Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 95 : Lọ thủy tinh đựng đầy kẹo ngọt

Lúc Thuần Hy quay lại, tôi cố ý quay lưng với anh. “Ngốc, đến cắt bánh”.

Ôi, lại còn gọi tôi là ngốc? >_

Nhưng, chắc anh sẽ không tự ăn hết bánh kem đấy chứ, chắc không đâu, có thể là không đâu, có lẽ sẽ không... Nhưng... hôm nay thấy anh có vẻ rất đói, cũng có khả năng ăn hết lắm... A_A Hu hu hu, Thuần Hy, anh phải phần lại cho em một tí nhé, người ta cũng rất muốn ăn bánh kem này mà, người ta nhớ cái bánh kem này muốn chết rồi

Ôi! Lúc nãy thứ đồ vật đáng yêu lướt qua trước mặt tôi là gì thế nhỉ? *0_0*

Tôi quay lại nhìn theo quỹ đạo sượt qua của thứ đó, nhìn thấy ngay sau lưng tôi, Thuần Hy đang đứng sừng sững như một bưc tường, tay phải đưa lên cao, đang lắc một chiếc lọ thủy tinh đựng đầy kẹo xanh xanh đỏ đỏ, nhìn tôi cười đầy gi­an xảo.

Đó là - vẻ mặt của ác quỷ!

“Lúc nãy lừa em đấy, quà anh đã chuẩn bị từ lâu rồi!” “Anh... anh dám lừa em! p(>__

“Được rồi, tặng em này. Sinh nhật vui vẻ. ” Anh đặt lọ thủy tinh đó vào tay tôi một cách trịnh trọng khác thường.

“Cám ơn anh!”

Tôi giữ chặt chiếc lọ trong suốt đáng yêu, tâm trạng cũng trong veo như nó.

Chiếc lọ này chắc là vốn để đựng ngôi sao may mắn, được Thuần hy dùng để đựng kẹo đúng là đặc biệt. Mà nhìn kỹ thì bên trong mỗi chiếc kẹo đều có hình thù độc nhất vồ nhị, không có hai viên nào hoàn toàn giống nhau. Anh muốn dùng cái này để ám chỉ tôi là duy nhất của anh chăng?

“Kẹo trong lọ này không được chia cho người khác, anh muốn chỉ một mình em ăn”. Thuần Hy nhấn mạnh.

Bao nhiêu kẹo thế này mà mình tôi ăn? Anh muốn tôi bị sâu răng à? Hơn nữa, sao lại phải nhấn mạnh không được chia cho người khác? Chẳng lẽ anh nhìn thấu được bản chất tốt bụng của tôi ư? A_A

“Tịnh Mỹđược sao?” Tôi thử dò hỏi.

“ - 0 - Không được”.

“Vậy Tú Triết thì sao?”

“Cũng không được!”

Hình như anh hơi nổi giận rồi. Chẳng lẽ anh ghen với Tú Triết? Đúng là tên vong ân bội nghĩa, chẳng lẽ anh không nhớ là hạnh phúc của chúng tôi là nhờ Tú Triết mới có hay sao? Thế mà còn luôn mồm bảo rằng Tú Triết là bạn thân duy nhất của mình cơ đấy.

“Được thôi, anh đừng giận mà, mình em ăn là được chứ gì”.

Tân này, cứ nghĩ chín chắn hơn Tú Triết, thì ra cũng cần có người dỗ dành.

Tôi đưa chiếc lọ lên, xoay qua xoay lại để ngắm, lúc đưa lại gần, lúc lại đẩy ra xa, càng nhìn càng thấy đáng yêu, càng nhìn càng không nỡ bỏ xuống, cuối cùng...

Chiếc lọ không chịu nổi ánh mắt “đắm đuối cháy bỏng” của tôi, bắt đầu trơn tuột, giãy thoát ra khỏi lòng bàn tay tôi, bắt đầu thực hiện động tác thể dục rơi tự do xuống mặt đất.

“Á...”

Tôi kêu ré lên thảm thiết, mắt mở to nhìn chiếc lọ nhỏ đáng yêu kia rơi bịch xuống đất, vỡ tan tành, kẹo trọng lọ văng ra, vui vẻ lăn lông lốc về mọi hướng. “Quách Tiễn Ni, em làm gì vậy hả?”

Thuần Hy vẻ mặt không vui nhìn tôi. Anh đứng đối diện, dưới chân toàn là mảnh vỡ thủy tinh và kẹo rơi ra.

“Em... em bị tuột tay mà. Em... em sẽ nhặt hết chúng lên...”

Tôi cuống quýt bò xuống, luống cuống vụng về nhặt kẹo trên đất lên.

