Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 79 : Tôi đã nhìn thấy Thần Cây

Thời tiết hôm nay đẹp nhất từ khi vào thu đến nay, trời trong xanh vô cùng- phong cảnh cũng tuyệt đẹp không chê vào đâu được-. Gốc cây to với những nhánh cây vươn thẳng, những phiến lá vàng óng ánh, nhánh cây màu cafe, và cả thần cây đẹp trai nữa... Đúng là phong cảnh tái hiện của thiên đường! Nhưng nhịp tim của tôi thì sa xuống tận địa ngục A_T

Hả-? Khoan đã! Thần Linh đẹp trai của cây? Thần cây? Thần linh của cây đằng xa sao mà quen mắt thế? Nhìn kỹ lại xem.

Phụt phụt phụt ~!!! Có phải thần cây gì đâu? Rõ ràng là người mà! Mà lại là người tôi quen nữa!!! Chính là người mà tôi đang cất công tìm kiếm nãy giờ!!! Kim Thuần Hy!!!

Tôi xúc động quá! Anh không biến mất, mà vẫn còn đây, lại còn ở cạnh tôi, không bỏ tôi đi đâu cả, tốt quá!

Anh đang ngồi trên một nhánh cây to một cách thoải mái với dáng vẻ ung dung tự tại nhất mà tôi chưa bao giờ thấy. Gió khẽ phớt mái tóc đen óng của anh, từng sợi tóc mảnh dẻ bay bay trong gió, gương mặt trắng trẻo lộ ra những đường nét rất rõ ràng trong ánh nắng, những chiếc lá vàng rực rỡ phản xạ với ánh nắng vàng, từng đốm lung linh nhảy múa trên gương mặt, trên người anh, khiến mắt tôi bỗng xuất hiện ảo giác: Từ một thành trì cổ trong khu rừng âm u thần bí xa xưa, có một hoàng tử đẹp trai lạ thường bước ra...

Tôi lập tức chạy đến bên dưới gốc cây...

“Sao anh lại ngồi trên cây? Làm em tưởng anh là thần cây chứ.”

Tìm ra Thuần Hy đúng là vui sướng điên cuồng, nhưng tôi lại nói với anh ấy bằng một câu như vậy.

Haizzzz-! Trái tim con gái à~, có những lúc, tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa...

“Đồ ngốc!”

Cái tên này, đúng là chịu không nổi, lại cứ “ đồ ngốc” mãi, anh chỉ biết nói có câu này thôi

à? =.=

Khoan đã, Quách Tiễn Ni, tính táo! Mi đừng quên mục đích cuối cùng mi đi tìm anh ấy! “Thuần Hy, mau xuống đây đi chứ! Đi thi đại học nhanh lên!”

“Không!”

“Tại sao???”

Anh như không nghe thấy gì, ngẩng đầu lên ngắm bầu trời phía trên.

Cáitên này, làm tôi cuống đến chết mất!

"Anh có biết bác gái đang lo lắng lắm không, bác trai thì sắp điên lên kìa! Anh xuống nhanh đi! Bây giờ đi thi vẫn còn kịp đó!

Nhưng, cho dù tôi ngẩng đầu lên gào thét với anh ấy, đến nỗi cô họng khô lại, cổ đau rát, anh ấy vẫn không phản ứng, như biến thành một cái cây vậy.

=.=” Bó tay rồi, Quách Tiễn Ni này đã nhận lời bác gái, nhất định phải bắt anh đi thi đại học, nên đạt được mục đích này tôi mới thôi!

Tôi bắt đầu trèo lên cây “sột soạt” như một con khỉ, lần đầu trèo cây đúng là sảng khoái quá. Ôi chao ơi-, giờ tôi mới phát hiện ra mình là thiên tài trèo cây-. Ha ha ha...

“Thuần Hy, em lên đây!”

Anh liếc tôi một cái, lại ngẩng đầu nhìn trời.

