Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 115 : Con cừu nhỏ đáng thương

Thứ Hai đã sầm sập lao đến bên tôi, tôi vui vẻ hớn hở đón chờ nó. Sao lại không vui vẻ được cơ chứ? Bởi vì có tiết thể dục thiếu nữ xinh đẹp toàn năng là tôi đây vận dụng hết mười phần công lực mà ~, Ha ha!

Vả lại cũng có thể luyện món trồng cây chuối bằng một tay của tôi, sân tập rộng rãi thoải mái hơn phòng học nhiều, he he-!

Year-! Tuyệt quá! Tiết thể dục mà tôi ngày đêm mong đợi cuối cùng đã đến.

“Nội dung buổi tập hôm nay của chúng ta là bóngth­ầy sẽ làm mầu trước, lát nữa sẽ phân tổ cho các em. Chúng ta sẽ tiến hành tập chuyền bóng.” Thầy thể dục đẹp trai đứng phía trước ra mệnh lệnh.

He he, được thôi, từ khi Quách Tiễn ni này bị oan uổng một trận thấu trời xanh, không biết có phải mọi người đều thấy hổ thẹn không, mà lúc nào tôi cũng cảm thấy được đồng cảm vô cùng, Tôi làm bất cứ điều gì cũng mới được một nửa là bị bạn bè giành lấy làm nốt, ôi thật sự là có một chút vị thế của hoàng thái hậu. Các bạn muốn cùng tổ với tôi chắc phải tranh giành nhau lắm nhỉ. Không biết tôi sẽ ở cùng tổ với ai đây.

“Quách Tiễn ni, em cùng tổ với Phác Trân Hiền nhé!”

Cái gì??? Tôi cùng Phác Trân Hiền? Có nghe nhầm không nhỉ? Nhìn thấy những ánh mắt tiếc thương vô hạn, đồng cảm vô hạn xung quanh, tôi biết ngay đại nạn của tôi đến rồi!

Nhắc đến Phác Trân Hiền, hoàn cảnh cô ta hiện giờ so với tôi thật đúng là một trời một vực! Luôn có một bạn nào đó cố ý dạy dỗ cô ta! Mới học được mấy phút cô ta đã bị bóng ném vào người đến mấy lần, mà bị ném cô ta cũng không dám hò hè, than vãn. Haizzzzz, nghĩ lại cũng thấy hơi đáng thương ~! Nhưng ai bảo trước kia cô ta hư hỏng xấu xa làm­gi?

Sao tôi cảm thấy mình sảng khoái thế này? Haizzzz, tuy tôi đã cố gắng làm một “mỹ nữ rộng lượng bao dung vị tha” nhưng hành vi của cô ta thật là đáng ghét, đến mức ai thấy cũng phần nộ rồi, tôi muốn thông cảm với cô ta cũng khó lắm.

Nhưng, số phận đã sắp đặt thế rồi, tôi chỉ còn nước miễn cưỡng cùng tổ với cô ta thôi, chẳng lẽ đến thầy cũng nhận ra lòng từ bi như Bồ tát của tôi ư? Haizzzz, đúng là bó tay, bó chân, bó toàn thân!

Tôi đang thất thần, không đón kịp bóng của Phác Trân Hiền đưa đến, bóng nhanh chóng lăn đến một tán cây nhỏ rậm rạp

Tôi định chạy đến nhặt thì cảm thấy có một cơn gió bay vèo qua bên người.

“Tiễn Ni tiểu thư, bạn cứ nghỉ, để tôi đi nhặt!” Là Phác Trân Hiền!

Cô ta vừa nói cái gì vậy? “Tiễn Ni tiểu thư” “bạn” A_Á??? Tôi cảm thấy lông gà lông vịt trên người mình muốn bay toán loạn. Tại sao cái câu kính cẩn này thốt ra từ miệng cô ta lại buồn nôn kinh tởm đến thế nhỉ? Có lẽ đây là “vấn đề nhân phẩm” đây m

“ồ! Sao cô ta vẫn chưa quay lại? Nhặt có quả bóng là lâu thế à? Để mình đi xem xem sao?” Tôi thực sự không đợi được nữa.

