Chương 18: (Vô Đề)

Do ba mũi tên ban đầu của Thu Mộng Kỳ, tất thảy đều theo bản năng mà muốn tránh khỏi tầm mắt của cô, nhưng lại cảm thấy chốn nào cũng không an toàn, nhất thời ôm đầu bỏ chạy, hỗn loạn thành một đoàn.

Vương Già nghệ cao gan lớn, tuy khi nãy suýt nữa bị Thu Mộng Kỳ tiễn về chầu trời, nhưng lúc này lưu dân tứ tán chính là thời cơ ra tay tốt nhất. Hắn nắm chuẩn thời cơ, chém liền mấy đao, xé toạc một lỗ hổng giữa đám người đang vây quanh, sĩ khí bên phía đối phương bởi vậy mà tiêu tan quá nửa, áp lực của quan binh tiền phương lập tức giảm hẳn.

Thế nhưng mấy tên giặc phía sau lại chẳng nỡ buông miếng thịt sắp tới miệng, lại có kẻ lớn tiếng hô: "Tên cẩu quan này là đồ vô dụng, hắn bắn không trúng đâu! Mẹ kiếp, mọi người theo lão tử xông lên-"

Thu Mộng Kỳ khẽ nheo mắt, tay buông lỏng một cái.

"Vút-"

Mũi tên xé gió lao đi, trừ Vương Già vẫn còn đang liều mạng chém giết, gần như tất cả mọi người đều trừng lớn hai mắt, dồn ánh nhìn về phía mà mũi tên đang lao đến.

Dưới con mắt của bao người, mũi tên không lệch một ly, lao thẳng về phía kẻ vừa hô to, xuyên thẳng qua cái miệng đang há ra của hắn. Người nọ lập tức đổ gục xuống đất, đến cuối cùng mới phun ra được một chữ: "

-lên."

Hơn hai mươi kẻ đánh lén phía sau hoảng hốt, theo bản năng liền muốn lui lại.

Thu Mộng Kỳ tiếp tục giương cung, nhưng mấy lần sau lại không chuẩn như trước, vài mũi bắn trượt, có lúc còn suýt bắn trúng người mình, cuối cùng chỉ làm bị thương mấy tên lâu la tép riu.

Đến khi cô đưa tay mò tìm tên lần nữa, lại phát hiện ống tên đã trống không.

Lũ ác tặc vốn đã sinh lòng e ngại, nay thấy cô mò tên không ra, lập tức mừng rỡ, reo lên: "Cẩu quan hết tên rồi! Mọi người đừng sợ, xông lên, xông lên! Mau bắt mấy ả nữ nhân kia lại, mấy ả này đem bán hẳn được giá lắm-"

Đám nữ quyến thấy bọn giặc vốn đã thoái lui nay lại xông ngược trở lại, sợ hãi đến mức không ngừng hét chói tai.

Người hai phe lập tức lao vào giao chiến hỗn loạn, Thu Mộng Kỳ ở trên ngựa đã không còn chiếm được thế thượng phong, liền nhanh chóng phóng người xuống ngựa, không chút do dự mà lao thẳng về phía Tô Vận.

Trong mắt đối phương ánh lên vẻ lo lắng, khiến Thu Mộng Kỳ nhất thời cũng không phân rõ được là lo cho cô hay lo cho bản thân mình. Nghĩ đến những hành vi tệ hại trước đó của nữ nhân này, đầu óc cô chợt nóng lên, liền ghé sát tai nàng, hạ giọng nói: "Ngươi yên tâm, dù sao ngươi cũng là nữ nhân của ta, ta sẽ không để kẻ khác bắt mất ngươi đâu."

Tô Vận nhất thời nhìn cô bằng ánh mắt cứ như đang nhìn một kẻ ngốc nghếch, cuối cùng chỉ gượng ép thốt ra một câu: "Ngươi tự lo cho mình trước đi."

Đúng lúc ấy, bên cạnh vang lên tiếng thét chói tai của một nữ nhân, hai người lập tức quay đầu nhìn lại, liền thấy hai tên giặc từ khe hở phía sau chen vào, một tay túm chặt lấy cánh tay của Lưu Nguyệt Như kéo giật ra sau, toan lôi cô ra khỏi vòng vây.

Thu Mộng Kỳ trông thấy cảnh đó, lập tức vứt cung, rút kiếm xông tới.

Tô Vận không biết cô có biết võ, thấy cô lấy một địch hai thì trong lòng lo lắng, vội vã nhặt đại một cành gỗ rồi đuổi theo.

"Ngươi quay về, đừng đi theo ta." Thu Mộng Kỳ quay đầu quát lớn.

Cái nữ nhân ngốc này, chạy lên đây vướng tay vướng chân làm gì.

Tô Vận không nói một lời, nhưng cũng không chịu lui bước, ánh mắt chăm chăm nhìn về phía trước: "Hai người bọn chúng, ta vẫn còn chút sức, hai đánh hai có lẽ còn có thêm phần thắng."

Thu Mộng Kỳ bất đắc dĩ, thấy Lưu Nguyệt Như sắp bị lôi ra ngoài, cũng chẳng kịp nghĩ gì thêm, lập tức sải bước lao thẳng lên phía trước.

Hai tên giặc thấy sắp sửa bắt được người, trong lòng mừng rỡ điên cuồng, lại có thêm ba tên nữa xông lên tiếp ứng, muốn chặn đường Thu Mộng Kỳ. Mấy kẻ ấy gào thét lao vào hỗn chiến cùng nhau.

Tô Vận trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng nàng biết lúc này mà xông lên chẳng khác nào ném bánh bao cho chó, may mà Thu Mộng Kỳ lại linh hoạt như con lươn, luồn lách giữa mấy tên giặc mà không hề sứt mẻ. Nàng không dám gây rối cho cô, liền xoay người kéo lấy Lưu Nguyệt Như, định kéo người trở lại để có thể cùng nhau rút lui.

Đao kiếm vô tình, tất cả đều tay chân luống cuống.

Đám giặc sợ làm tổn thương mấy mỹ nhân mảnh mai yếu ớt, nên ra tay cũng kiêng dè.

Thu Mộng Kỳ thì sợ lộ thân phận, không dám ra đòn thật, vác kiếm đập loạn khắp nơi, đánh nhau rối beng thành một đống.

Đám giặc muốn tốc chiến tốc thắng, ra tay càng lúc càng tàn độc. Tên cầm đầu bắt được Lưu Nguyệt Như, muốn kéo cô rút lui trước, nhưng chân Lưu Nguyệt Như lại bị Tô Vận níu chặt không buông, nhất thời giằng co thành thế kéo co hai đầu.

Thấy đám sai dịch bên Vương Già sắp vòng sang, tên giặc kéo người cũng cuống lên. Hai kẻ này cứ giằng co mãi không lôi đi được, gã đành phải ra tay giải quyết kẻ đang níu chân trước đã. Không còn tâm trí mà thương hương tiếc ngọc, một tên trong bọn liền nhặt lấy tảng đá lớn, giơ cao lên định đập xuống đầu Tô Vận. Thu Mộng Kỳ vừa vặn quay đầu lại bắt gặp cảnh ấy, hồn vía lập tức bay mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!