Vợ Yêu Của Trùm Phản Diện

Chương 93 : Kết cục của bọn họ

Tại vùng đất hoang an bình yên tĩnh, bỗng nhiên truyền đến tiếng khóc nháo không dừng của bé gái, kèm theo đó còn có tiếng an ủi dịu dàng của người phụ nữ.

“Sao Cẩu Muội khóc thành như vậy?”

“Có lẽ đang đói bụng.”

Chuột Đệ tiến lại gần, thoáng nhìn Cẩu Muội khóc to không dứt, chọc chọc gương mặt bánh bao đáng yêu này, sau khi khiến đối phương càng thêm khóc rống, lại bị Tiểu Manh mắt lạnh lườm qua, hậm hực rút tay về.

“anh có chút khó hiểu, Cẩu Muội trưởng thành hình như quá chậm. anh của nó ở tuổi này đã biết chạy biết nhảy, như Đại Song và Tiểu Song nhà chúng ta có thể chạy khắp núi rồi. Em nói xem sao Cẩu Muội còn chưa biết đi?”

Tiểu Manh luống cuống tay chân dỗ Cẩu Muội đang thút thít, song người phụ nữ ấy cố tình thả giọng dịu dàng vẫn không thể làm đứa bé ngừng khóc, cuối cùng chẳng còn cách nào, bèn nhét Cẩu Muội vào lòng Chuột Đệ.

“Em mặc kệ, anh làm nó khóc thì nghĩ cách đi.”

Chuột Đệ nhìn Cẩu Muội ở trong lòng khóc đến nấc cục, làm mặt quỷ, biểu diễn đại lực sĩ gì đó đều dùng hết rồi nhưng vẫn vô dụng.

“Hay anh đánh ngất con bé?” Chuột Đệ vuốt đầu, cười hihi nói.

Tiểu Manh lườm hắn, “anh coi chừng bị Cẩu Bất Lý chặt cái đầu chuột của anh!”

Làm như vậy cũng không được! Làm thế kia cũng không được! Rốt cuộc phải làm cách nào? Chuột Đệ sầu não, sớm biết vậy không hứa với Cẩu Bất Lý trông trẻ. So với việc trông Cẩu Muội, hắn thà ra ngoài săn thú!

Ít ra không giày vò tới vậy!

Trong lúc Chuột Đệ luống cuống tay chân, bỗng nhiên Cẩu Muội ngừng khóc.

Chuột Đệ kinh ngạc, “Sao dừng khóc rồi?”

Tiểu Manh nhìn Cẩu Bất Lý ở xa xa đi về phía bọn họ, “Còn có thể là gì, Cẩu Bất Lý trở về chứ sao.”

Chuột Đệ tấm tắc lấy làm kỳ lạ, “Đúng là quái lạ. Mũi của Cẩu Muội quả thật là mũi chó, anh mình vừa trở về, con bé liền ngừng khóc.”

Chuột Đệ nói xong, tay lại véo mặt bánh bao của Cẩu Muội.

Tiểu Manh ở bên cạnh nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Nếu em là anh, thì sẽ buông mặt Cẩu Muội ra ngay lập tức. Coi chừng Cẩu Bất Lý – tên cuồng em gái kia đó...”

“...”

Nghe xong những lời này, Chuột Đệ chợt rút tay về.

“Cũng đúng.”

Cẩu Bất Lý biến thái cỡ nào, hắn từng lĩnh giáo rồi. Ngay cả cha ruột mình còn có thể thiết kế, có lẽ cũng chẳng có bao nhiêu lòng lương thiện.

Tuy nhiên Cẩu Bất Lý tuyệt đối là một người cuồng em gái, lần trước sau khi ôm Cẩu Muội trốn khỏi thành Nhân Loại, Cẩu Bất Lý bèn biến thành một vú em toàn thời gian, tay phân tay nước tiểu nuôi em gái lên một tuổi. Có điều chẳng biết là vì quá thừa dinh dưỡng hay vì nguyên nhân gì, mà Cẩu Muội không khác gì trẻ con loài người, một tuổi rồi còn chưa thể bước đi, nói cũng chưa lưu loát.

“anh hai...”

Cẩu Muội nói hai chữ này rõ ràng nhất, ánh mắt cũng cực kỳ tốt, từ xa đã thấy Cẩu Bất Lý đi tới, cái đuôi nhỏ đong đưa vô cùng vui vẻ, “anh hai... anh hai...”

Cẩu Bất Lý bây giờ đã trở thành một chàng trai khôi ngô, bộ dạng càng giống Tô Tầm, tính cách cũng thế. Bình thường nghiêm túc thận trọng, vẻ mặt lúc nào cũng không cảm xúc, chỉ khi nhìn thấy Cẩu Muội, cơ mặt mới có thể mềm mại.

“Cẩu Muội!”

“anh hai... anh hai!”

Đừng thấy Cẩu Muội đi đứng chưa vững, nhưng nhún nhảy lại nhanh nhẹn, thoáng chốc đã nhảy vào lòng Cẩu Bất Lý một cách vững vàng.

