Thấy Tô phụ bị áp giải rời đi, Thu Mộng Kỳ rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, không ngờ bên cạnh vẫn còn mấy tên sai dịch trẻ tuổi đứng vây quanh, chau mày nhướng mắt nhìn cô đầy ẩn ý.
Mấy ngày nay đám tiểu tử kia cũng đã quen thân với cô, đã không còn sợ cô. Kẻ cầm đầu tên là Vương Đại Thụ, chuyên trông coi đám nữ quyến Tô gia, là một trong số người từng được chữa khỏi chứng hoại huyết, lại còn là kẻ nhiều lời.
Vương Đại Thụ cứ chăm chăm dán mắt vào chỗ bị phỏng nơi khóe miệng Thu Mộng Kỳ, ánh mắt láu lỉnh đảo qua đảo lại. Thấy cô đã ngồi vào trong xe ngựa, hắn liền cách rèm cười hì hì nói: "Đại nhân, Tô tiểu thư chắc hẳn cũng không phải cố ý làm ngài bị phỏng đâu. Huống hồ nàng còn hiểu y lý, để nàng xem giúp một chút, biết đâu lửa giận của ngài cũng sớm tiêu tan."
Thu Mộng Kỳ trừng mắt liếc hắn một cái: "Đi đi đi, cút sang một bên!"
Đám sai dịch xung quanh lập tức hùa theo, cười ầm lên: "Vương Đại Thụ, ngươi bày ra cái chủ ý quỷ quái gì thế? Lửa giận của đại nhân nếu để người khác dập còn đỡ, chứ lại để đại tiểu thư Tô gia dập giúp, e là càng chữa càng sưng!"
"Hahaha, mọi người đừng nói nữa, đại nhân da mặt mỏng, đỏ cả lên rồi kìa!"
Thu Mộng Kỳ đỏ mặt đâu phải vì thẹn thùng, mà là vì giận dữ. Suốt dọc đường đi, cô vẫn luôn đường đường chính chính, đến cả chỗ nữ quyến cũng hiếm khi lui tới, dù có đến thì cũng mắt nhìn thẳng, chẳng hề lơ là. Nếu thật sự có gì với nữ tử họ Tô kia thì cũng đành, đằng này đến một sợi tóc của nàng cô cũng chưa từng chạm qua, vậy mà lại vô cớ trở thành trò cười trong miệng đám người kia.
Đuổi đám sai dịch đứng xem náo nhiệt kia đi xong, cô định nghỉ ngơi một lúc trong xe ngựa, chờ khi đoàn người lên đường rồi sẽ đuổi theo sau.
Không ngờ vừa mới tựa vào vách xe lim dim chưa tới mười phút, bên ngoài đã có người gọi cô. Cô vén rèm nhìn ra, lại thấy đó là một tên sai dịch tên Diệp Thất, bên cạnh còn có một phụ nhân lạ mặt đi cùng.
Xuân Đào nói: "Là đại phu nhân Lưu gia, nói là có việc muốn gặp đại nhân, đã nhờ vị sai dịch kia cầu xin mới được đến đây."
Thu Mộng Kỳ đầu óc vẫn còn mơ hồ vì buồn ngủ, nhưng người đã tới trước mặt, cô đành phải chui ra khỏi xe ngựa.
Trong lòng cô thấp thoáng chút bất an. Trước đó đã bàn với Vương Già, chỉ theo đường áp giải chứ không được ảnh hưởng đến việc công của bọn họ. Thế nhưng suốt quãng đường này, hai lần ra tay cứu giúp trưởng nữ Tô gia đã đắc tội với Mạnh Nguyên Châu cùng Hà Lão Cửu, lại còn ngăn cản chuyện Ngô Thông
-Lý Đạt ép buộc Lưu Nguyệt Như, thêm cả trận rối loạn vừa rồi của Tô Học Lâm... Cô dần nhận ra bản thân hình như đã có phần vượt quá giới hạn.
Mà lúc này, vị đại phu nhân Lưu gia trước mặt đây, nếu không có gì bất ngờ, hẳn là có việc cầu xin cô.
