Những ngày có nhang muỗi, Thu Mộng Kỳ lại khôi phục tinh thần như trước. Cũng vì thế, sự thù địch trước đó với Tô Vận cũng giảm đi đôi phần. Nhưng không ngờ đối phương lại đột nhiên lạnh nhạt, không còn đến gần cô. Hai người dù cùng đi trong một đội, mấy ngày nay lại chưa nói với nhau một câu.
Càng đến gần phủ Lịch Châu, Thu Mộng Kỳ càng không còn tâm trạng nghĩ đến những chuyện khác, vì chuyện cấp bách nhất trước mắt là phải tìm cách lấy được công văn từ thứ sử Lịch Châu Cam Đức Thọ, cho phép áp giải phạm nhân đến Phong Nhạc.
Theo lý mà nói, tiết độ sứ là chức quan cao nhất ở Lĩnh Nam, nhưng tiết độ sứ chủ yếu quản lý về quân sự, còn các việc hành chính như sắp xếp phạm nhân đều do thứ sử các châu, quận thủ cùng huyện lệnh phụ trách từng cấp một. Vì vậy, lần này Vương Già chỉ cần áp giải phạm nhân đến Lịch Châu là xem như hoàn thành nhiệm vụ. Còn việc cuối cùng phân đến nơi nào, thì do phủ thứ sử Lịch Châu quyết định.
Phạm nhân muốn sắp xếp đi quận nào, huyện nào, đều nhất định trước tiên phải qua chỗ của Lịch Châu Thứ sử Cam Đức Thọ.
Khác với sự thảnh thơi của đám quan sai, càng đến gần châu phủ, phạm nhân càng thêm thấp thỏm bất an.
Thu Mộng Kỳ cũng luôn nơm nớp lo lắng. Vương Già nhiều lần nhắc đến Cam Đức Thọ, kẻ này có tiếng xấu khắp nơi, vừa tham tiền lại háo sắc, khiến nàng phải đau đầu suy tính.
Vì thế, Thu Mộng Kỳ đi trước đội áp giải nửa ngày, đến phủ Lịch Châu trước, dự định đến bái phỏng Cam Đức Thọ để thăm dò tính tình của người này.
Phủ Lịch Châu do Cam Đức Thọ quản lý có mấy chục quận huyện trực thuộc, quan chức các cấp lên đến hàng trăm người. Trong một năm, việc điều chuyển quan lại ở các cấp cũng không nhiều mà cũng không ít. Hắn dĩ nhiên không quan tâm đến từng người, nhưng quan viên mới đến nhậm chức ở Lịch Châu, có ai dám không đến bái phỏng hắn trước? Nhờ vậy mà hắn cũng kiếm được đầy túi.
Việc triều đình chỉ định quan huyện lệnh mới cho một huyện dưới quyền hắn, Cam Đức Thọ đã sớm nhận được tin, nhưng chi tiết thì không rõ lắm, chỉ nghe nói người này là tiến sĩ trẻ nhất triều đình, tuy là nam nhân nhưng có vẻ ngoài như nữ nhân, thậm chí đã bị hoàng đế và một đám đại thần kiểm tra thân thể. Thế là lòng hiếu kỳ trỗi dậy, hắn muốn đích thân gặp thử người này.
Quả nhiên, khi gặp mặt Thu Mộng Kỳ, Cam Đức Thọ bị khuôn mặt ấy làm kinh ngạc. Dù từng gặp vô số mỹ nhân, thì ánh nhìn đầu tiên vẫn khiến hắn tin rằng đây chắc chắn là nữ nhân. Nhưng hoàng đế đã kiểm chứng, mà hắn thì vốn không ham nam sắc, nên mới đè nén được sự xao động trong lòng.
Cam Đức Thọ vốn ưa mỹ sắc, tuy thân phận của Thu Mộng Kỳ là nam nhân, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến việc hắn thưởng thức nhan sắc. Vì vậy, đối với cô, hắn vẫn tỏ ra khá khách sáo.
Thu Mộng Kỳ nhìn gương mặt bóng nhẫy đầy dầu mỡ của Cam Đức Thọ, cố nén cảm giác ghê tởm, mỉm cười bắt chuyện: "Hạ quan trên đường đi tình cờ đồng hành cùng đội áp giải phạm nhân từ Kinh Đô đến Lĩnh Nam, không biết đại nhân có biết trong đội áp giải ấy là những ai không?"
Cam Đức Thọ sao lại không biết chuyện thái phó và đại tư nông bị kết tội lưu đày? Giờ thấy mỹ nhân ra vẻ cung kính lấy lòng, trong lòng vừa thấy đắc ý vừa khinh thường, thầm cười lạnh một tên huyện lệnh tép riu mà cũng dám đến đây chơi trò mua chuộc, nhưng vì nể mặt mũi xinh đẹp kia nên hỏi: "Vậy xin Huyện lệnh Thu nói qua một chút."
