Chương 20: (Vô Đề)

Khi bị Tô Vận hỏi ngược lại như vậy, Thu Mộng Kỳ không khỏi có chút ngại ngùng trong lòng. Rõ ràng cô không phải nam nhân thực sự, lại cố tình bắt đối phương phải làm nữ nhân cho mình. Dù ban đầu chỉ là chơi khăm, nhưng giờ nghe lại thật sự có phần khó xử.

Lửa giận nhỏ nhen trong lòng vốn dĩ đang bốc lên cũng ngay lập tức lắng xuống vì cảm giác ngại ngùng lúc này.

Cô khẽ ho hai tiếng, giả vờ không nghe thấy câu hỏi của Tô Vận, định lợi dụng cơn say để tránh né vấn đề này. Đúng lúc đó, đầu cô lại đặc biệt hợp tác, bắt đầu đau nhức không theo quy luật, thái dương đập thình thịch.

Thậm chí còn có cảm giác muốn nôn ra.

Cô ôm lấy ngực, không nhịn được mà nghẹn ngào khẽ phát ra tiếng, lại phải đưa tay lên day day thái dương.

Phản ứng của rượu đến muộn thế này, lực sau dồn thẳng l*n đ*nh đầu, thật sự khó chịu đến cực điểm.

Ngay vào lúc khó thở đến cùng cực ấy, bỗng trên đầu cô xuất hiện thêm đôi bàn tay, ấm áp, mềm mại mà lại có lực, chính xác day ấn từng huyệt đạo trên đầu, lần lượt từng cái một, không nhẹ cũng không nặng, từ từ làm dịu đi từng chút từng chút nỗi đau vốn dĩ đang bủa vây.

Cơ thể Thu Mộng Kỳ chùng xuống, cảm giác như được hồi sinh trở lại.

"Phía này có tấm đá, ngươi ngồi lên đó đi."

Đôi con ngươi như mang theo ma lực, khiến Thu Mộng Kỳ chẳng thể kháng cự sức mạnh ấy, cũng không còn tâm trí để bận tâm bản thân có thích đối phương hay không. Cô ngoan ngoãn vâng lời theo chỉ huy của Tô Vận, hoàn toàn biến thành một con búp bê vô tri bị người khác điều khiển.

Một cảm giác gọi là "dễ chịu" dần dần xâm chiếm toàn bộ đại não, chẳng mấy chốc phần lưng cô cũng trở nên mềm nhũn.

Ngay lúc cô sắp thiếp đi, từ trên đầu vang lên giọng nói: "Xem ra, ngươi định phân người nhà Lưu gia về Phong Nhạc?"

Thu Mộng Kỳ người lập tức cứng đờ, tỉnh táo hơn một chút nói: "Ngươi nghe lén ta bọn ta nói chuyện sao?"

"Ta vừa khéo đi ngang qua, lại không thể tránh né, chẳng may nghe được, không thể gọi là nghe lén."

Quả thật là viện cớ ngụy biện, Thu Mộng Kỳ không khỏi thầm khinh bỉ, nhưng nghĩ tới mấy đêm trước nàng đến, cũng là vì chuyện lưu đày của Tô gia, chỉ có điều lúc đó thái độ của mình đã rất khó chịu, lại còn nói đến điều kiện, giờ đối phương vừa hỏi như thế, cảm giác tội lỗi vừa mới tan đi lại một lần nữa tràn ngập trong lòng cô.

"Phải, ta đúng là có ý định này." Nàng là ai chứ? Còn dám làm ra chuyện có lỗi với mình, sao lại còn có thái độ chất vấn ta?

Tô Vận không ngờ cô lại thành thật thẳng thắn nhận mình như vậy, động tác xoa bóp liền dừng lại một chút, "Đã là đại nhân có cách giữ người nhà Lưu gia ở Phong Nhạc, chắc hẳn cũng không khó để giữ lại người nhà Tô gia."

"Ngươi có phải nghe sót không, ta nói ta sẽ nghĩ cách, chứ không hề cam đoan chắc chắn."

"Ta tin rằng đại nhân nhất định sẽ nghĩ ra phương pháp."

Nghe giọng điệu của Tô Vận như vậy, Thu Mộng Kỳ không nhịn được liền nghiêng đầu, muốn quay lại nhìn xem nữ nhân chết tiệt kia rốt cuộc với thái độ gì mà nói ra những lời ấy, chẳng hề có một chút lễ nghĩa nào.

Không ngờ đôi tay phía sau như có ma lực vậy, cô hơi nghiêng đầu sang phải một chút, thì bàn tay ấy liền chọc vào huyệt đạo phía sau trái cổ cô, khiến cô buộc phải quay đầu lại. Chỉ trong chớp mắt kế tiếp, cảm giác dễ chịu trên đầu lại làm cô mơ màng buồn ngủ, những lời định quở trách liền bị cô vứt bỏ lên tận mây xanh.

Trước giây phút ý thức mơ hồ, cô nghe thấy giọng mình nói: "Tô Vận, ta không thích ngươi nói với ta như vậy."

"Ồ." Ở phía sau chỉ nghe tiếng đáp lại.

Mắt Thu Mộng Kỳ không thể mở nổi nữa, nghiêng đầu tựa vào lòng nàng rồi ngủ thiếp đi. (Editor: ghê dị hen, như bỏ bùa thôi miên =]])

Cho đến khi tỉnh dậy, trời đã cao hơn ba sào, cô vẫn còn ở trong trạm dịch.

Xuân Đào đang vừa cầm khăn bước vào phòng, thấy cô tỉnh lại liền nói: "Đại nhân, Vương tham Quân đã xuất phát, bảo chúng ta đừng thúc giục ngươi, đợi ngươi tỉnh rồi mới cưỡi ngựa nhanh đuổi theo cũng được."

Vương Già dẫn theo phạm nhân, đi không nhanh, Thu Mộng Kỳ một con ngựa cùng một xe ngựa, đuổi kịp bọn họ không phải chuyện khó.

Cô xoa xoa mắt hỏi: "Đêm qua là ai đưa ta về đây?"

Xuân Đào nghe vậy, tay khựng lại một chút, "Là Tô tiểu thư đã cõng đại nhân về."

Trái tim Thu Mộng Kỳ bỗng nhiên nhảy lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!