Còn việc cụ thể là gì, chẳng qua là chuyện bị lưu đày mà thôi.
Chuyện hôm qua cô đã đồng ý điều người Tô gia sang địa giới huyện mình quản lý vẫn chưa có kết quả, giờ lại thêm một Lưu gia. Chưa bàn đến việc hai nhà này có bị oan hay không, nếu thật sự phạm tội, thì những gì cô đang ngấm ngầm sắp đặt đây chẳng phải chính là giúp tội nhân trốn tránh trừng phạt hay sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Thu Mộng Kỳ không khỏi bực bội.
Thấy cô đã bước xuống xe ngựa, Diệp Thất liền đá một cú vào Lưu Triệu thị, phụ nhân ấy kêu lên một tiếng rồi quỳ sụp xuống trước mặt Thu Mộng Kỳ.
Tội nhân gặp quan, nào có lý không quỳ? Lưu Triệu thị mấy năm qua nhờ trượng phu giữ chức cao mà cũng được hưởng không ít phú quý an nhàn, nay đã thành kẻ tù tội suốt hai tháng mà vẫn cứ chậm chạp, không hiểu lễ nghĩa. Cũng chẳng trách nổi Lưu Ngạc sủng thiếp diệt thê, để mặc cho đám tiểu thiếp kia lấn át đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Thu Mộng Kỳ đứng trước xe ngựa, hai tay đặt sau lưng, nhìn Lưu Triệu thị đang phủ phục dưới đất, cất giọng hỏi: "Phu nhân tìm bản quan, là vì việc gì?"
"Tội phụ nghe nói đại nhân có bản lĩnh thông thiên, có thể đưa phạm nhân về huyện do ngài quản để đi khai khẩn, không cần phải vào chốn thanh lâu... vì vậy đặc biệt đến cầu xin đại nhân giúp đỡ..." Lưu Triệu thị xưa nay vốn sống trong nhung lụa, chỉ tiếc rằng hai tháng qua phải chịu khổ như địa ngục, sắc mặt tiều tụy đến thảm hại.
Thu Mộng Kỳ vừa nghe mấy lời ấy, sắc mặt lập tức sa sầm xuống. Là ai đã truyền ra chuyện này? Thông thiên thủ đoạn cái gì? Cô thì có thông thiên thủ đoạn gì chứ!
Giờ đám phạm nhân này chẳng lẽ đều cho rằng chỉ cần quỳ một cái, cầu xin một câu, là cô sẽ vung tay, mọi sự liền được giải quyết êm xuôi?
"Ngươi nghe ai nói?"
Thấy sắc mặt Thu Mộng Kỳ không mấy tốt lành, Lưu Triệu thị thoáng chột dạ, dè dặt nói: "Mọi người... đều đang truyền nhau... còn nói đêm qua Tô cô nương đã vào phòng của đại nhân..."
Một ngọn lửa giận trong lòng Thu Mộng Kỳ lại bùng lên dữ dội.
"Đại nhân, nếu ngài đã bằng lòng đáp ứng thỉnh cầu của Tô cô nương, thì xin người hãy tiện tay kéo Lưu gia một cái, cũng xin thương lấy nhà chúng ta... Tội phụ nguyện dâng nữ nhi Nguyệt Như lên, làm nô làm tỳ, nguyện làm trâu làm ngựa hầu hạ đại nhân..."
Thu Mộng Kỳ rốt cuộc không thể nhẫn nhịn thêm, quát lớn: "Bản quan không có bản lĩnh thông thiên gì cả, phu nhân e là đã nhầm rồi."
Chuyện Lưu Ngạc tham ô ngân lượng gần như đã là chứng cứ rõ ràng không thể chối cãi, mà người nhà của lão cũng đã từng hưởng thụ những lợi lộc vốn không thuộc về mình. Giờ đây hết thảy mọi chuyện, chẳng qua là nhân quả, là sự chuộc tội, cũng là cái giá phải trả.
Cô không phải đấng cứu thế, cũng chẳng có ý định gánh vác hết thảy công đạo trên đời. Thế nhưng đến lúc này, cô lại trở thành con đường tiện lợi để kẻ khác né tránh trừng phạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!