Ngay đêm qua, Thu Thực trước lúc trút hơi thở cuối cùng, đã tận lực nhét tấm văn khế thân phận vào tay Thu Mộng Kỳ. Hắn dùng chút sức lực tàn còn sót lại dặn dò cô, "Kỳ Kỳ, huynh biết làm vậy sẽ khiến muội khó xử... nhưng một ngày oan khuất của Hoà gia chưa được minh oan... thì phụ mẫu nơi suối vàng vẫn chưa thể an lòng..."
"Ngươi ở sư môn mấy năm nay, thân thể cũng rèn luyện cường tráng. Huynh muội ta vốn song thai, dung mạo tương tự, ngươi giả làm huynh, đủ để lấy giả làm thật..."
"Việc của Hòa gia vừa kết thúc... Kỳ Kỳ muốn đi đâu thì đi đó, huynh chết cũng nhắm mắt yên lòng..."
Thu Thực cứ thế mà chết đi, để lại nguyên thân mới mười bảy tuổi.
Thu Mộng Kỳ tự tay mai táng hắn, ngồi trước gò đất nhỏ, trong lòng nặng trĩu.
Thu Mộng Kỳ kỳ thực không phải người của thời không này. Cô có một người cha giàu có, không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, lại có một người bạn trai là giảng viên đại học.
Bạn trai của cô tên là Thường Tuấn, xuất thân hàn môn quý tử*, cử chỉ ôn tồn nhã nhặn, ít nhất trước mặt cô là như vậy.
*hàn môn quý tử có nghĩa là: "Con trai xuất thân từ gia đình nghèo khó nhưng có tài năng, phẩm hạnh, có thể vươn lên thành người quý hiển."
Thế nhưng, cô bị rơi đến cái nơi quái quỷ này lại là do gã đàn ông chó má kia mà ra.
Sự việc là thế này, cô bạn thân Hạ Thiền của cô gọi điện thoại cuống quýt, bảo cô mau chóng đến nơi Thường Tuấn làm việc, nói rằng gã ta đã ngoại tình. Thu Mộng Kỳ nghe điện thoại thì giận tím mặt, lao thẳng đến trường Đại học A Thành, và cũng vừa lúc như ý nguyện mà chứng kiến một màn đầy kịch tính.
Bạn trai của cô là Thường Tuấn quỳ một gối xuống, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, tay cầm chiếc nhẫn, đang chuẩn bị đeo vào tay một con hồ ly tinh.
Bên tai vang lên những tiếng la hét phấn khích của các cô gái trẻ, khuôn mặt xinh đẹp của Thu Mộng Kỳ căng chặt, cố gắng hết sức kìm nén cơn giận trong lòng.
Niềm tin vô điều kiện của cô, đổi lại Thường Tuấn lại tặng cho cô một "món quà bất ngờ" lớn như vậy.
Người phụ nữ trước mắt đang được Thường Tuấn hết mực lấy lòng kia, da trắng nõn nà, dáng người cao ráo thon thả, kiểu người này, đàn ông nào mà không yêu!
Bất thình lình, người phụ nữ kia đột nhiên quay đầu về phía đám đông. Lòng Thu Mộng Kỳ giật thót, đôi mắt chợt mở to.
Là nàng!
Tô Vận!!
Trước kia ở khu chung cư Thu Dương Vinh mua cho mẹ cô, Thu Mộng Kỳ đã sống ở đó hơn mười năm, Tô Vận chính là đứa trẻ trong khu chung cư ấy.
Không chỉ vậy, cả hai còn là bạn học cùng lớp.
Chỉ khác là, cô là học sinh cá biệt, còn Tô Vận là học bá.
Cô không tài nào hiểu nổi, rõ ràng ở trường học, cô và người phụ nữ này gần như không hề qua lại, vậy mà lại bị đối phương vu khống hết lần này đến lần khác, năm lần bảy lượt hãm hại cô.
Nào là tố giác, nào là khắp nơi tung tin đồn nhảm về cô, cực kỳ đáng ghét.
Đúng vậy, chỉ nhìn vẻ ngoài thanh cao kiêu ngạo của đối phương, tuyệt nhiên không thể ngờ, nàng lại là người làm ra những chuyện như vậy.
Bị chọc điên, Thu Mộng Kỳ cũng chẳng khách sáo với nàng, chỉ cần ở nơi nào có Tô Vận là cô tuyệt đối gây rối, làm gà chó không yên.
Đáng tiếc còn chưa kịp phân định cao thấp, chính thất của Thu gia đã tìm đến tận nhà, Thu Mộng Kỳ mới biết, mẹ của mình lại là kẻ thứ ba xen vào hôn nhân của người khác, còn cha cô người thường xuyên đi công tác, kỳ thực lại là chủ tịch nổi tiếng của tập đoàn Thu thị Thu Dương Vinh.
Điều cô không ngờ tới là, tin tức cô là con của kẻ thứ ba lại bị chính người phụ nữ tên Tô Vận này tiết lộ ra ngoài, khiến sự thù hận của cô dành cho người phụ nữ này lên đến đỉnh điểm.
Thu Mộng Kỳ tính cách quái gở, trước kia ở trường học có thể dùng từ ngang tàng để miêu tả, giờ đây thân thế bị bại lộ, có không ít người xem thường và "chào hỏi" cô, trong phút chốc, cuộc sống của Thu Mộng Kỳ rơi thẳng xuống địa ngục.
Sau hàng loạt cú sốc, Thu Mộng Kỳ hoàn toàn trở thành học sinh cá biệt, trốn học đánh nhau, đúng chuẩn tiểu nữ lưu manh, ngày ngày lượn lờ trên phố, thấy ai chướng mắt là sai khiến một đám bạn bè xấu xa đến gây sự.
Sau này cô bị Thu Dương Vinh gửi ra nước ngoài, ngoài việc thỉnh thoảng nhìn thấy bóng dáng nữ học bá Tô Vận trong vòng bạn bè của người khác, cả hai không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa, không ngờ rằng đã nhiều năm không gặp, người phụ nữ này lại đê tiện đến mức cướp người yêu của kẻ khác.
Bốn mắt nhìn nhau, Thu Mộng Kỳ bị cơn giận che mờ lý trí, trong ánh mắt kinh ngạc của đám sinh viên, cô chen ra khỏi đám đông tiến về phía hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!