Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 110 : Con sâu lười! Dậy mau!

“Thuần Hy, Thuần Hy, anh dậy đi! Dậy đi chứ-!” “Con sâu lười! Mau dậy đi!”

“Có nghe thấy không? Thuần Hy là đồ lười! Con sâu lười! Còn không dậy mau là em phết vào mông anh đó-! Em không phải đang dọa anh đâu-! Em nói thật đó-! Em đánh anh thật mà...”

"Con sâu lười! Nghe thấy không? Rốt cuộc anh có nghe thấy không? Thuần Hy là đồ lười! Kim Thuần Hy là con sâu lười!!! —p(>o

“Kim Thuần Hy! Kim! Thuần! Hy! Anh đứng dậy cho em! Đứng dậy! Dậy mau... dậy mau đi chứ...”

“Dậy đi... tại sao anh vẫn chưa dậy hả? Tại sao? Tại saooooo? Hu hu hu...”

“Kim Thuần Hy... Anh trở nên lười biếng như thế từ lúc nào vậy? Anh vẫn chưa ngủ đủ hay sao? Em đã cho phép anh ngủ lâu thế rồi, lâu đến độ đã đạt đến cực hạn nhẫn nại rồi... Anh mà còn không dậy nữa, thì em... hu hu hu hu...”

"Kim Thuần Hy... Thuần Hy... Tại sao anh phải ngủ lâu thế? Hu hu hu hu hu hu...Tại sao lại ngủ lâu vậy chứ?? Tại sao?? Rốt cuộc là vì sao???

"Hu hu hu... hu hu hu hu... hu hu hu hu... hu hu hu hu... hu hu hu hu hu hu hu

hu....... " ~~~~~~>_

Tôi sắp suy sụp rồi, thật sự là sắp sụp đố rồi...

Tôi gào khóc lớn tiếng “oa oa oa”, hình như đó là bài tập mỗi ngày tôi đều phải làm vây.

mấy ngày của tôi chỉ đế đối lấy một gương mặt bị sưng vù, một quầng thâm mắt như gấu trúc, và một cơ thể gầy trơ xương, nhưng Quách Tiễn Ni tôi không bao giờ có sự miễn cưỡng trong ấy, tôi có thế thề với trời rằng vì Thuần Hy mà tôi có thể trả giá bằng tất cả những thứ tốt đẹp nhất của mình, nhưng... nhưng... trời xanh ơi, đất rộng ơi, hãy đế Thuần Hy tỉnh dậy có được không? Tất cả bất hạnh và đau khố hãy cứ đế mình con gánh chịu là được rồi, con cầu xin Người đó, đừng hành hạ Thuần Hy của con nữa, đừng,

Sự mong mỏi, chờ đợi mấy hôm liền khiến thân xác lẫn trái tim tôi đều mệt mỏi. Tôi đờ đẫn nhìn Thuần Hy của tôi vẫn đắm chìm trong giấc ngủ. Trong giấc ngủ anh vẫn đẹp trai vô cùng, gương mặt thanh tú. Thượng đế vẫn đùa cợt tôi, bắt chàng trai có gương mặt thiên sứ phải trở thành người thực vật.

Thuần Hy, có phải anh đã không còn quan tâm đến em nữa? Không phải thế, Thuần Hy nhất định là có nghe thấy tiếng tôi nói. A_T Thuần Hy của em sắp tỉnh lại rồi, có phải không? Có - phải - không? Nhất định là thế!!!

Kim Thuần Hy, anh mau tỉnh lại đi! >_

Chỉ cần anh tỉnh lại, chỉ cần anh tỉnh lại, Thuần Hy thân yêu, em chỉ cần anh tỉnh lại, chỉ cần anh tỉnh, sau này em sẽ nghe theo anh tất cả, chỉ cần anh tỉnh lại, em chỉ dám có yêu cầu nhỏ bé vậy thôi, hãy đáp ứng nhé, được không, nhất định!

Kim Thuần Hy, em, Quách Tiễn Ni, chân thành thỉnh cầu anh, tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! *>_

Anh không thể phớt lờ lời em nói, nếu không, em sẽ đau lòng lắm, thật đó, không lừa anh đâu! hu hu hu hu...

Hu hu hu... hu hu hu hu... hu hu hu hu hu ... hu hu hu hu hu hu ... oa oa...

Tôi khóc đến độ trời đất tối sầm, đến độ chết đi sống lại, đến độ nhật nguyệt mất đi ánh sáng, đến độ bệnh viện Ái Nhân cũng đang run rẩy... đến mức... không biết tôi đã ngủ thiếp đi hay là choáng váng ngất đi rồi... A_A

Oi? Đây là đâu thê? Có hoa, có cỏ, có cây, có núi, lại còn có một ngôi nhà băng gô màu xanh da trời nữa-, Woa~!