Đáng ghét, trời thì có gì đẹp mà nhìn đâu? Cứ nhìn mãi anh không thấy mệt à? Đây là lần đầu tiên tôi ưèo cây đó, biểu dương một câu cũng không được sao, chí ít tỏ ra vẻ kinh ngạc cũng được mà. Lúc nào cũng tỏ cái vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt, bộ anh bị bệnh à?

“ít ra nhanh cũng tránh sang một bên chứ, như thế em sẽ rơi xuống mất.”

Tên này, xem ra chẳng có chút tiến bộ nào, vẫn giống hệt lần đầu tôi gặp, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc tí nào.

Dưới sự nhắc nhở của tôi, anh nhích sang bên một chút, sánh vai anh ngồi trên một nhánh cây rất to và vững chắc, đồng thời cũng nhớ đến sứ mệnh mà mình lên đây. “Bây giờ có thể nói em biết lý do anh không thi đại học rồi chứ?”

Tôi đã bất chấp hình tượng thục nữ mà trèo lên cây rồi nhé, anh mà không quan tâm đến tôi, tôi đẩy anh xuống cho anh biết tay!

“Tôi đã nói với cô rồi, tôi chán ghét cuộc sống thiên tài!”

“Nhưng, nhưng nếu anh không thi vào đại học, bác gái nói bác trai sẽ giết anh mất!”

“Như thế càng tốt, dù sao tôi cũng không đi theo kế hoạch của bố nữa -_- Tôi mệt rồi!”

“Gì ... gì chứ? Sao anh lại nói những lời bi quan tiêu cực như thế? Anh có biết nếu bác trai nghe thấy sẽ đau lòng lắm không?” Thực ra, tôi cũng rất đau lòng...

“Vậy có ai quan tâm xem tôi có đau lòng hay không không?” Bỗng dưng anh hét lên với tôi, khiến tôi giật bắn mình.

0_ 0” Cái tên này, lúc nào cũng thích bộc phát tính ác quỷ một cách đột ngột không báo trước như thế. Phải báo trước chứ, nếu không sớm muộn gì tôi cũng bị anh ta dọa cho chết khiếp. -0

“Xin... xin lỗi...” Tôi lại còn xin lỗi nữa chứ.

“Tôi chịu đủ quá rồi, cái cuộc sống thiên tài nhảm nhí này, cô có biết là, cho dù tôi không học đại học, hay học trường đại học nào đi nữa, cuối cùng cũng phải kế thừa, công ty của bố...”

“A_ 0”..." Thuần Hy, Thuần Hy đáng thương.

“Tôi muốn đi con đường của mình, ít nhất cũng vui hơn bây giờ”.

“Vậy... vậy anh đừng tham gia thi nữa! Cũng đừng thừa kế công ty của bố anh nữa!”

Quách Tiễn Ni, đó là những lời từ miệng mi thốt ra ư? Mi đã bỏ mất sứ mệnh của mình nhanh đến thế, vứt tuốt câu dặn dò nhờ vả của bác gái ra ngoài trái đất rồi ư?

“Hử-?” Thuần Hy cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Em nói là, anh chính là anh mà, chỉ cần hoàn thành ý nguyện của mình là được. Nếu anh không thích thì việc thi cử gì đó, công ty của bố anh gì gì đó, vứt hết tất cả sang một bên đi!” Đúng là tư duy của đồ ngốc!"

Kim Thuần Hy chết tiệt, lại mắng tôi là ngốc, tôi phải vắt óc mới nghĩ ra được những câu an ủi mà, không biết đã giết chết bao nhiêu nơron thần kinh của tôi rồi.

“Có điều, tôi cũng nghĩ như vậy.”

* A_ o” Trời ạ, anh ấy đang cười kìa, Kim Thuần Hy trước nay chỉ thích nhìn người ta bằng cặp mắt thuộc tính “kim” đang cười, một nụ cười thoải mái ấm áp, thật sự... khuynh quốc khuynh thành...