Chương 13: (Vô Đề)

Từ sau chuyện bệnh hoại huyết, địa vị của Tô gia trong đội ngũ rõ ràng đã được nâng lên không ít. Tối hôm ấy, khi dừng chân tại trạm dịch, nữ quyến Tô gia có thể được phân cho một gian phòng riêng.

Trong ánh mắt ghen ghét, đố kỵ cùng hậm hực của đám phạm nhân, Cố thị dẫn theo nữ quyến Tô gia bước vào phòng. Chúng nữ liền xách nước, chải đầu, rửa mặt, bận rộn một phen.

Bên kia, Thu Mộng Kỳ đang thoải mái tắm rửa một trận, Xuân Đào bưng bánh vừa mới chiên xong đặt lên bàn, liền nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên nơi cửa lớn.

Thu Mộng Kỳ vội vàng khoác y phục, chỉnh trang gọn gàng, cúi đầu kiểm tra một lượt, lúc này mới khẽ gật đầu ra hiệu cho Xuân Đào đi mở cửa.

Vừa trông thấy người tới, cô không khỏi sững người, còn chưa kịp tìm đến, đối phương lại tự mình đưa thân tới cửa.

"Tô tiểu thư đêm khuya thế này tìm đến, chẳng hay có việc gì?"

Tô Vận nghe giọng điệu cô có phần lạnh nhạt, ánh mắt khẽ lóe lên, nhưng vẫn cúi đầu cung kính nói: "Tới tìm Thu đại nhân, là vì chuyện lưu đày sau khi đến Lịch châu."

Thu Mộng Kỳ vẫn điềm nhiên không lộ sắc mặt: "Bản quan còn chưa nhậm chức, hơn nữa cũng chỉ là tiểu quan thất phẩm, thấp cổ bé họng, lời nói chẳng có bao nhiêu trọng lượng, chỉ e thứ sử đại nhân chưa chắc sẽ nghe theo, sợ rằng lực bất tòng tâm."

Đối phương nghe vậy, liền lộ ra vẻ chần chừ.

Thu Mộng Kỳ trong lòng dâng lên khoái ý, không nhịn được khẽ hừ lạnh một tiếng, sau đó thờ ơ nói: "Bản quan vừa mới biết ngươi tên là Tô Khanh Vận, tỷ muội Tô gia các ngươi đời này đều lấy chữ Khanh làm chữ lót phải không?"

Cũng chẳng trách mấy hôm trước khi cùng nàng tiếp xúc, cô luôn cảm thấy người này mang theo quá nhiều "Vận" vị, thì ra lại chính là cùng một người.

Tô Vận thấy cô cố ý nhấn mạnh tên mình, hàng mi khẽ rung, cái đầu vừa ngẩng lên lại hơi cúi xuống, nhẹ đáp: "Đúng vậy."

Thu Mộng Kỳ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi nói: "Chuyện ngươi vừa nhắc, bản quan rất muốn giúp, chỉ tiếc lòng có dư mà lực không đủ."

Thanh âm cô kéo dài, rõ ràng là chẳng hề để đối phương vào mắt.

Tô Vận vẫn cúi đầu ngoan ngoãn: "Chỉ cần đại nhân chịu ra tay tương trợ, dù thành hay không, Khanh Vận cũng cảm kích khôn cùng."

Thu Mộng Kỳ khẽ "a" một tiếng, đâu còn dáng vẻ chính trực, mắt mày rạng rỡ như ban ngày.

"Dĩ nhiên, chẳng phải là không thể, nhưng nếu muốn bản quan giúp ngươi, thì phải có điều kiện."

Tô Vận dĩ nhiên cầu còn không được, chỉ cần đối phương chịu đưa ra điều kiện, thì chuyện này hẳn còn hy vọng.

"Đại nhân cứ nói."

Tiểu huyện lệnh trước mặt thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại buông lời khiến người ta trợn mắt sững sờ: "Nếu ngươi chịu làm nữ nhân của ta, thì chuyện này ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi lo liệu quan hệ. Còn thành hay không, ta không dám chắc!"

Thu Mộng Kỳ vừa nói, ánh mắt liền ghim chặt trên gương mặt Tô Vận, cô muốn xem thử nữ nhân xưa nay luôn tự cho mình thanh cao kia sẽ phản ứng ra sao.

Tô Vận nghe câu nói hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, trong lúc sững sờ, lòng cũng khẽ run lên một chút, theo bản năng né tránh ánh mắt nóng rực của đối phương.

Cô xuyên tới đây, rốt cuộc là mang thân nam nhi hay nữ nhi?

Thử nghĩ xem, thiên hạ này nào có nữ nhân nào lại đưa ra một yêu cầu như thế? (Editor: BHTT hay có mấy câu đòi hỏi chấn động v đó =]])

"Tiểu nữ hiện mang tội trên thân, đại nhân chớ nên vì chuyện này mà tự hủy tiền đồ."

Khóe môi Thu Mộng Kỳ lộ ra ý cười giễu cợt: "Chẳng lẽ ngươi cũng cho rằng, theo bản quan làm kỹ nữ còn không bằng theo đám binh lính giữ biên cương làm kỹ nữ hay sao?"

Lời này vừa thốt ra, toàn thân Tô Vận liền rùng mình một trận. Hôm đó Mạnh Nguyên Châu muốn đưa nàng đi, chính nàng đã dùng câu ấy để chặn họng gã.

"Ngày đó chẳng qua là lời nói lúc tức giận nhất thời, không ngờ lại để đại nhân nghe được."

"Thật là như vậy sao?" Thu Mộng Kỳ khẽ lắc đầu, "Lúc ấy rõ ràng ngươi biết ta ở gần, cố tình buông lời chọc giận bọn họ để ép ta phải ra mặt, khiến Hà Lão Cửu kinh sợ, lại nhân đó dọa cho Mạnh Nguyên Châu tức mà bỏ đi. Có đúng thế hay không?"

Tô Vận liền phủ nhận ngay: "Khanh Vận tuyệt không có ý đó, hết thảy chẳng qua chỉ là trùng hợp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!