Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 120 : Xin anh đừng bỏ mặc em

"Tôi không còn nhớ mình đã khóc rồi tỉnh dậy trong giấc mơ bao lần, cảnh tượng ấy vẫn bám riết lấy tôi vào ban ngày như ma quỷ, nhưng tôi vẫn bướng bỉnh không chịu tin.

Tôi không tin, Thuần Hy mà tôi yêu thương, Thuần Hy từng hứa hẹn sẽ mãi mãi bên tôi cạnh tảng đá tình yêu, Thuần Hy đã từng nói tin vào tôi khi tôi bất lực nhất, Thuần Hy đã dùng sinh mệnh bảo vệ tôi khi tôi rơi xuống... chỉ vì “chán ghét tôi” mà bỏ tôi ra đi...

™>_

Thuần Hy, anh cứ bảo em tin anh, em cũng đã nhận lời, tin tưởng anh hơn bất cứ ai, tin tưởng anh hơn bao giờ hết! Nhưng tại sao cái anh cần em tin tưởng lại là chuyện tàn nhẫn như thế... Tại sao anh lại bắt em tin rằng anh đã chán ghét em, anh đã không còn yêu em nữa...

Thuần Hy, em không tin, chuyện này có chết em cũng không tin! Nếu anh nhất quyết bắt em tin, thì trừ phi em chết!

Khi trời hửng sáng, tôi bò dậy khỏi giường, vào phòng tắm dùng nước lạnh rửa mặt. Tôi không muốn Phác Trân Hiền nhìn thấy dáng vẻ thất thần của tôi.

Cầm chiếc cốc màu trắng đặt lên giá theo thói quen, tôi nhìn thấy mình tiều tụy xơ xác kinh khủng trong gương, sau đó tôi chuyến ánh nhìn vào hình man­ga Thuần Hy tự vẽ trên chiếc cốc. A T Thuần Hy, anh vẫn còn dùng chiếc cốc màu hồng đào tượng trưng cho em chứ? Lúc anh dùng nó có nhớ đến em không?

Tôi đến trường từ rất sớm, lại nhìn thấy Thuần Hy ở cửa phòng học.

“A_O Thuần Hy?!” Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn lạnh lẽo, nhưng tôi vẫn cố hết sức nặn ra một nụ cười với anh, “Anh đến nói cho em biết những chuyện đó đều là giả, đúng không? Chuyện anh muốn chia tay em đế đến với Phác Trân Hiền đều là do anh lừa gạt em, đúng không?”

..." Thuần Hy lạnh nhạt nhìn tôi, không nói gì, tay đút trong túi quần không nhúc nhích.

“Thuần Hy, anh nói cho em biết đi! Em biết anh làm những chuyện này đều là có nguyên nhân, anh muốn em tin tưởng anh dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, lần này em cũng vân cứ tin tưởng anh.”

“Tin...” Khóe môi anh động đậy, ánh mắt như có chút hơi ấm, nhưng lập tức trở lại vẻ lạnh lẽo thờ ơ; khóe môi cong thành một đường giễu cợt, “Cô chỉ cần tin sự thực hôm qua. Còn ngoài ra, tôi không rảnh để nói chuyện tin hay không tin với cô.”

Anh rút một chiếc cốc trong túi ra: “Cái thứ này để ở chỗ tôi rất chướng mắt.”

Trong ánh nắng buổi sớm, màu hồng đào chói mắt đâm thẳng vào mắt tôi.

Đó là chiếc cốc tượng trưng cho tôi trong bộ cốc tình nhân, bên trên có hình man­ga của tôi do Thuần Hy vẽ. Tôi muốn anh mỗi ngày khi dùng nó súc miệng sẽ nhớ tới tôi, nhưng hiện giờ anh lại thấy nó “chướng mắt” ỉ A_T

“Thuần Hy...” Tôi nhìn anh với vẻ không dám tin, tay run lẩy bấy túm lấy vạt áo mình.

“Cô cũng không cần?” Anh lắc lắc chiếc cốc, chiếc chuông nhỏ treo trên miệng cốc phát ra âm thanh “ding ding dang dang” thoáng chốc va mạnh vào trái t

“Vậy được...” Anh đưa tay lên, chầm chậm đưa chiếc cốc đến ngang tầm mắt tôi, rồi đấy lại gần. Sau đó chậm rãi buông tay...

Chiếc cốc rơi tuột xuống ngay trước mặt tôi, trái tim tôi trong tích tắc cũng như mất đi trọng lượng...

