Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 114 : Cảm ơn chị

“Hel­lo! ” Vừa vào phòng bệnh, Tú Triết đã ngoác mồm ra gào lớn.

“Tú Triết? sao cậu lại đến đây?” Thuần Hy nhìn anh ta.

“Đến thăm em của cậu và đến thăm cả cậu nữa. Cậu rốt cuộc có chịu diễn vở kịch độc diễn mà nhóm kịch bọn tớ ”vừa viết không? Tớ đã chân thành mời cậu đến cả trăm lần rồi đấy, cậu chả nể tình anh em gì cả..."

Thì ra mục đích của Tú Triết là như vậy, anh ấy muốn Thuần Hy diễn kịch ư? Ôi mong chờ qu

Tú Triết đã cầu xin cả trăm lần rồi sao? Hình như hơi bị quá rồi! Có điều nếu là Tú Triết thì cũng rất có khả năng, cá tính dai như kẹo mè sửng của anh thì ai cũng thấy rồi. Vậy cũng có nghĩa Thuần Hy cũng từ chối anh ấy đã trăm lần rồi.

Không hổ là Thuần Hy, anh quả thực có khả năng làm cái chuyện không chừa sĩ diện cho người khác. Nhớ lúc đầu tôi theo đuổi anh, những chiêu thức đã dùng chắc cũng phải đến một hai trăm ý chứ.

Tú Triết đáng thương quá, tôi phải giúp anh ấy!

Thế là tôi mở lời với Thuần Hy: “Thuần Hy, Tú Triêt nhờ anh đi diễn kịch, tốt quá chứ, điều kiện anh tốt như thế, không đi thì tiếc quá!"

Đúng vậy, đúng vậy, nếu bỏ qua gương mặt lúc nào cũng thờ ơ, anh thực sự sinh ra là để gia nhập làng giải trí.

“Không đi!” Giọng điệu kiên định không cho phép cò cưa mặc cả thêm.

Thuần Hy ghét diễn kịch thế ư? Chẳng phải anh thường xuyên đi đến nhà hát xem diễn kịch đó thôi!

"Thuần Hy, chẳng nhẽ cậu vẫn còn nhớ mãi chuyện đó à? “ Tú Triết kề sát tai Thuần Hy hỏi với vẻ thần bí, có điều âm lượng thì to như cố ý nói cho tôi nghe vậy

“Chuyện đó? Chuyện nào? Thuần Hy, Tú Triết, hai người đang nói gì thế?” Sự tò mò trong tôi bắt đầu trỗi dậy.

“O ~! Chính là....” Tú Triết cười hí hí vừa định mở đầu câu chuyện thì bị Thuần Hy chặn lại.

“Không được nói” Thuần Hy sa sầm mặt, cảnh cáo Tú Triết với vẻ đáng sợ.

“Á ~ ha­ha ~ Tiễn Ni, em thấy đó, Thuần Hy không cho anh nói, tự em đi hỏi Thuần Hy nhé. Ha ha” Tú Triết cười, vùng thoát ra khỏi “gọng kềm” của Thuần Hy, làm mặt hề

với tôi.

*A_A* Thuần Hy lại có chuyện gì giấu tôi ư?

“Thuần Hy, tóm lại là có chuyện gì thế? Em muốn biết!” Tôi hỏi chắc như đinh đóng cột.

Thuần Hy lườm Tú Triết một cái, không đáp.

“Thuần Hy ~” Tôi dịu giọng lại, cố ý làm ra vẻ nũng nịu

“Hai người hình như đến thăm Thuần Hiến mà?” Thuần Hy gi­an xảo đánh trống lảng.

“Đúng vậy ~ đúng vậy, tớ nghe nói tên tiểu quỷ này bị khâu n mũi ở đầu, nên đến thăm đây này ~. Ha ha ha-!” Tú Triết lại còn thuận theo chiều gió mà đứng cùng chiến tuyến với Thuần Hy rồi.

Tú Triết gió chiều nào xoay chiều ấy thật đáng ghét, cười như thế để làm gì? Làm như chuyện Thuần Hiến nhập viện là đáng mừng lắm ấy. Đồ ngốc! -;-"

“Õ, anh trai ngốc nghếch, chào anh!” Thuần Hiến vẻ mặt thờ ơ nhìn Tú Triết.

“Cái gì? Cái gì mà ”anh trai ngốc nghếch'5? Em đang nói anh à? Hãy nhớ gọi anh là anh chàng 'đẹp trai kinh động Hỏa tình!'" Tú Triết lập tức tắt nụ cười ngốc nghếch, đổi thành vẻ mặt lạnh lẽo.

“Đúng rồi ~! Ha ha, anh Tú Triết ngốc nghếch xem ra vẫn chưa đến nỗi ngốc lắm ~ vẫn còn biết em đang nói anh! He he. Cái gì mà 'đẹp toi kinh động Hỏa tinh' đúng là cái tên ngốc hệt như anh Tú Triết.”

