gật đầu chào Vương Tam một tiếng rồi gọi: "Vương thượng thư." Sau đó quay sang nói với nữ nhi: "Oánh Nhi, mau đến chào hoàng phu và Vương đại nhân."

Trương Vãn Oánh ngoan ngoãn bước lên trước mặt hai người, quỳ xuống định dập đầu.

Vương Tam vội vàng đưa tay đỡ nàng dậy, thấy đôi mắt đen lay láy của nữ hài đang nhìn mình, hắn nghẹn ngào nói: "Đất lạnh, không cần đa lễ."

Trương Vãn Oánh quay đầu nhìn mẫu thân, thấy nàng gật đầu mới ngoan ngoãn đứng dậy, lui về phía sau, tựa vào bên người mẫu thân.

Trương Yên bảo nha hoàn đưa nữ nhi về xe ngựa trước chờ.

Thu Mộng Kỳ nhìn bóng dáng nữ hài, nói: "Đây là tiểu nha đầu mà ngươi nhặt về năm xưa sao?"

Trương Yên gật đầu, "Tổ phụ nay đã gần thất tuần, trong nhà chỉ còn hai ông cháu, rất quạnh quẽ. Hài tử hoạt bát, cũng giúp nhà cửa náo nhiệt hơn."

Thu Mộng Kỳ nói: "Nếu chỉ để sưởi ấm nhà, một hài tử e là chưa đủ."

Trương Yên biết cô đang ám chỉ điều gì, mỉm cười nhàn nhạt: "Giờ ta có thể làm điều mình thích, đã là may mắn lớn trong đời. Những thứ khác, ta không dám cầu xa hơn. Ta từng sống trong nội trạch, đã nhìn rõ mọi mặt tình người giả dối thiện ác, cũng chẳng muốn tiếp tục chìm đắm vào đó. Oánh Nhi cần người thân, ta cần một hài tử vậy là đủ."

Lời này nói với Thu Mộng Kỳ, nhưng thực chất là để cho Vương Tam nghe.

Nàng thừa nhận mình có thiện cảm với hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!