Chương 19: (Vô Đề)

Mời một tội phạm bị lưu đày vào nha môn làm sư gia, không nói dưới trướng sẽ nắm lấy làm nhược điểm, lỡ việc này truyền tới Kinh Đô, nói không chừng còn bị bên trên xử tội.

"Ngươi nghe ta nói, không phải sư gia trên mặt nổi. Ngươi cứ giữ lão lại, để lão ở nha môn làm việc, ngoài mặt thì bảo lão chép sách, làm tạp vụ cho ngươi, ngấm ngầm mới thực hành việc của sư gia. Vị Tô đại nhân này quả thật lợi hại, năm đó là trạng nguyên lang, tài học hơn người, đứng đầu thiên hạ, ngoài việc có chút cổ hủ, tính khí bướng bỉnh thì không có tật gì khác.

Nếu đương kim hoàng thượng chịu nghe đôi lời của lão, thiên hạ này cũng không thành ra thế này."

Thu Mộng Kỳ không ngờ Tô Học Lâm trong xe tù kia, tính khí vừa hôi vừa cứng, lại có học thức như vậy, liền gật đầu nói: "Việc này để ta suy nghĩ một chút, nhưng cho dù ta muốn mang bọn họ tới Phong Nhạc, cũng phải được thứ sử đại nhân gật đầu, có phải không?"

"Thứ sử Lịch Châu là Cam Đức Thọ, kẻ này tham tài háo sắc, hiền đệ cứ tùy sở thích của gã mà làm là được."

Thu Mộng Kỳ nghe lời ấy, trong lòng cô khổ không kể xiết. Cô là một quan nghèo kiết xác, tiền bạc không có thì thôi, mà việc cô toan tính lại chính là muốn đoạt sắc từ tay Cam Đức Thọ, sao còn có sắc mà dâng lên để lấy lòng gã được chứ.

Nhắc đến sư gia, cô bỗng nảy ra một ý, liền hỏi: "Ngươi nói nếu ta muốn mời một nữ sư gia, có được hay không?"

"Tuy nha môn hiếm khi có nữ tử đến tiền đường, nhưng cũng không phải là chưa từng có. Khi tiên đế còn tại vị, dưới trướng trưởng sử của Tịnh Châu từng có một nữ sư gia, rất nhiều mưu lược trọng yếu trong việc bình định, tiêu trừ giặc cướp đều vạch ra từ tay nàng. Hiền đệ nếu muốn mời nữ sư gia, lại không muốn quá gây chú ý, thì cứ làm như ta vừa nói, không mang danh sư gia, chỉ làm việc của sư gia là được."

Thu Mộng Kỳ đảo mắt một vòng, trong lòng khẽ động.

Vương Già nói xong lại ghé sát tới: "Ta thấy hiền đệ đối với tiểu thư nhà Tô đại nhân có đôi chút ý tứ, giữ lại Tô tiên sinh, chẳng phải là chuyện tốt một công đôi việc sao?"

Thu Mộng Kỳ nhìn gương mặt đen sì của Vương Già, trong lòng cô không khỏi dấy lên một ý nghĩ: Tên này lông mày rậm, mắt to, vậy mà lại nói ra được những lời như thế.

"Vương huynh chớ nói bậy, ta với Tô đại tiểu thư trong sạch, hoàn toàn không có quan hệ gì khác, đừng làm hỏng thanh danh của nàng."

"Với ta thì không cần phải ngại, bọn họ đều nói với ta rồi. Hôm qua lúc hỗn chiến với lưu dân, ngươi vô ý giết một người, mặt mày tái mét, Tô tiểu thư lo lắng không thôi, nắm tay đưa ngươi lên xe ngựa, ngươi cũng chẳng từ chối. Còn nữa, mấy hôm trước Tô tiểu thư ban đêm tới tìm ngươi trong phòng, nghe nói đêm hôm ấy, ngươi bị nàng cắn đến môi cũng sưng lên..."

"Vương huynh... Vương huynh... ngươi say rồi," Thu Mộng Kỳ thấy hắn càng nói càng hoang đường, lập tức cắt ngang, "Vương huynh, chuyện không phải như ngươi nghĩ đâu. Món chân gà ta ướp này đủ đậm vị, ngươi ăn thêm hai cái nữa đi, chỉ còn có hai cái thôi, nếu ngươi không ăn, lần sau muốn ăn cũng không còn đâu."