“Gì chứ? Ha ha, tiểu quỷ chết tiệt này! Muốn anh xử lý em à, xem đây, ha ha.” Tú Triết chồm lên người Thuần Hiến bắt đầu cù cậu nhóc.

“Anh Tú Triết, ha ha, em sai rồi! A ha ha ha!!!!”

Thuần Hy nhìn Tú Triết và Thuần Hiến ầm ĩ với nhau cũng nở nụ cười. Thế là tôi nhân cơ hội hỏi: “~A.A~ Thuần Hy, anh nói cho em biết đi mà, rốt cuộc có chuyện gì thế? Anh đừng giấu em kẻo em lại hiểu lầm anh như lần trước cho xem!”

“Thực ra Tiễn Ni không biết thì tốt hơn, không biết thì có lẽ em sẽ không hiếu lầm. Nếu biết thì chắc chắn em sẽ hiểu lầm. Ha ha.” Tú Triết vừa đùa với Thuần Hiến lại vừa quan sát được b đúng là khâm phục!

“Chắc chắn sẽ hiểu lầm?” Tôi hoàn toàn mù mờ, không hiểu mô tê gì cả.

“Lý Tú Triết, câm ngay cho tôi.” Rõ ràng là Thuần Hy đã thực sự tức giận.

Nhưng Tú Triêt không sợ chét, vân cười hí hí nói: “Thuần Hy, cậu cứ giấu Tiễn Ni mãi cũng không phải cách hay, vả lai chuyện đó đâu phải lỗi của cậu, cậu và Long Nhất Nhật đều là những người bị hại đáng thương mà, đương nhiên rồi, hắn ta là kẻ đầu têu đấy!”

Sao lại nhảy đâu ra Long Nhất Nhật thế này? * A_A* Quan hệ hình như mỗi lúc một phức tạp rồi, ừ, noron thần kinh đang căng lên rồi đây....

“Thuần Hy -!!!” Tôi dám chắc là, nếu không làm cho rõ chuyện này, thì tối nay, không, cả tuần tôi chả ngủ nổi. Vì giấc ngủ sắc đẹp yêu quí của tôi, nhất định tôi phải hỏi cho ra nhẽ. >0

“Haizzzz, chẳng qua là chuyện anh trai lần trước tham gia biểu diễn kịch thành phố thôi mà? Các anh giấu giấu giếm giếm thế, em thấy mệt quá” Thuần Hiến đang ở trên giường bệnh đột ngột lên tiếng.

“Vậy tóm lại là chuyện gì? Thuần Hiến, em nói cho chị được không?” Tôi vội vã chuyển thế công kích.

“- o - Thuần Hiến! Ị Ị” Thuần Hy nhìn Thuần Hiến chằm chằm, cậu nhóc vội vàng rúc vào chăn không nói gì nữa.

Oái, anh trai khủng bố quá, thì ra Thuần Hiến đã trưởng thành dưới ánh mắt kinh dị thế sao? Tội nghiệp quá đi mất! Có điều cũng chẳng sao, Thuần Hiến, chị sẽ cải tạo anh của em nhanh thôi mà, em cứ yên tâm đi nhé, he he.

“Đừng sợ nào, Thuần Hiến, chị sẽ bảo vệ em mà, em chui ra khỏi chăn xem này, chị mang máy chơi game cầm tay đến này!” Tôi vội vàng giảm nhiệt độ cho bầu không khí đang bốc lửa này.

“Không cần! Thứ đó em chơi chán rồi! Chị lạc hậu quá!”

Có nhầm không vậy? Cậu nhóc lại dập tắt thành ý của tôi bằng một câu nói dửng dưng thế sao? Lại còn bảo tôi lạc hậu? Tôi cũng nghe bạn bè mách nước cho mà, biết thế đã hỏi Thuần Hy cho xong....Thật là!!!

Oi ~! Buồn quá ~! Mà không phải là buồn bình thường đâu

“Thật à? Thuần Hiến, chưa chắc em chơi hơn anh nhé, nếu không chúng ta thi xem sao? Anh đảm bảo em sẽ thua thê thảm!” Tú Triết cười hí hí đón lấy máy chơi game trong tay tôi.

“Anh Tú Triết ngốc nghếch, anh có bao giờ thắng nổi em đâu? Lần trước, lần trước nữa, rồi lần trước nữa nữa, anh đều thua em, mà thua rồi còn quỵt nợ” Thuần Hiến nói vẻ ức chế.

“Tên nhóc này đúng là tự phụ! Đó là do anh nhường em đấy, không tin thì chúng ta thi xem, bảo đảm lần này cho em thua ôm chân anh trai mà khóc.”

“Thi thì thi, em không thèm ôm chân anh khóc đâu, ai mà thích khóc như anh?”

