Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 101 : Đứa con gái kinh khủng như âm hồn chưa tan

Mấy ngày bình an vô sự trôi đi, biểu hiện của Phác Trân Hiền cũng khá là bình thường. Tất nhiên, cái kiểu “bình thường” này phải bao gồm cả việc cứ tan học là bị một đám con trai mê gái nước dãi lòng thòng bao vây, còn cô ta thì đong đưa qua lại, cợt nhả lả lơi....

Tôi dần dần yên tâm, vì lần trước tôi đứng ở cổng đợi Thuần Hy đến đón bị cô ta bắt gặp, ngoài việc rất lịch sự chào tôi một tiếng, cô ta cũng không tỏ ra có gì bất thường. So với cái đám mê trai đáng ghét cứ vây lấy Thuần Hy và nuốt nước bọt ừng ực và cứ lấy điện thoại di động ra chụp hình anh, thì cô ta còn dễ chịu hơn nhiều.

Có lẽ trước kia do tôi quá nhỏ mọn hẹp hòi chăng, hoặc có lẽ sau khi chuyển đi Phác Trân Hiền đã tự cảm thấy hành vi trước đây của mình quá ác độc nên ăn năn hối cải? Hehe...

Có điều, không hiểu vì sao, mà tôi vẫn rất ghét cô ta giống như một loại bản năng của động vật......

“Ding ling ling.... ........ Ding ling ling.... ......... Ding ling ling.... ......... ”

Ha ha, tiếng chuông tan học buổi trưa cuối cùng đã tấu lên điệu nhạc kì diệu của nó. Tôi nghe thấy thế vội đứng dậy, chạy vụt về phía nhà ăn học sinh Sâm Vĩnh khu s với tốc độ chạy nước rút 100 mét. Tôi phải nhanh nữa nhanh nữa và nhanh nữa, bởi vì bụng tôi đã réo lên ùng ục ùng ục như phản đối từ lâu lắm rồi.

Còn nữa, quan trọng hơn cả là.... .....

Lúc nãy, khi học tiết thứ 4, tôi đã nhắn tin cho Thuần Hy, bảo anh ra tan học xong là đến nhà ăn khu S đợi tôi, chúng tôi phải cùng nhau ăn bữa trưa tình nhân lãng mạn mà. He he

“Thuần Hy, Thuần Hy, em đến đây.... ......... ” Tôi vừa lao vào nhà ăn, đã thấy ngay bóng dáng đẹp đẽ cực kì nồi bật của Thuần Hy. Vui quá, vui quá đi!

Tôi hí hửng chạy đến ngồi ở bàn mà anh đang ngồi.

“Em ngồi ở đây đợi anh, anh đi lấy cơm!”

Thuần Hy đặt áo khoác lên lung tựa của ghế, rồi đứng dậy đi đến một ô cửa lấy thức ăn.

“Vâng”, tôi tình tứ nhìn theo bóng dáng cool chết đi được của anh, cơn thèm ăn càng tăng cao hơn ~! Chảy nước bọt ing ~

Xúy ~, Quách Tiễn Ni, mi thật đáng buồn nôn ~! Sao lại giống bọn mê trai kia rồi?! >_< Không nhìn nữa, không nhìn nữa, chơi game thôi! He he...

“Ôi chao-!”

Đúng lúc tôi đang ngồi lắc lư chơi trò mới nhất, cool nhất, thú vị nhất bằng điện thoại di động ~ “thợ săn bắt mèo trong rừng”, thì nghe thấy một tiếng kêu thê thảm yếu ớt, tiếp sau đó tôi nhìn thấy một bóng mỹ nữ cùng chiếc ghế Thuần Hy ngồi cùng nhau ngã nhào xuống đất một cách hồn nhiên, chóp mắt cái đã mất tích dưới gầm bàn.

Mỹ nữ kia hình như đầu óc bị gì ý nhỉ? Rọt cuộc là đi đứng kiểu gì vậy? Mà hình như cô ta đã nằm dưới gầm bàn một lúc lâu rồi thì phải, chắc không phải ngất đi đấy chứ?