Vương Già thấy cô đổi đề tài, liền cho rằng cô ngại ngùng, liền bật cười ha hả, nốc ngụm rượu cuối cùng rồi nói: "Được rồi, ta không nói với ngươi nữa, ta phải về ngủ đây. Ngươi cũng đừng thẹn, nữ nhân mà, rốt cuộc cũng phải tìm một người, tìm được rồi ngươi sẽ biết nàng tốt thế nào."

Nói rồi hắn ợ một cái vì rượu, quay về phòng, để lại mình Thu Mộng Kỳ đứng giữa gió mà ngơ ngẩn.

Vương Già đi rồi, Thu Mộng Kỳ cũng lảo đảo đứng dậy.

Tửu lượng của cô không tốt, may mà chưa uống nhiều, nhưng vẫn khó tránh khỏi có chút choáng váng, đầu óc căng tức.

Cô đứng ngoài một lúc, mặc cho gió mát thổi qua đỉnh đầu, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo hơn.

Nghĩ tới lời Vương Già vừa nói, lại nhớ tới đôi bàn tay mềm mại ngày hôm qua, cảm giác rung động quen thuộc lại một lần nữa quấn lấy trong lòng cô.

Lúc ấy tình hình rối loạn vô cùng, cô có phần ngẩn ngơ, nhưng sự đến gần của Tô Vận quả thực khiến lòng cô hơi ổn định lại. Thế nhưng nữ nhân này tâm tư rất sâu, Thu Mộng Kỳ theo bản năng muốn đoán ý tứ ẩn sau từng hành động của đối phương.

Hiện nay đội ngũ càng lúc càng tới gần Lịch Châu, Vương Già vừa rồi cũng đã nhắc nhở, cô buộc phải đối diện với vấn đề nơi lưu đày của người Tô gia. Thế nhưng việc sắp xếp nhân sự lại do thứ sử Lịch Châu Cam Đức Thọ xử lý, chuyện này liền trở nên đặc biệt nan giải.

Trên đường tới Phong Nhạc nhậm chức sẽ đi ngang qua Lịch Châu, cũng phải ghé thăm Cam Đức Thọ, đến lúc đó có thể tiện miệng nhắc một câu, nhưng đối phương chưa chắc đã chịu thả người.

Ngoài người Tô gia ra, Thu Mộng Kỳ còn muốn giữ người Lưu gia lại để sắp xếp ở Phong Nhạc. Chuyện của Hòa gia, cô cần tìm được đột phá từ Lưu Ngạc. Suốt dọc đường, Lưu Ngạc cứ như con vịt chết, thế nào cũng không chịu mở miệng. Quãng đường còn lại không nhiều, nếu lão vẫn không chịu nói, thì chỉ có thể nghĩ cách an bài lão vào một huyện thuộc phạm vi mình cai quản trước.

Thu Mộng Kỳ xoa xoa đầu, uống chút rượu lại bị gió thổi qua một lượt, dưới da đầu âm ỉ đau, nên không muốn nghĩ thêm nữa, trước tiên quay về phòng nghỉ ngơi, mọi chuyện để ngày mai hãy nói.

Đang chuẩn bị quay về phòng, một giọng nói gọi cô lại.

Quay đầu nhìn, thì ra là Lưu Nguyệt Như, phía sau còn theo một sai dịch tên Diệp Thất.

Mỗi lần nhìn thấy Lưu Nguyệt Như, Thu Mộng Kỳ luôn bất giác nhớ tới người bạn thân Hạ Thiền, cũng khuôn mặt tròn tròn, để lộ hai chiếc răng cửa đáng yêu, trông như một con thỏ nhỏ.

Chỉ tiếc người trước mắt không phải Hạ Thiền, khiến Thu Mộng Kỳ cảm thấy tiếc nuối trong lòng.

"Lưu nhị tiểu thư, khuya thế này, là đặc biệt tới tìm ta sao?" Men rượu dâng lên, trước mắt có chút mờ đi, Thu Mộng Kỳ cố gắng dựa vào chút tỉnh táo còn lại mà hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!