“Woa! Thằng tiểu quỷ này! Thuần Hy, em trai cậu đúng là....” Tú Triết tức đến độ kêu réo lên với Thuần Hy.

“Chả phải rất hợp với cậu à?” Thuần Hy lại lộ ra nụ cười ác quỷ gi­an tà.

Quả thực, Tú Triết trẻ con rất hợp khi chơi cùng với Thuần Hiến nhóc con, đều ngốc nghếch đáng yêu chết đi được.

“A_A Tiễn Ni....!” Tú Triết nhìn tôi với vẻ tổn - thương - sâu - sắc.

“Em cũng nghĩ vậy đó” Tôi lộ ra nụ cười ngây thơ trong sáng, nói ra câu mà anh tạm thời không muốn nghe nhất.

“Tiễn Ni, đến em cũng không giúp anh.... ...... ” Tú Triết kêu lên ầm ĩ.

“Đừng kêu gào nữa, anh có chịu thi hay không?” Thuần Hiến hỏi với vẻ sốt ruột.

“Thi! Tất nhiên là thi rồi!' Tú Triết nhảy nhổm lên, ý chí quyết đấu bừng bừng, chỉ vào Thuần Hiến nói, >0

“Ngốc!” trong phòng bệnh vang lên tiếng nói lạnh lùng một to một nhỏ, vô cùng hòa hợp.

Có điều, tiếng nói đó lập tức bị tiếng cười hoan hô ầm ĩ lấn át rồi.... ...... ...

Thấm thoát, đã đến ngày Thuần Hiến được ra viện.

Bác trãi, bác gái làm một bữa par­ty tại nhà để chúc mừng cậu nhóc được xuất viện.

“A ~ ha­ha. Thuần Hiến ra viện khỏe mạnh như thế đúng là quá tốt!” Bác trai cười đến nỗi hàng râu rung rinh.

“Con kiên cường quá ~ Thuần Hiến!”

“Chúc mừng chúc mừng!”

Gương mặt bé nhỏ của Thuần Hiến đỏ bừng vui sướng, đáng yêu đến nỗi tôi chỉ muốn véo nó một cái.

“Thuần Hiến, tất cả là do công lao của chị Tiễn Ni đấy ~! Con phải cảm ơn chị ý đi.” Bác gái lại lợi dụng thời cơ bốc tôi lên tận mây xanh.

“He he! Không cần, không cần ạ! He he! Phải thế mà!”

Với tính cách của cậu nhóc thì tôi bảo đảm nó sẽ không cám ơn tôi đâu, nên tôi cứ biết ý mà làm ra vẻ khách sáo thì hay hơn.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, cậu nhóc quay mặt đi, vờ ra vẻ không nghe thấy bác gái nói gì. Dù tôi cũng thực sự quen rồi, nhưng trong lòng vẫn có một chút, một tí, một tạo cảm giác khó chịu!

Par­ty đã kết thúc, tôi vội vàng dọn dẹp, vội vàng rửa bát đũa.

“Tiễn Ni, mai hãy dọn dẹp!” Bác gái lúc nào cũng thông cảm với tôi.

“He he! Không sao ạ! Bát đũa hôm nay rửa sớm, ngày mai lại có việc của ngày mai ạ. He he!”

“Vậy bác nhờ con đấy!” Bác gái nói xong rồi bận việc của mình.

"Này! Tôi đang mải mê rửa bát bỗng nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói nho nhỏ.

“Hử ~!” Tôi quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ của Thuần Hiến.

“Em vẫn chưa ngủ!” Không biết cậu nhóc có phải đang nói với tôi không, mà một mực không chịu quay lưng lại.

“Um...... chuyện lần này.... ...... Đã khiến chị vất vả quá!”

A_A, Woa...đây.... ... đây.... ... đây là lời Thuần Hiến nói ư? Cậu nhóc đang nói chuyện với tôi sao, vì ở đây ngoài tôi và nó ra, cũng đâu còn ai nữa!

Cậu nhóc đang cảm ơn tôi? Vui quá đi, vui quá đi.... .........

“Cám ơn chị!”

Tôi cứ tưởng cậu nhóc nói xong sẽ bỏ đi, thì ra không phải thế, nó lại hè một khe cửa nhà bếp ra, thò một nửa mặt vào rồi nói thêm câu gì đó, gương mặt nhỏ không biết vì sao mà đỏ bừng bừng.

Thuần Hiến đáng yêu quá ~, Thuần Hiến đáng yêu quá chừng, Thuần Hiến đáng yêuk­inh khủng.... ...... ...... ........

Gương mặt nhỏ bé đỏ bừng nấp sau cánh cửa cứ thấp thoáng trong đầu tôi, tôi hạnh phúc muốn ngất, Thuần Hiến đáng yêu, chị nhất định sẽ là người chị tốt nhất, tốt nhất thế gi­an này của em.......