“anh hai.”

“Cẩu Muội ngoan quá.”

Chuột Đệ hộc máu: Nó ngoan chỗ nào!

Nét mặt Cẩu Bất Lý vô cùng dịu dàng, sờ quả đầu nhỏ của Cẩu Muội, “Đói bụng không?”

Cẩu Muội cắn ngón tay, đôi mắt đen láy chớp chớp, một lát sau mới gật đầu.

“Được, anh săn gà rừng rồi. Trưa nay làm gà nướng cho em ăn nhé.”

“anh hai! anh hai!”

Lượng từ ngữ của cô bé không nhiều lắm, anh hai là từ phát âm chính xác nhất, cô bé ghé lên vai cậu, hai người một lớn một nhỏ tiến vào rừng rậm.

Chuột Đệ nhìn bóng dáng hai anh em rời đi, một lát mới vuốt cằm nói: “Em nói xem, nếu cô Mèo có ở đây, thì Cẩu Bất Lý còn lộ vẻ không cảm xúc nữa không?”

“Ai biết được.”

Tiểu Manh vỗ vỗ bùn đất trên người, đứng dậy, “Trở về thôi, chiều nay còn chuyện phải làm.”

“Ừ.”

Chuột Đệ nắm tay Tiểu Manh, hai người đi về hướng ngược lại.

Khi Cẩu Bất Lý ôm Cẩu Muội về nhà, Tiểu Bạch đã chuẩn bị xong cơm trưa.

Nhìn thấy trong bữa trưa có cà rốt, Cẩu Muội bèn nhìn chỗ khác.

cô bé không thích ăn rau, việc này giống hệt Tô Tầm.

Cẩu Muội nhíu mày, Cẩu Bất Lý nắm cằm cô bé, “Sao vậy? Lại không ăn rau à?”

“không... anh hai... không...”

Cẩu Bất Lý thở dài một cái, đang chuẩn bị thỏa hiệp, Tiểu Bạch đã giã nát cà rốt bưng đến trước mặt Cẩu Muội, tỏ vẻ muốn đút cho cô bé ăn.

“Con bé không thích ăn!” Nâng mông em gái lên, Cẩu Bất Lý lui về sau một bước.

Tiểu Bạch bưng chén tiến lên trước hai bước, “Cẩu Bất Lý, cậu biết Cẩu Muội phải cân bằng dinh dưỡng mà. Con bé không thể ăn thịt mãi.”

Cẩu Bất Lý hơi do dự, “Thế ăn một chút nhé?”

Tiểu Bạch lắc đầu, “Như cũ, một đùi gà, một chén cà rốt nhỏ.”

nói xong, Tiểu Bạch bưng chén đi đến chỗ Cẩu Muội, cô bé rưng rưng nước mắt nhìn Cẩu Bất Lý một cách đáng thương. Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, cậu thực sự không đành lòng, định ôm Cẩu Muội rời đi nhưng bị ánh mắt Tiểu Bạch kiềm lại.

Cuối cùng, cậu vô lực xoay đầu sang chỗ khác.

Cẩu Muội thấy anh trai không để ý mình nữa, ứa nước mắt bấu víu cánh tay anh trai, gắng gượng há miệng ra.

cô bé ghét ăn cà rốt nhất.

Ăn trưa xong, Tiểu Bạch dọn dẹp nhà cửa. Cẩu Bất Lý ôm Cẩu Muội ngủ say trở về phòng.

Lúc đi ra, Tiểu Bạch đã thu dọn xong, đang định giết gà rừng mà buổi sáng Cẩu Bất Lý mang về.

“Tôi đến phụ một tay.”

“không cần đâu, cũng sắp xong rồi.” Tuy Tiểu Bạch chỉ còn một tay, nhưng rất linh hoạt, Cẩu Bất Lý giúp không được gì bèn ngồi bên cạnh một hồi mới lên tiếng: “Chừng nào cô đi?”

“Chiều nay.”

Tiểu Bạch mổ bụng gà rừng, ngước mắt nhìn cậu, dừng một chút mới lên tiếng, “không phát hiện bóng dáng của bọn họ, cũng chẳng có thi thể.”

Khi ở thành Nhân Loại, Lý Tuyển vây đánh Tô Tầm còn phóng hỏa tòa nhà Tô gia. Cuối cùng, Nguyễn Kiều Kiều bảo Cẩu Bất Lý ôm Cẩu Muội bỏ trốn, bản thân thì quay lại tìm Tô Tầm.

Nhưng tìm gần một năm, Nguyễn Kiều Kiều vẫn chưa trở về.

Cẩu Bất Lý không tin Tô Tầm sẽ khinh địch tới thế, song cậu đặt cơ sở ngầm ở thành Nhân Loại, thành Tây Bắc, thậm chí cả chỗ Thú vương, nhưng đều không tìm được hai người.

Rốt cuộc hai người đi đâu rồi?

Tô Tầm thì thôi, song Nguyễn Kiều Kiều thì sao? Ngay cả đứa con trai này cũng nỡ bỏ lại ư?