“Đừng động vào”. Anh cũng có vẻ căng thẳng, quỳ xuống, muốn ngăn tôi lại.

“í? Đây là gì thế?”

Tôi nhặt một viên kẹo lên với vẻ tò mò.

Viên kẹo này không giống những viên kẹo khác - Đương nhiên, tôi biết mỗi viên kẹo trong lọ đều khác nhau - nhưng viên này là đặc biệt nhất, bởi vì, nó vốn không phải là kẹo Tôi nhanh chóng bóc bỏ lớp giấy ra, nhìn thấy một chiếc nhẫn tinh xảo ngoan ngoãn nằm bên trong.

Hử? Tôi ngẩng lên nhìn Thuần Hy, Thuần Hy cũng đang nhìn đăm đăm chiếc nhẫn trên tay tôi, gương mặt trong tích tắc ửng đỏ.

Trời ạ, tôi có nhìn nhầm không? Thuần Hy đỏ mặt kìa, Thuần Hy đỏ mặt cơ đấy! Đây có phải là điềm báo bất thường của một trận động đất cực lớn không? ôi không thể nào hiểu nồi!

Có điều, vẻ đỏ mặt của Thuần Hy thật đáng yêu quá, *A_A* *A_A* *A_A* rít giống cà chua mùa hè. Mặt anh càng lúc càng đỏ, sắp đỏ hơn chiếc áo len mặt trời của anh rồi. ~A.A~

“Thuần Hy, đây có phải là vật báu gia truyền của nhà anh mà chỉ có thể do mẹ anh truyền lại cho con dâu không?”

“Ha?”

Tôi giật mình, “vật báu gia truyền” gì gì đó chỉ là tôi đùa thôi, không ngờ nó lại là thật, sao mà giống trong phim truyền hình thế nhỉ. >0

“Anh tặng em cái này, có phải chứng tỏ, có phải là chứng tỏ...”

Tôi cũng bắt đầu ngượng ngùng, ấp ba ấp úng không hỏi được hết câu.

Em có nói gì không? Mà anh lại đồng ý? Chẳng lẽ anh biết em đang định nói gì? “* Vậy... vậy sao anh lại bỏ nó vào trong lọ? ~A0A~ Anh không sợ em không nhìn thấy nó à ~”

“Lúc em ăn kẹo thì tự nhiên sẽ phát hiện ra thôi *-_-*... nên anh mới bảo em ăn một mình. *-_-*”

“Anh không sợ ?_? ... không sợ em không nỡ ăn những viên kẹo này, cư để ở đó, cứ đề đó mãi... ?_?”

“Ngốc, đến lúc thích hợp, nếu em vẫn chưa nhìn thấy, anh sẽ lấy nó ra”.

“Lúc thích hợp ư? Là lúc nào?"

"Ng

“Không được gọi em là ngốc! >0_

Nhưng, đến chiếc nhẫn - vật gia truyền của nhà anh mà anh cũng tặng tôi rồi, thì có thể xem như là đính hôn rồi, vậy thì gọi “vợ” của anh có gì quá đáng đâu. Vui quá vui quá!!! Yeah-​m

“Em dám ăn nói với anh thế, anh phải trừng phạt em!”

Thuần Hy đột nhiên nhìn tôi chăm chú, lộ ra nụ cười ác quỷ gi­an xảo.

Hả? Thuần Hy muốn làm gì? Anh định phạt tôi thế nào?

Đôi mặt đẹp của Thuần Hy mỗi lúc một gần...

Anh đột ngột túm lấy tay tôi, nhanh chóng nhưng rất dịu dàng, đeo chiếc nhân vào ngón giữa của tôi. Đồng thời, khẽ nói bên tai tôi: “Tiễn Ni, chúng ta đi du lịch đi”. Hơi thở ấm áp của anh khiến cổ tôi cảm thấy ngứa ngáy.

“Vâng”. Tôi chưa kịp nghĩ gì đã nhận lời.

Tôi ve vuốt chiếc nhân trên ngón tay, trong lòng cảm thấy rất đỗi ngọt ngào.

Hu hu hu... Tôi vui quá đi mất thôi- Thuần hy chưa bao giờ dịu dàng ấm áp với tôi như hôm nay, hơn nữa... hơn nữa anh ấy còn tự tay đeo chiếc nhẫn đính hôn này vào tay tôi! Là đính hôn đó ~!

“Thuần Hy, em vẫn còn một cậu hỏi!”

Lúc cắt bánh kem, tôi bỗng sực nhớ đến một vấn đề rất quan trọng.

“ừ?”

“ Anh tặng em nhẫn gia truyền của anh rồi, vậy còn Thuần Hiến thì sao?”

“... Ngốc...” -_-"