Thu Mộng Kỳ dịu dàng giải thích: "Người bị áp giải, chính là cựu Thái Phó Tô Học Lâm và cựu Đại Tư Nông Lưu Ngạc. Hạ quan... hạ quan có nghe nói, năm xưa Tô tiên sinh từng có chút giao tình với đại nhân..."
"Thu huyện lệnh chẳng lẽ đang ám chỉ bổn quan từng qua lại với kẻ tham ô ngân lương thực sao?" Cam Đức Thọ lập tức thu lại nụ cười.
Thu Mộng Kỳ giật mình kinh hãi, vội vàng quỳ xuống, hoảng hốt nói: "Đại nhân thứ tội, hạ quan tuyệt không có ý đó, hạ quan chỉ là nghe người ta nói, đúng là tội đáng chết. Nhưng xin đại nhân vì lòng trung thành của hạ quan mà cho phép hạ quan chia sẻ phần nào gánh nặng."
"Vậy ngươi nói thử xem, ngươi muốn thay ta chia sẻ thế nào?"
Thu Mộng Kỳ vội nói: "Các mối quan hệ trong triều vô cùng phức tạp, hạ quan mới vào quan trường, còn chưa biết sâu cạn. Hai vị phạm nhân kia từng là sủng thần trước mặt thánh thượng, hẳn cũng từng có giao tình với một số đại thần trong triều. Ngày mai nếu bọn họ diện kiến đại nhân, khó tránh khỏi sẽ tìm cách cầu xin ngài chiếu cố. Mà đại nhân bận trăm công nghìn việc, chắc cũng không muốn bị những phạm nhân ấy quấy rầy. Chi bằng giao họ cho hạ quan, để hạ quan trực tiếp đưa họ tới Phong Nhạc.
Như vậy, đại nhân cũng được yên thân thanh tịnh."
Cam Đức Thọ dùng đôi mắt đục ngầu nhìn Thu Mộng Kỳ đang quỳ phía dưới, xoa xoa chòm râu, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Cũng khó được ngươi có lòng trung thành như thế. Có điều việc phân phối phạm nhân vốn là phận sự của bổn quan, không thể việc gì cũng nhờ tay người khác được."
Thu Mộng Kỳ vội nói: "Đại nhân thân chinh xử lý mọi việc, hạ quan sau này nhất định sẽ lấy đại nhân làm gương mà học theo."
Dáng người cô nhỏ nhắn, tuổi lại còn trẻ, thêm vẻ mặt khiêm tốn chân thành, khiến trong lòng Cam Đức Thọ nổi lên tâm lý "thích làm sư phụ", không nhịn được mà lên tiếng huênh hoang mấy câu.
Thu Mộng Kỳ tranh thủ nói: "Hạ quan trên đường đi được tham quân đại nhân chỉ điểm ít nhiều về đạo lý làm quan, vì thế đã viết ra một bản ghi chép tâm đắc, muốn mời đại nhân chỉ giáo."
Cam Đức Thọ thấy cô móc ra một quyển sách từ trong lòng ngực, tỏ vẻ rất hứng thú: "Xem ra Thu huyện lệnh quả nhiên thật sự là người có lòng, hãy đưa lên đây."
Sư gia bên cạnh vội vàng đứng dậy nhận lấy quyển sách, cung kính trình lên.
Cam Đức Thọ mở sách ra xem, khuôn mặt tròn trịa khẽ nhướng lên, đôi mắt ti hí cũng cong cong.
Thu Mộng Kỳ vội vàng mở lời: "Hạ quan tài hèn học ít, cũng chỉ có được chút tâm đắc này. Mong đại nhân ngày sau có thể chỉ điểm thêm đôi chút. Mai sau nếu có tiến bộ, nhất định sẽ thường xuyên trình lên đại nhân tâm đắc cùng những điều hiểu biết về việc cai quản huyện."
"Bốp" một tiếng, Cam Đức Thọ đóng sập quyển sách lại, mỉm cười nói: "Thu huyện lệnh tuổi còn trẻ mà làm việc đã rất vững vàng. Ngươi đã nói vậy, bổn quan đây cũng vì lớn hơn mấy tuổi mà sau này sẽ chỉ dạy thêm cho ngươi vài phần."
Thu Mộng Kỳ trong lòng đau xót vì trong quyển sách có kẹp tờ ngân phiếu năm trăm lượng, nhưng lúc này chỉ đành ngàn lần tạ ơn, lại dâng thêm mấy câu nịnh hót, khiến Cam Đức Thọ cười toe toét, vui mừng hớn hở.
Bạc đã dâng đủ, vị thứ sử đại nhân này lập tức thấy Thu Mộng Kỳ càng nhìn càng thuận mắt, người đẹp, miệng ngọt, mới đến đã hiểu quy củ, nghĩ đến sau này còn có thể tiếp tục "hiếu kính", thế là sẵn lòng cho cô ba phần thể diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!