Tô Học Lâm xưa nay vẫn luôn dậy sớm, hôm nay vừa thức giấc đã phát hiện đại nữ nhi nhà mình còn dậy sớm hơn cả ông, đang cẩn thận nghiền gì đó ở trong sân của trạm dịch.
Tuy trong lòng ông bất mãn việc nàng không giữ lễ nghi, suốt ngày dây dưa với cái tên họ Thu kia, nhưng trong thâm tâm sao có thể không mong nàng được tốt. Dẫu vậy, khi bước lại gần vẫn không kìm được mà hừ lạnh một tiếng: "Làm thuốc cho tên tiểu tử kia?"
Tô Vận khựng lại một chút, nhẹ "ừ" một tiếng.
"Cha sao lại dậy sớm như vậy, có phải là nữ nhi quấy thuốc làm ồn đến người rồi không?"
Tô Học Lâm lắc đầu phủ nhận. Thấy nữ nhi trên tay bận rộn không rảnh để ý tới mình, ông muốn giúp nhưng dường như chẳng làm được gì. Đứng nhìn một lát, ông không nhớ nổi đại nữ nhi lại biết chuyện y lý từ khi nào. Trong lòng có chút áy náy vì trước kia đã không đủ quan tâm đến hài tử, để giờ đây ông chẳng biết gì về chúng. Thế nhưng, ông lại không kéo được thể diện mà tâm sự với hài tử. Bực dọc một lát, ông chắp tay sau lưng rồi quay trở lại.
Lại qua khoảng nửa canh giờ, các quan sai mới lần lượt thức dậy, còn việc trong tay Tô Vận vẫn chưa xong.
Thu Mộng Kỳ vẫn như mấy hôm trước, cả đêm không ngủ được, trong đầu toàn là những cảnh tượng hôm đó nhìn thấy trên tầng cao, còn có Thường Tuấn, người chưa từng thể hiện chút dịu dàng hay niềm vui nào trước mặt cô, lại bày ra hết thảy những điều ấy trước mặt nữ nhân kia.
Nửa đêm sau mới gắng gượng chợp mắt được một chút, nhưng lại mơ thấy cảnh hai người bọn họ kết hôn, còn mình như một kẻ đứng ngoài nhìn vào, mặc cô kêu gào chửi rủa thế nào, vẫn không thể nào phá vỡ được tấm màn vô hình kia, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ trao nhẫn, hôn môi...
Tỉnh dậy, bên tai toàn là tiếng muỗi vo ve, chiếc mũ chống muỗi dày nặng đè lên miệng khiến cô khó thở, tóc tai ướt sũng, không biết là mồ hôi hay nước mắt.
Toàn thân cứng đờ nằm trên giường, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
Dạy cô làm sao để buông bỏ?
Mẹ ruột cô vốn là người thứ ba bị nuôi bên ngoài, sự tồn tại của cô vốn là một nỗi nhục và một trò cười, là minh chứng cho việc phá hoại một gia đình hạnh phúc, vì thế cô từng bị khinh miệt, bị cười chê, cũng từng bị người nhà họ Thu lạnh nhạt và đối đầu. Cô sống rất khổ sở, cho đến khi chính bản thân mình cũng gặp phải chuyện tương tự, cô thật sự không biết Tô Vận có hiểu được mình đang làm gì hay không.
Cô thừa nhận nữ nhân đó rất xuất sắc, nhưng tại sao một người như thế lại có thể làm ra chuyện như vậy?
Sau oán hận, là vô tận thất vọng.
Thế nhưng bi ai và nực cười thay là, đêm qua khi bị muỗi quấy rầy đến không chịu nổi, cô lại nảy ra một ý nghĩ quái lạ: Nếu như Tô Vận thật sự có thể làm ra nhang muỗi, thì sau này cô sẽ giúp nàng, như vậy thì chuyện giữa nàng và Thường Tuấn... cô sẽ không đi truy cứu.
Thế nhưng khi Thu Mộng Kỳ mở cửa ra, nhìn thấy bóng lưng đang quay lại phía mình bên cạnh giếng nước trong sân, trong lòng lại không kìm được mà thấy tủi thân thay cho bản thân, dựa vào đâu mà không được truy cứu, những gì cô đã phải chịu đựng, chẳng lẽ cứ thế mà nuốt ngược vào trong bụng?
Lòng nghẹn lại muốn ch·ết, lời nói ra liền trở nên mỉa mai, kỳ quái.
"Cũng thật là tận tâm tận lực."
Tô Vận đột nhiên nghe thấy giọng nói từ sau lưng vang lên, thân thể khẽ cứng lại, nhưng rất nhanh đã cúi đầu tiếp tục nghiền thuốc trong cối đá, tựa như chưa từng nghe thấy lời cô nói.
Thu Mộng Kỳ bị phớt lờ thì không vui chút nào: "Ngươi điếc sao? Nghe không thấy ta đang nói chuyện sao?"
Âm thanh có hơi lớn, đúng lúc bị Vương Già đang đi ngang qua nghe thấy, hắn tưởng hai người đang giận dỗi gì đó, liền cười hì hì tìm cách giảng hòa: "Tô cô nương chưa đến giờ Mão đã dậy nghiền mấy thứ này, sợ làm ồn người khác nên đều nhẹ tay nhẹ chân, không biết là nghiền thuốc cho ai đây, chẳng lẽ là khiến Thu đại nhân ăn phải dấm chua?"
Sắc mặt Thu Mộng Kỳ trong chớp mắt biến thành màu gan heo, một hơi tức nghẹn ở cổ họng, không lên không xuống.
Vương Già thấy vậy thì không nhịn được bật cười: "Ta nói là đang giúp ai, hóa ra là giúp ngài thật nha..."
Theo cách nhìn của Vương Già, cái thứ tình cảm mơ hồ của người thiếu niên, nếu để người ngoài nhìn thấy, thế nào cũng mạnh miệng chối bay chối biến. Thu Mộng Kỳ chính là hạng người như thế.
Hắn lại quay sang Tô Vận nói: "Thu đại nhân tuy là một huyện lệnh, nhưng dù gì cũng chỉ mới mười bảy tuổi, tính khí cao, sĩ diện lại cứng đầu, Tô cô nương cần phải bao dung hơn một chút mới được."
Một bộ dạng như người từng trải.
Tô Vận lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp đảo qua gương mặt nhỏ đỏ bừng của Thu Mộng Kỳ, cùng những nốt muỗi cắn đỏ li ti trên trán cô. Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, đôi lông mày cũng vì câu nói này mà trở nên dịu dàng, vương chút tình ý đủ để làm người ta ngây ngốc.
"Không sao, nàng xưa nay vẫn vậy, ta không để tâm."
Lời vừa dứt, Thu Mộng Kỳ lập tức có chút sốt ruột, dựa vào điều gì nàng lại nói như thế, nàng tưởng bản thân hiểu mình lắm sao?
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Vương Già đã tán thưởng: "Tô cô nương tuổi còn trẻ mà đã thấu tình đạt lý như vậy, đúng là phúc khí của Thu đại nhân. Thôi, ta đi chuẩn bị một chút, các người cũng nên thu xếp để chuẩn bị lên đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!