Chương 24: (Vô Đề)

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thu Mộng Kỳ mới phát hiện đoàn người lại bỏ mình đi mất. Cô vội vàng rời giường thu dọn đồ đạc để đuổi theo.

Xuân Đào thấy cô tinh thần phấn chấn, đôi mắt cũng sáng hẳn lên, cười hỏi: "Xem ra hương của Tô cô nương quả thực có hiệu nghiệm, nô tỳ sáng nay vào phòng, không có lấy một con muỗi, đại nhân cũng ngủ được một giấc ngon."

Thu Mộng Kỳ cũng phải thừa nhận, loại nhang muỗi này đúng là rất tốt.

"Xem có đến được phiên chợ tiếp theo không, phải mua thêm nguyên liệu làm nhiều một chút, nếu tới Phong Nhạc mà vẫn còn lắm muỗi thế này, ta khỏi cần sống nữa."

Xuân Đào cười đáp: "Đại nhân, đến được Phong Nhạc, chúng ta có thể làm nhiều hơn, đem ra ngoài bán, còn có thể mở thêm một mối làm ăn tốt."

Thu Mộng Kỳ nghe vậy, mắt sáng lên.

Lĩnh Nam là vùng đất yên chướng, muỗi mòng khắp nơi, nếu thật sự có thể sản xuất hàng loạt loại nhang muỗi, nhất định sẽ bán rất chạy.

Nhưng công thức và cách làm loại hương này là do Tô Vận nghĩ ra, Thu Mộng Kỳ cảm thấy chuyện này không dễ xử lý.

Xuân Đào thấy giữa mày nàng hiện lên vẻ do dự, cẩn thận nói: "Đại nhân, Tô cô nương không thể cùng chúng ta đến Phong Nhạc sao?"

Thu Mộng Kỳ im lặng.

Nói thật, cô muốn hung hăng trừng trị Tô Vận một phen. Trước mắt, chẳng làm gì cả mà để nàng rơi vào tay Cam Đức Thọ, kỳ thực đó chính là sự trừng phạt tốt nhất với nàng. Thế nhưng, nếu bỏ mặc nàng, thì kết cục của nàng cùng toàn bộ Tô gia có thể nghĩ ra. Cô tuy rằng hận nàng, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ lấy cách đó mà trả thù.

"Người ta dựa vào cái gì phải theo chúng ta đến Phong Nhạc? Đến được Lịch Châu, nói không chừng sẽ được thứ sử đại nhân để mắt đến, ở lại phủ thứ sử ăn ngon mặc đẹp, chẳng phải sung sướng hơn sao."

Xuân Đào nghe xong, bĩu môi nói: "Đại nhân, Tô cô nương ngọc khiết băng thanh, lại tài hoa xuất chúng, nô tỳ thấy trên đời này chẳng có nam nhân nào xứng với nàng. Hơn nữa, nô tỳ còn nghe nói vị thứ sử đại nhân đó tham tài háo sắc, bụng phệ như voi, sao ngài lại đẩy Tô cô nương vào hố lửa, chẳng thà để nàng ở bên cạnh hầu hạ ngài còn hơn."

Thu Mộng Kỳ quay đầu lườm nàng một cái, cái nha đầu này chẳng lẽ nhìn cô cả ngày giả nam nhân nên quên mất cô là nữ nhân rồi chắc?

Xuân Đào rụt đầu lại: "Dù sao thì đại nhân đứng chung với Tô cô nương nhìn vào cũng xứng đôi, đợi đến khi ngài tới Phong Nhạc, những phú thương quan lại kia thấy ngài đơn thân lẻ bóng, không chừng đều nghĩ cách đem nữ nhân nhét vào phòng ngài. Ngài chẳng bằng trước tiên tìm một người quen thuộc tin cậy để ứng phó, cũng còn hơn lúc nào cũng phải đề phòng bọn ong điên bướm loạn."