“Tiễn Ni, cậu đừng lại gần con nhỏ đó, nó sẽ ám sát cậu đó” Gi­ai Liên đứng cạnh tốt bụng nhắc nhở.

“Yên tâm đi, Gi­ai Liên, mọi người đều ở đây cả mà, chắc cô ta không làm gì được tớ đâu.”

“Vậy cậu phải cẩn thẩn đấy nhé!” Gi­ai Liên vẻ mặt như tiễn chiến sĩ ra chiến trường.

Tôi vừa chui vào bụi cây đã nhìn thấy Phác Trân Hiền đứng đó, vẻ mặt u sầu nhìn tôi, đôi mắt long lanh, hai bàn tay còn làm động tác cầu nguyện.

Buồn nôn, cô ta tưởng mình là ham­ster ai thấy cũng yêu hả? “Tiểu thư Tiễn Ni-!” Toàn thân tôi rung lẩy bẩy, suýt nữa bỏ chạy.

“Phác.... .... Phác Trân Hiền, cậu.... .... cậu nhặt xong bóng rồi thì đi thôi”.

“Tiểu thư Tiễn Ni, có một chuyện mình vẫn muốn nói, nhưng chưa có cơ hội. Bạn có thể cho mình một cơ hội không?”

“Để....hôm khác đi, còn nữa, cậu.... ...... cậu đừng gọi tôi là tiểu thư nữa.” Tôi vừa nói vừa bỏ đi. Ai biết cô ta rắp tâm làm gì, tôi phải cảnh giác mọi lúc mọi nơi mới đc.

Ai ngờ đâu, cô ta bay “VÙ” đến ôm chầm lấy tôi, nước mắt trào ra tí tách.

“ —~>o

Tiểu thư Tiễn Ni, mình biết trước kia mình đã làm rất nhiều việc có lỗi với bạn và Thuần Hy. Mấy hôm nay, mình cứ nghĩ đi nghĩ lại và thấy rất hối hận, mình không biết phải làm sao mới để bạn tha thứ. Mình phải xin lỗi bạn."

“Cậu.... .... cậu mau buông tôi ra là tôi thấy vui lắm rồi” Trời ơi, da gà da vịt dựng đứng lên

“Tiểu thư Tiễn Ni, xin bạn hãy tha thứ....”

Không phải chứ, tôi không nhìn nhầm à? Đứa con gái điên loạn như Phác Trân Hiền còn quỳ gối trước tôi, đây.... ... đây là chuyện gì thế?

“Cậu dậy nhanh đi, nếu không lại có người tưởng tôi bắt nạt cậu....” Tôi vội vàng đỡ cô ta dậy

“Không, bạn không tha thứ thì mình sẽ không đứng dậy.... ........ ”

Choáng....cô ta muốn được tha thứ, mà cũng phải chơi trò dọa dầm à. Thôi bỏ đi, cứ để cô ta quỳ mãi cũng không phải cách hay.

“Được rồi, được rồi, tôi tha thứ cho cậu, dậy nhanh đi!”

“Yeah~! Tuyệt quá, tuyệt với quá!”

Lại choáng......

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan học.... ......

Một, hai, ba, Quách Tiễn Ni chuẩn bị xung kích! “Tiểu thư Tiễn Ni!”

Ghét quá! Tôi đang chuẩn bị một trăm mét lao ra khỏi phòng để gặp Thuần Hy của tôi. Đôi tai thì không hề có sự chuẩn bị nên khi nghe thấy âm thanh quỷ quái ấy, tôi đành phải rút đôi chân đang đưa ra giữa không trung lại, “soạt” một tiếng quay người lại, nặn ra một nụ cười “hê hê hê”.