Sau khi tỷ đệ Xuân Đào cuống cuồng chạy ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người ngơ ngác nhìn nhau, lúc này mới hiểu ra là đã bị hiểu lầm.
Cũng không trách Xuân Đào nghĩ nhiều, tư thế của hai người ấy khi nhìn từ ngoài vào quả thực ái muội đến chừng nào.
Thu Mộng Kỳ lúc này mới hoàn hồn, theo phản xạ lập tức đẩy mạnh Tô Vận ra. Thế nhưng cô lại quên mất thân thể này từng luyện qua võ nghệ, không biết giữ chừng mực, khiến Tô Vận bị hất văng ra ba bốn bước, đập mạnh vào cạnh bàn bên cạnh.
Cơn đau nhói buốt truyền tới khiến Tô Vận mới phát hiện thắt lưng phía sau va trúng ngay góc bàn, nàng không kìm được mà khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Thu Mộng Kỳ thấy vậy, trong lòng bất giác cảm thấy không ổn, nhưng rốt cuộc vẫn là người sĩ diện, vốn đã mang sẵn bất mãn với Tô Vận, làm sao có thể cúi đầu nhận lỗi trước mặt nàng. Trái lại, cô lại che miệng, cố làm ra vẻ bị hại, giở giọng trách móc: "Ngươi tới nhờ ta giúp việc, hay là tới hòng đoạt mạng ta?"
Thắt lưng phía sau của Tô Vận đau đến mức không chịu nổi, vậy mà người trước mặt lại ra chiều đắc lý đầy ngang ngược. Nàng khẽ thấy sống mũi cay cay, cúi đầu thấp giọng nói: "Là ta đáng chết, khiến đại nhân bị bỏng, xin đại nhân thứ tội."
"Bản quan xem như đã nhìn rõ, ngươi quả nhiên không biết hầu hạ người. Những lời như làm nô làm tỳ, sau này vẫn là đừng nói thì hơn, ta đây chịu không nổi." (Editor: sao mà thấy thương Tô Vận quá)
Tô Vận nhíu chặt mày, khẽ đáp: "Khanh Vận lần sau nhất định sẽ chú ý."
Thu Mộng Kỳ bực bội phất tay, nói: "Thôi được, ngươi lui về trước đi, đừng ở đây thêm chướng mắt."
Tô Vận khẽ "vâng" một tiếng, cố nén cơn đau nơi thắt lưng, gắng gượng đứng thẳng người, lặng lẽ bước về phía cửa.
Thế nhưng vừa đi tới ngưỡng cửa, lại bị gọi giật lại.
Quay đầu lại, trông thấy người kia đang xếp mấy chiếc bánh trên bàn chồng lên nhau, gói vào lớp giấy dầu, rồi bước về phía cửa. Miệng thì cứng nhắc nói: "Cái này mang về cho người nhà ngươi ăn chung đi. Ta... bản quan bị ngươi chọc giận đến no, ăn không vô."
Dĩ nhiên cô đâu muốn thừa nhận lúc nãy ra tay quá mạnh, lại càng không chịu cúi đầu xin lỗi, chỉ còn dùng cách này để vơi bớt chút áy náy trong lòng.
Tô Vận khựng người lại một thoáng, cố nén cơn đau nơi thắt lưng, khom mình thi lễ cảm tạ, lúc này mới nhận lấy gói bánh, từng bước chậm rãi rời khỏi cửa phòng, để lại phía sau vị Thu huyện lệnh với sắc mặt mơ hồ khó đoán.
Xuân Đào thấy nàng đi ra, ánh mắt đầy vẻ khác lạ, cứ nhìn nàng từ trên xuống dưới, muốn nói lại thôi.
Tô Vận chẳng mấy bận tâm, chỉ vịn tường mà chầm chậm quay trở về phòng.
Trong phòng, Cố thị cùng mấy người khác đều đã tắm rửa xong, đang ngồi nơi mép giường, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra phía cửa. Mãi đến khi thấy nàng y phục chỉnh tề bước vào phòng, họ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Đêm hôm khuya khoắt còn chạy loạn khắp nơi, hại nương với nhị thẩm ngươi lo sốt vó." Cố thị trách khẽ.
Dọc đường sương gió dãi dầu, khổ cực trăm bề, nay tẩy sạch bụi nhơ, cũng khiến hai tỷ muội dâu bớt đi vẻ nhọc nhằn, gương mặt lộ ra đôi phần tươi tắn.
"Đều ở trong trạm dịch, còn ai dám ức h**p ta, người cứ yên tâm."
"Lời thì nói thế, nhưng cẩn thận vẫn hơn."
Mà một bên, Tô Khanh Huyên tám tuổi từ trên giường bò xuống, ôm lấy cánh tay nàng, nói: "Đại tỷ, tỷ mang gì về vậy, thơm quá."
Lúc này Tô Vận mới nhớ tới mấy chiếc bánh mà Thu Mộng Kỳ đưa cho, liền vội mở lớp giấy dầu ra, bảo Tô Khanh Lâm lấy ba cái mang cho phụ thân và thúc phụ, còn lại mấy cái thì để dành cho mấy tỷ muội ăn.
Đợi đường muội* trở về, lúc này Cố thị mới bẻ ba chiếc bánh ra thành mấy phần, chia cho mọi người mỗi người một ít.
*đường muội: em gái họ
Cố thị mấy người trên đường lưu đày, toàn ăn bánh bột khô cứng, không dầu không muối, nhạt nhẽo vô vị. Nay trông thấy mấy chiếc bánh thơm lừng giòn rụm thế này, liền không kìm được mà nuốt nước bọt.
"Đại tỷ, miếng này có dấu răng, bị người ta cắn qua rồi, muội không ăn đâu." Tô Khanh Huyên chu môi, tỏ ý từ chối.
Phương thị thấy vậy, vội thấp giọng quở trách: "Cái nha đầu này, có bánh ăn là phải biết đủ, còn bày đặt kén cá chọn canh. Nương đổi cho ngươi."
Tô Khanh Huyên tuổi còn nhỏ, nhưng quãng đường lưu đày này cũng khiến nàng ếm trải đủ mọi phàm tình thế thái. Nếu là trước kia, hẳn nàng đã không nói gì, lẳng lặng ăn hết là xong. Thế nhưng giờ đây được ở tạm trong phòng của trạm dịch, lại khiến nàng khôi phục đôi phần vẻ ngây ngô được nuông chiều ngày trước, không khỏi buột miệng chê bai.
Tô Vận lúc này mới sực nhớ, vừa rồi quả thực có một miếng là bị người kia cắn qua, liền vội quay sang Phương thị nói: "Thẩm, miếng đó là ta vừa mới cắn qua, để ta đổi với Tam muội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!