Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 105 : Gặp phải đối thủ đáng sợ

Hôm qua có lẽ do hao tổn quá nhiều nơron thần kinh, nên vừa về đến nhà là tôi nằm lăn ra ngủ, sáng nay đến lớp học mới phát hiện ra điện thoại quên không sạc pin, mà pin dự phòng cũng không mang theo cục nào. A_AA Buồn bực quá đi mất, trò chơi mới tải xuống hôm qua còn chưa chơi thắng mà! Cứ rảnh rỗi là tôi lại bất giác nghĩ đến chuyện hôm qua khiến đầu đau muốn vỡ.

“Hel­lo-! Tiễn Ni, nhìn thấy anh có vui không?”

Ai vậy? Không thấy tôi đang bực mình à? Tôi nhướn đôi mắt lờ đờ của mình nhìn lên với vẻ rất-​ư-​miễn-​cưỡng... “Tú Triết?”

Tại sao nhìn thấy gương mặt đẹp trai rạng rỡ như ánh nắng của Tú Triết, tôi bỗng thấy muốn khóc thế này?

“Tiễn Ni, sao điện thoại của em tắt máy mãi thế? Anh gọi suốt mà không được”.

“Ồ, điện thoại em hết pin rồi”.

“Vậy thì được. Hôm nay Thuần Hy đến tìm anh... Ây da, ghét quá, đứa nào gọi đến lúc này vậy! Tiễn Ni em đợi một lát, anh nghe điện thoi đã”. Tú Triết vừa mới lên tiếng đã bị một tràng chuông điện thoại cắt ngang tàn nhẫn.

Thuần Hy? Cái tên này bây giờ đối với tôi như thể mộng du vậy...

Anh tìm làm gì? Bảo Tú Triết đến khuyên tôi à? Tú Triết chắc vẫn chưa biết Thuần Hy là dạng người đó đâu nhỉ, Tú Triết là người ngây thơ mà... Không được, tôi phải nhắc nhở Tú Triết...

“Xin lỗi nhé, Tiễn Ni, mấy người bên nhóm kịch lại gọi điện đến giục anh rồi, anh phải đi đây. Bye bye~!” Nói xong, giống như đạp lên bánh xà phòng, anh chạy biến mất.

“Đợi...” Tú Triết đáng ghét, chưa nói xong đã chạy, lại bắt tôi chơi trò giải đố nữa chứ.

“Tiễn Ni, lúc nãy anh quên chưa nói, Thuần Hy hẹn em trưa nay tan học gặp nhau ở cánh rừng nhỏ, nhất định phải đến đấy”. Tú Triết đứng ở cửa hét lên với tôi một câu, rồi lại biến mất không tăm tích.

Thuần Hy hẹn tôi? Tại sao lại nhờ Tú Triết chuyển lời? Mà lại hẹn ở cái nơi gần như chẳng ai đến đó, rốt cuộc anh muốn làm gì?

“Tiễn Ni, cậu muốn đi thật à?” Cái giọng nói buồn nôn chết người không đền mạng lại vang lên rất không đúng lúc bên tai tôi.

Cái đồ yêu tinh đáng ghét thích học theo người ta này, tại sao gần đây cứ nhiệt tình với chuyện của tôi thế nhỉ? tôi không đi thì cậu vui lắm à? Thế thì tôi cứ để cậu không toại nguyện đấy!

“Tất nhiên”.

“Nguy hiểm lắm...”

“Cảm ơn đã quan tâm, ban ngày ban mặt mà nguy hiểm cái gì? Quách Tiễn Ni này đâu phải kẻ nhát gan”.

“Nhưng...”

“Phác Trân Hiền, chuyện này có lien quan đến cậu à? Cậu có thể đừng quấy rối tôi được không?” Tôi móc MD ra khỏi túi xách, nhét tai nghe vào tai, mở vol­ume to hết mức.

Ghét quá, cứ ở bên cạnh với con nhỏ đó nữa chắc tôi điên mất! Lòng tôi giờ đã rối loạn rồi, như âm nhạc loạn xạ vang lên trong tai vậy.

“Ding ling ling... ding ling ling... ding ling ling...”

Cuối cùng đã vật vờ đến lúc nghỉ trưa rồi, tôi đứng dậy, hít thở thật sâu, hướng đến cánh rừng nhỏ.

Trèo qua ngọn đồi này là đến cánh rừng nhỏ rồi, buổi trưa đó chẳng có mấy ai, Thuần Hy chọn một nơi như vậy để gặp tôi... =_= “Nguy hiểm lắm đó...”