Thấy sắc mặt Cẩu Bất Lý khó coi, Tiểu Bạch cũng biết cậu đang nghĩ gì.

“cô Mèo không phải loại người như vậy đâu, cô ấy chưa trở về chắc chắn có lý do của cô ấy.”

Cẩu Bất Lý không nói gì, rất lâu mới đứng dậy, “Chiều nay tôi đưa cô về thành Nhân Loại.”

“Thôi đi.” Tiểu Bạch dịu dàng từ chối: “Bị Lý Tuyển phát hiện sẽ rất phiền.”

đã chết một Tô Tầm, nhưng Lý Tuyển hình như vẫn rất kiêng kỵ. Vì Cẩu Bất Lý – con trai Tô Tầm cũng có năng lực làm người ta sợ hãi.

Có điều, dường như hắn càng kiêng kỵ Thú vương phi hơn, Thú vương phi thường xuyên sang đây thăm hai anh em bọn họ. Dần dà, Lý Tuyển đã hiểu ý cô ta, chỉ cần Cẩu Bất Lý không đi thành Nhân Loại, hắn hình như có thể mắt nhắm mắt mở.

“Vậy thôi, tôi đưa cô ra vùng đất hoang.”

“Ừm.” Tiểu Bạch gật đầu, đồng thời không quên lải nhải, “Cậu đừng cưng chiều Cẩu Muội quá, con bé nên tập đi tập nói rồi. Mặt khác, tôi có làm ít mơ khô, không có việc gì thì cho con bé mài răng, cứ ăn thịt hoài sao được! Còn cậu nữa, đừng thấy con bé vừa khóc là cậu chiều ngay, con bé bệnh rồi xem cậu tính sao?”

Tiểu Bạch lải nhải hồi lâu, cuối cùng lấy từng thứ mang tới hướng dẫn Cẩu Bất Lý xong mới rời đi.

“Yên tâm đi, tôi sẽ hỏi thăm tung tích của hai người họ, đến lúc đó sẽ báo cậu.”

“Ừm.”

Cẩu Bất Lý đưa Tiểu Bạch rời khỏi vùng đất hoang, dọc đường trở về gặp được vợ chồng Chuột Đệ và Tiểu Manh.

“Cẩu Bất Lý? Cẩu Muội lại đang ngủ hả?”

Cẩu Bất Lý khẽ sờ mũi gật đầu, cô em gái này của cậu hình như lười nhác quá. Mỗi ngày trừ ăn ra, hình như chỉ có ngủ thôi.

Cũng chẳng biết giống ai.

“Đúng rồi, bọn tôi phải ra ngoài một chuyến. Ba đứa nhỏ bèn giao cho cậu.”

“...”

“Yên tâm, tụi nó dễ nuôi lắm, cho ăn là được. Xong rồi, cứ vậy đi ha, bọn tôi ra ngoài đây, bye bye.”

Thân thể Cẩu Bất Lý trầm xuống, ba bé người thú đã bị ném vào lòng cậu rồi. Ba cục thịt tương tự nhau mở to đôi mắt tròn tròn, không nhúc nhích nhìn cậu.

Cậu thở dài một cái.

Tại sao cậu nhất định phải làm vú em? Cậu nhịn đủ rồi đấy!

Dường như cảm thấy cậu không vui, ba bé người thú ngoác mồm, thoáng chốc muốn bật khóc. Cẩu Bất Lý cuống quýt vỗ vỗ đầu ba đứa, “Được rồi, đừng khóc đừng khóc... lập tức dẫn mấy đứa về nhà.”

Ba bé người thú đều tự tìm một vị trí vững vàng trong lòng cậu, ngáp một cái, trong chốc lát liền ngủ say.

Chàng trai trẻ điển trai nhìn ba gương mặt tương tự, thầm nghĩ rằng, may mà mình chỉ có một đứa em gái.

Mở cửa ra, Cẩu Muội vẫn còn đang ngủ.

Cẩu Bất Lý đặt ba bé khác lên giường, nhìn bộ dạng bốn bé xấp xỉ nhau, cậu xoa xoa cánh tay đau nhức, phe phẩy cái đuôi to rối bù đi chuẩn bị bữa cơm tối nay.

Có thêm ba miệng ăn nữa, xem ra phải bắt thêm ít gà rừng về.

Vươn móng vuốt, cậu chuẩn bị mở cửa. Nhưng trong giây phút ấy, cậu cảm giác được một chút bất thường.

Cậu chợt đẩy cửa ra.

Ngay cửa, một nam một nữ quen thuộc đang đứng ở đó.

Người đàn ông thì có bộ dạng tương tự cậu, vừa trông thấy cậu đã cau mày. Mà người phụ nữ bên cạnh hắn phản ứng trước, như yến non quay về tổ nhào vào lòng cậu.

Cậu chết lặng, rất lâu mới vươn tay ôm người phụ nữ nhỏ nhắn kia trong lòng, chậm rãi bật ra một xưng hô.

“Mẹ?”

HOÀN CHÍNH VĂN