Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 73

Một gương mặt đáng yêu, một nụ cười rạng rỡ, một ánh mắt ấm áp, không phải Tú Triết bạn trai tôi thì còn là ai được nữa?

“Tặng em này!” Tú Triết đưa bó hoa thật lớn đó cho tôi.

Tôi hoang mang ôm lấy. Một bó hoa to như thế, tôi muốn ôm cũng không ôm nồi.

“Tiễn Ni, em có thích hoa này không?” Gương mặt tươi cười của Tú Triết không hề kém sắc bó hoa kia. Tú Triết đáng yêu, về phương diện chiều chuộng bạn gái, cậu ây càng ngày càng chuyên nghiệp, hi hi.

“Thích chứ, em thật sự rất thích! Cám ơn anh, Tú Triết, em rất vui, vui vồ cùng vồ cùng! =A0A=” tôi vội vàng nở nụ cười còn rực rỡ hơn bó hoa hồng kia gấp vạn lần.

“Tiễn Ni, em thử đoán xem có tất cả bao nhiêu bong hoa?”

“Hử, nhiều thế này làm sao em đoán được! A_0””

“Em bắt buộc phải đoán ra, nhất định! Dù phải đếm! (>0

“Đếm? Bây giờ? A_0A”

Tôi quay lại nhìn đám đồng học sinh không biết tự bao giờ đã bao vây lấy chủng tôi, họ đang chăm chú nhìn hai chúng tôi, ánh mắt hau háu them thuồng lẫn ghen tỵ...

Có gì đáng xem đâu? Chưa nhìn thấy gái xinh trai đẹp hẹn hò nhau à? Đúng là! Chẳng lẽ xinh đẹp là phải bị tham quan triển lãm thế này à?

“Ừ! Đếm ngay bây giờ!” Ánh mắt Tú Triết rất kiên định.

Xem ra không thể không đếm rồi, đếm thì đếm, sợ gì ai! -, 0 — Hừ!

Thực ra, trước bao nhiêu ánh mắt chăm chú theo dõi thế này mà đếm từng bồng hoa vô cùng xinh đẹp, thì có lẽ là một chuyện rất lãng mạn nhỉ?

“Một bông, hai bông, ba bông, bốn bông...” Tôi bắt đầu đếm rất chăm chú.

“Năm trăm chín mươi tám, năm trăm chín mươi chín, sáu trăm...”

“Chín trăm chín mươi sáu, chín trăm chín mươi bảy, chín trăm chín mươi tám, tổng cộng chín trăm chín mươi tám bông...”

Phù ~, tay đếm mà tê liệt luôn, mà lại có những chín trăm chín mươi tám bông...

“Sai rồi! Sao lại chỉ có chín trăm chín mươi tám ? Em đếm lại đi! Nhất định là em đếm sai rồi!” Tú Triết kêu lên kinh ngạc.

Gì chứ? Nghi ngờ trình độ số học của tôi à? Mà lại còn nói gì mà “chỉ có” chứ? Không thấy hai con mắt tôi hoa lên rồi hay sao? Thật là...

Bó tay rồi, nhìn ánh mắt nghiêm túc của cậu ta, tôi phải đếm lại vậy! Không chừng tôi đếm sai thật, thực ra, tôi cũng không tự tin lắm với trình độ số học của mình, he he.

Phù phù ~, lần thứ hai đếm xong, tay tôi ôm bó hoa đau muốn chết luôn! Nhưng, vẫn chỉ có chín trăm chín mươi tám bông! Chắc không phải tôi đếm sai mãi chứ. Tôi đâu kém đến thế?!

“Tú Triết, vẫn là chín trăm chín mươi tám!” tôi đưa mắt từ bó hoa sang Tú Triết, nhìn thấy gương mặt đầy ắp sự mong đợi của cậu ấy “soạt” một cái, biến màu!

“ Sao lại thế được?!” Tú Triết giật phắt lấy bó hoa trong tay tôi, tự mình đếm từng bông một.

Nhìn vẻ mặt vừa cuống vừa chăm chú của cậu ấy, tôi quả là không nhẫn tâm làm phiền chút nào.

“Trời ạ, chín trăm chín mươi tám bông! Thật là chỉ có chín trăm chín mươi tám bong! Tóm lại là anh đã làm gì thế này! ôi anh thật là ngu ngốc, ngu ngốc chết đi thôi...”

“Tú... Tú Triết?” Tôi hoang mang nhìn cậu ấy nhảy tới nhảy lui như con ếch xanh bị điện giật trong giờ sinh vật.

“Chín trăm chín mươi chín bông! Sáng nay anh đếm rõ ràng là chín trăm chín mươi chín bông mà, tại sao bây giờ đã biến thành chín trăm chín mươi tám bồng chứ? Lúc đầu sao anh lại đếm sai? Anh đúng là đồ ngốc! Ngốc ơi là ngốc!!!”

Cậu ta ngồi bệt xuống đát với vẻ dằn vặt.

“Tú Triết à...”. Vẻ bi thương của cậu ấy lúc nào cũng có sức truyền nhiễm, tôi cũng thấy hơi hơi đau lòng.

“Sáng nay trời còn tờ mờ, anh đã ra vườn hoa sau nhà tự mình hái hoa hông, anh muôn tự tay mình hái chín trăm chín mươi chín bông tặng em, vì con số999đại diện cho thiên trường địa cửu, anh muốn có mối quan hệ lâu dài như trời đất với em mà, anh muốn suốt đời suốt kiếp yêu em, chiều chuộng em, bảo vệ em, ở cạnh em, mãi mãi không xa nhau, mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi!!!”

“…..”

“A_A Nhưng mà, nhưng mà tại sao chỉ có chín trăm chín mươi tám chứ? Chín trăm chín mươi tám không phải là thiên đường địa cửu, không phải! Chẳng lẽ... chẳng lẽ chủng ta không thể bền vững được sao? Đây là số phận ư? Chỉ vì anh bất cẩn đếm nhầm? Chúng ta không thể lâu dài được sao???”

Trời ơi, cậu ấy khóc! Tại sao cậu ấy lại thích khó như thế? Là con trai kia mà! Cậu ấy quên rằng tôi đã bảo là rất ghét con trai khóc nhè hay sao? Huống hồ bây giờ đang có bao nhiêu người tò mò quan sát thế này, sao cậu ấy lại khóc dễ dàng như vậy???

Không được, nhất định phải nghĩ cách ngăn lại mới được!