Giọng nói âm hồn không tan của Phác Trân Hiền bỗng xuất hiện trong đầu tôi. Xúy xúy xúy, tôi lắc đầu thật mạnh, chỉ muốn đuổi các giọng nói đáng ghét ra khỏi đầu mình.

Có gì nguy hiểm? tôi là Quách Tiễn Ni “thợ săn ác quỷ” danh tiếng lẫy lừng mà, có gì mà chưa từng trải qua đâu? Có điều, cánh rừng nhỏ kia sao giữa trưa mà vẫn âm u quá, phải đi thật ư?

Bất giác, tôi đã tiến đến đỉnh đồi rồi.

“Tiễn Ni, tôi khuyên cậu đừng nên đi thì hơn”. Phác Trân Hiền? Sao cô ta lại ở đây? Tay chân nhanh nhẹn gớm nhỉ!

“Phác Trân Hiền, tôi đi hay không là chuyện của tôi, đã bảo cậu đừng chõ mũi vào. Cậu không thấy mệt à?”

“Thế à ~?” Giọng cô ta đột ngột cao lên, đồng thời lộ ra nụ cười đắc ý.

“Cậu... cậu muốn làm gì?” Tôi lạnh run từ đầu đến chân.

“He he, he he, tiểu thư Quách Tiễn Ni than yêu, sao cậu vẫn ngô nghê như trước kia thế nhỉ. Đáng lẽ cậu phải hỏi là: 'Cậu đã làm gì' mới đúng”. Phác Trân Hiền cười gi­an ác, tôi gần như có thể thấy được hai chiếc sừng trên đầu và chiếc đuôi chĩa sau lưng cô ta.

“Cậu đã làm gì tôi?” Trời ạ, tôi lại bị cô ta sắp đặt rồi, mà lại chẳng phát giác ra chút nào.

“Cậu vẫn chưa nhận ra à? Tấm ảnh trong túi áo khoác ngoài của Thuần Hy...”

“Đó là trò quỷ cậu làm à?”

Trước mặt tôi hiện lên cảnh trong nhà ăn hôm qua, Phác Trân Hiền đã kéo chiếc ghế có áo khoác Thuần Hy đồ xuống gầm bàn. Nhất định cô ta đã bỏ tấm ảnh vào trong túi lúc đó rồi. Chết tiệt, sao lúc đó tôi không nghĩ ra. Quách Tiễn Ni ơi là Quách Tiễn Ni, mi quá ngu ngốc rồi... >_

“Đủng thế, không ngờ cậu lại dễ dàng mắc bẫy như vậy”.

Khó chịu quá... tôi không nên nghi ngờ Thuần Hy, tất cả là cái bẫy do con bé này o ra, mà tôi lại ngây thơ chui vào như trước kia...

“Hơn nữa, cậu xem xong mẩu tin nhắn đe dọa kia thì càng tin tưởng hơn, ha ha”. cô ta cười to đắc ý, đầu tôi bỗng đau nhức kinh khủng như bị trúng lời nguyền ma quỷ.

“Mẩu tin đó cũng do cậu làm đúng không? Nhưng tại sao cô lại có được điện thoại di động của Thuần Hy?” Tôi vẫn không hiểu lắm.

“Xem ra cậu vẫn không tin anh ấy nhỉ. Thuần Hy đúng là đáng thương ~, thì ra cậu luôn yêu anh ấy như thế đấy- ha ha-. ~A.A~ Tôi báo cho cậu biết nhé, cái trò tiểu xảo này chả là gì với tôi cả, nhưng dùng nó để lừa cậu thì luồn có tác dụng. Tôi chỉ cần tìm bừa một người nào đó, dùng điện thoại anh ta gửi tin nhắn như thế đến máy tôi, sau đó thay tên anh ta đi là được, dù sao cậu cũng chả thèm nhìn đến số điện thoại, chỉ nhìn cái tên không thì tức muốn điên lên rồi. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn bị sập bẫy do tôi tạo nên, cái đầu heo như thế làm sao xứng được với hoàng tử Thuần Hy của tôi chứ?” Cô ta cười điên loạn, đến mức chảy cả nước mắt ra.

Thuần Hy thật sự không sao, chỉ có tôi không tin anh, tôi đã phụ lòng anh... Thuần Hy, Thuần Hy, em... Đau khổ quá, thật sự rất đau khổ...

“Câm miệng lại cho tôi! Tôi có xứng với anh ấy hay không, không cần cậu lo!”

“He he, đương nhiên là phải lo rồi. Báo cho cậu biết Thuần Hy nhất định sẽ là của tôi, tôi chắc chắn thế! Cậu nên biết ý mà chia tay nhanh nhanh đi”.

“Đáng ghét! Cái đồ yêu tinh này! ~~p(>o