“Xoảng” một tiếng, chiếc cốc vỡ tan thành nhiều mảnh hồng đào chói mắt, chiếc chuông nhỏ như câm lặng, lăn đến nằm ngay dưới chân tôi. “Đưa đây!” Giọng anh vang lên trong tiếng hỗn loạn. Tôi hoảng loạn thất thần ngước lên nhìn: “AO Cái gì?” Anh không đáp, ánh mắt rơi xuống ngón tay giữa của tôi.

“Khônggggg...” Tôi như bị điện giật nắm chặt chiếc nhẫn trên ngón tay, hoảng sợ nhìn anh.

Gương mặt anh bỗng xuất hiện vẻ lạnh lẽo chưa bao giờ tôi nhìn thấy, cơn lạnh thấu xương xuyên qua đồng tử của anh, trong tích tắc làm tôi đông cứng.

Anh túm lấy bàn tay tôi lúc này đã không còn chống cự, lạnh lùng rút chiếc nhẫn ra.

“Thuần Hy!” Phác Trân Hiền không hiểu từ đâu chui ra, cười vẻ giễu cợt, “He he, Quách Tiễn Ni, sao cậu xứng đeo chiếc nhẫn này được? Tôi mới là người xứng đáng đeo nó!, phải không? Thuần Hy?”

“ừ...” Thuần Hy nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn, hàng mi dài phủ một bóng đen xuống đôi mắt, “Chiếc nhẫn này cô ta đeo rồi, sao xứng với em được? Hôm khác anh tặng em chiếc mới.”

“Đúng đấy, sao em lại đeo thứ mà cô ta đã dùng được, bấn lắm. Thuần Hy, hôm nay chúng ta đi chọn nhẫn nhé?” Phác Trân Hiền đắc ý liếc tôi một cái.

“Được. Giờ chúng ta đi ăn sáng trước đã. Em muốn ăn gì?” Thuần Hy choàng ôm Phác Trân Hiền, đi lướt qua trước mặt như không nhìn thấy tôi.

“>0

Anh phớt lờ tôi, vẫn tiếp tục bỏ đi.

“Thuần Hy, xinh anh, đừng bỏ mặc em! >0

Anh vẫn không phản ứng, cùng tiếng cười điên dại của Phác Trần Hiền, từng bước từng bước biến mất ở đầu hành lang...

Tôi cúi gằm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống vết thương trên đầu gối, ngoài trái tim ra, cơ thế tôi không còn cảm thấy cơn đau nào nữa...

A_A Lần này anh quá tàn nhẫn-, chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế...

Nhưng tôi vẫn không tin, không tin...

Tình yêu của chúng tôi, đã trải qua thử thách sinh tử mà...

Mất đi Thuần Hy, thế giới của tôi đã không còn mặt trời... —>_

Tôi không tin tình yêu giữa tôi và Thuần Hy lại kết thúc bằng cách này. Sau khi vật vã một lúc lâu, tôi quyết định gửi cho Thuần Hy một tin nhắn cuối cùng:

“Thuần Hy, đêm nay em đợi anh ở công viên Giấc Mơ, nếu qua 12giờ đêm mà anh vẫn không đến, thì giữa chúng ta sẽ thật sự kết thúc, từ đây về sau em sẽ không bao giờ bám theo anh nữa!”

A_T... Đã 10 giờ đêm rồi, Thuần Hy chưa đến

A_T.. Đã 10:30 đêm rồi, Thuần Hy chưa đến.

A_T.. Đã 11 giờ rồi, Thuần Hy chưa đến...

A_T.. Đã 11:30 rồi, Thuần Hy chưa đến...

A_T... Đã 11:40 rồi, Thuần Hy chưa đến...

A T... Đã 11:55 rồi, Thuần Hy chưa đến... A T... Đã 11:58 rồi, Thuần Hy chưa đến... A_T... Đã 11:59 rồi, Thuần Hy chưa đến...

A T... Đã 12 giờ đêm rồi, 12:00 rồi, Thuần Hy chưa đến...chưa đến... A T... Đã 10 giờ đêm rồi, Thuần Hy chưa đến...

Anh sẽ không đến, anh mãi mãi cũng không đến nữa, anh đã biến mất khỏi cuộc đời tôi như thế đấy...

Giữa tôi và Thuần hy, tất cả đã kết thúc, thực sự kết thúc... Có lẽ, sự kiên trì của tôi là sai, từ đầu đến cuối là sai lầm... A T Tôi khuỵu xuống đất, khóc òa...