"Cái gì mà ong điên bướm loạn, ngươi cho rằng bản đại nhân ta là cái bánh thơm béo bở, ai cũng muốn nhào lên cắn một miếng sao," Thu Mộng Kỳ duỗi tay làm bộ muốn gõ vào đầu nàng.

Đại nhân vốn không biết bản thân mình tướng mạo đẹp đến mức nào, thu hút lòng người đến chừng nào, chớ nói nữ nhân, ngay cả nam nhân cũng sẽ say mê tiên nhan của đại nhân. Xuân Đào không nhịn được lẩm bẩm: "Dù sao thì nô tỳ mỗi lần thấy Tô cô nương, nàng ấy lúc nào cũng chăm chăm nhìn đại nhân. Theo ý nô tỳ thấy, nếu đại nhân muốn tìm một tấm lá chắn, nàng ấy chắc chắn nguyện ý."

Thu Mộng Kỳ lại lườm nàng lần nữa: "Cái gì mà cứ nhìn ta mãi, mỗi lần ngươi thấy nàng, chẳng phải đều là lúc nàng ở cùng ta sao? Không nhìn ta thì nhìn ngươi chắc?"

"Cho dù không phải lúc riêng tư, thường ngày giữa đám đông, Tô cô nương cũng cứ luôn nhìn đại nhân, theo nô tỳ đoán, chắc chắn nàng ấy sớm đã thầm mến đại nhân."

"Nếu là trước đây, có lẽ còn vài phần khả năng, nhưng bây giờ thì đừng mơ."

"Đại nhân là nói Tô cô nương đã biết ngài là-" Xuân Đào lập tức hồi hộp, nàng mong Tô cô nương có thể giúp đại nhân, nhưng cũng không muốn nàng ta biết thân phận đại nhân để rồi lấy đó ra uy h**p.

"Bây giờ mới biết sợ sao?" Thu Mộng Kỳ lạnh lùng liếc nàng một cái.

Xuân Đào nhăn nhó gật đầu.

"Yên tâm đi, nàng sẽ không nói ra ngoài."

Xuân Đào vừa nghe xong liền hớn hở hẳn lên: "Vậy chẳng phải càng tốt sao, như vậy càng thân thuộc hơn, sau này Tô cô nương đi theo đại nhân, vừa có thể giúp ngài che giấu thân phận, lại vừa giúp ngài cản bọn ong bướm bên ngoài."

"Lắm lời, còn không mau đi thu dọn đồ đạc, phải nhanh chóng lên đường, kẻo bị bỏ lại một đoạn."

Thu Mộng Kỳ không muốn tranh cãi với tiểu nha đầu, Tô Vận lúc đó cứ chú ý đến cô, tám phần là đã nhận ra cô, nên mới luôn quan sát, chứ đâu có như cái điều nha đầu kia đang tưởng tượng trong đầu.

Thấy đại nhân nhà mình vẫn thờ ơ, Xuân Đào hơi thất vọng, mang theo vẻ cầu khẩn nói: "Đại nhân, nếu ngài có cách, thì hãy đưa Tô cô nương đi cùng, hôm đó ngài say rượu, là nàng ấy đã cõng ngài về, đặt ngài lên giường, động tác nhẹ nhàng dịu dàng. Ngài nằm xuống rồi, nàng ấy vẫn ngồi bên giường nhìn ngài mãi, ngài nói khát, nàng ấy liền cầm ly tận tay đút nước cho ngài, mắt không rời khỏi ngài lấy một chút, cứ sợ ngài khó chịu.

Nếu không phải quá khuya nô tỳ gọi nàng ấy về nghỉ, không chừng nàng ấy có thể canh chừng ngài cả đêm."

Cụ thể có phải như thế hay không, có phải hàm chứa yếu tố phóng đại, Thu Mộng Kỳ bày tỏ hoài nghi. Tô Vận là người thanh cao như thế, sao có thể làm ra hành động như vậy, nàng ấy không biết chán ghét bản thân mình đến mức nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!