Đây là đồng cỏ thiên đường! Không sai, chính là đồng cỏ thiên đường!

Yeah~! Yeah~! Yeah~! Tuyệt vời-! Qua tuyệt vời-!!!

“Ngốc!”

Hả-? Ai đang nói vậy? Đang bảo tôi à? Cái tên chết tiệt nào đang gọi tôi ngốc vậy? Đặc quyền này chỉ có mỗi Thuần Hy có thôi! Chỉ mình anh được phép

Đáng ghét! Nhất định phải tìm cho ra cái tên thích bắt chước người khác này mới được! Phải tìm cho ra! Không ai được phép học Thuần Hy, không ai được phép!

"A O Thuần... Thuần Hy. .&í*# ^l:jB^B^

Người đang nằm nghiêng và khắc tên tôi và tên Thuần Hy trên tảng đá tình yêu, dùng một bàn tay giữ lấy mặt đá dùng ánh mắt lạnh lùng mang thuộc tính “kim” vô tiền khoáng hậu đế bao vây lấy tôi, không phải là bạn trai Kim Thuần Hy khiến tôi ngày nhớ đêm mong thì còn là ai nữa?

“Ngốc!”

Ghét quá! Sao cứ gọi tôi là ngốc vậy! Gọi một lần là đủ rồi! Anh muốn vợ anh là đồ ngốc hay sao?

“Ngốc!”

Ai cha-, gọi mãi vậy trời? Ghét ghét! Đúng là ghét quá đi mất! *=.=* 0~! Em biết rồi! Chắc là anh đang giận em đúng không? Vì đây là lần đầu tiên anh gọi em là ngốc mà em lại không nghe ra, hơn nữa lần này cũng không phải là lần xuất hiện đầu tiên gây kinh ngạc cho mọi người của anh. Trong công viên Giấc mơ cũng đã xảy ra rồi.

Xin lỗi, xin lỗi mà—, sao em lại không nghĩ tớ anh được chỉ là không chắc chắn thôi mà-, thật sự chỉ là không dám chắc chắn thôi!

Một thiên tài hoàn mỹ như anh xuất hiện trong cuộc đời em, vốn đã giống một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp rồi, ~*A-A*~ Bởi vì quá trân trọng, quá xem trọng, cho nên mới..., he he...

“Ngốc!”

Ghét quá! Ghét quá! Ghét quá! Em đã xin lỗi anh rồi mà anh cứ gọi mãi vậy? Thật là...

Ngốc!"

Ôi trời đất ơi—! Kim Thuần Hy chết tiệt! Anh gọi lại tiếng nữa thử xem Ì Anh mà goij nữa thì em giận đấy, em mà giận thì vô cùng đáng sợ, em sẽ phết vào mông anh cho biết, em phết vào mông anh thật đấy! Thật mà...

Ha ha! Không dám gọi nữa chứ gì? Xem ra anh cũng ngoan quá nhỉ“Ngốc!”

"Kim Thuần Hy - anh!!! —~p(>o

Tôi nhảy vọt lên. Thì ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ không có thực, Thuần Hy của tôi vân đang...

“A_0 Thuần Hy, anh... anh tỉnh rồi...”

Lần trước bị dạy cho một bài học nhớ đời rồi, thế mà lần này tôi còn nhảy chồm lên, ôm chầm lấy anh thật chặt.

Thuần Hy của tôi cuối cùng đã tỉnh, anh tỉnh rồi, Thượng đế đã nghe thấy lời kêu gọi ngàn vạn lần của tôi, Người đã trả Thuần Hy lại cho tôi, trả lại cho tôi rồi...!!

“Cảm ơn Thượng đe! Cảm ơn! Hu hu hu hu hu...”

"Tuyệt vời quá, quá tuyệt vời, tuyệt quá, tuyệt quá, tốt quá, tốt quá, tốt quá rồi... hu hu hu hu... ~~~>

Thuần Hy của em, Thuần Hy sâu lười của em, Thuần Hy mà em thích nhất, yêu nhất, ngủ say sưa đến tận ngày thứ 17 mới quyết định dậy cơ đấy!

“Thuần Hy của em, anh ngoan thật đó, anh nghe thấy em nói nên mới tỉnh lại, đúng không?”

“Sau này em nhất định sẽ ngoan ngoãn, he he, he he...”

“Thuần Hy, Em vui quá, vui quá, thật sự rất vui, ~A0A~” ( tôi vừa khóc vừa cười...)

“Thuần Hy...”

"___ Em là đồ ngốc”

“Thuần Hy, xin lỗi, em là con ngốc, đều do em hại anh...”

"Em không phải xin lỗi, anh chỉ cần em tin anh là đủ rồi, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa...'

“Dù anh không nhấn mạnh thì em cũng sẽ tin tưởng anh tuyệt đối! chúng ta sẽ tin tưởng lẫn nhau nhé, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa...”

“Ừ!”