Tôi vội vã quỳ xuống gàn xem xét

“Phác...... Phác Trân Hiền?!”

Ôi, ôi ~! Sao lại là cô ta? Không hiểu vì sao mà vừa nhìn thấy cô ta, trong đầu tôi lập tức nảy ra ngay một từ “âm hồn không tan”

“He he, Tiễn Ni, chào cậu, thực ngại quá, làm cậu sợ chết khiếp nhỉ? He he.”

“Ôi dào, cậu kéo áo Thuần Hy xuống dưới đất rồi kìa!”

“Á ~! Trời ơi, tớ đúng là đáng chết, tớ thực sự không cố ý đâu, để tớ nhặt nó lên giúp cậu. Không bị bẩn chứ, ôi thật là ngại quá! Tớ ưeo nó lên giúp cậu nhé. He he!” Cô ta cười híp mắt vừa nói vừa đứng dậy khỏi gầm bàn, treo chiếc áo ngoài của Thuần Hy vào vị ưí cũ.

Ghét quá! Cô ta lại còn ngồi trước mặt tôi một cách thản nhiên nữa, hình như chẳng có ý định rời đi.

“He he, Trân Hiền, cậu không đói bụng à? Đi ăn cơm đi chứ? Cậu không cần phải ở đây ăn với tôi đâu.”

Tự tôi cũng thấy mình cười giả tạo kinh khủng

“Tiễn Ni....... ” Phác Trân Hiền bỗng dưng nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt đầy đau khổ và thương xót.

Cô ta muốn làm gì? Tôi cảm giác hơi ấm quanh mình đột ngột giảm xuống 30 độ.

“Có... .có chuyện gì?” Không khí lạnh khiến lưỡi tôi như đóng băng lại.

“Tiễn ~ Ni ~....” Cô ta run rẩy gọi tên tôi như thể mỗi một từ phát ra đều đang đè nén một sự đau khổ cực kì lớn.

“Rốt..... rốt cuộc là có chuyện gì?” Tôi gần như muốn xoạc cẳng bỏ chạy.

“Chuyện....... chuyện này ấy mà.... ..... tớ thực sự không biết có nên nói cho cậu biết hay không, nhưng, nhưng nếu tớ không báo cho cậu biết, tớ sẽ áy náy lắm....”

“vậy cậu cứ nói đi.... ... ”

“Chính là....... tớ đã quen một anh, sau đó hẹn hò với anh ta.... ...... .... ”

“Hử ~” Hẹn hò với một anh chàng thì có cần đau khố đến thế không? Theo tôi thì anh chàng kia phải đau khổ hơn mới đúng. ừ, đúng là có chút thông cảm với người hẹn hò với cô ta!

Không, không đáng được thông cảm, cái tên thích được thứ rác rưởi như Phác Trân Hiên thì có lẽ mắt cũng mọc dưới gót chân ròi, hừ! ôi ý nghĩ này ác độc quá, he he...

“Chúng mình đã quen nhau vào mùa thu năm ngoái (chính là lúc tôi và Thuần Hy cố xem nhau như người lạ, và tôi đang hẹn hò với Tú Triết). Anh ta chủ động đến trường tìm tớ, muốn hẹn hò với tớ. Tớ thấy anh ta cũng đẹp trai, nên... .nên nhận lời!”

“0, thế thì chúc mừng cậu nhé!” Là trai đẹp mà sao mắt nhìn người kém thế, đúng là khiến người ta muốn bốc lửa giận! Tiếc là tôi bây giờ không còn là thợ săn ác quỷ nữa, nếu không sẽ nhất định chỉnh sửa mắt anh ta cho đàng hoàng lại.

“Tớ, tớ vốn nghĩ anh ta thật lòng muốn hẹn hò với tớ, ai ngờ.... ...... ...... ... ai ngờ....... anh ta lại..... lại....” Giọng nói cô ta bắt đầu nghẹn ngào.

“ A_A Anh ta...... anh ta làm gì cậu?” Sự tò mò vẫn chiến thắng sự chán ghét đối với cô ta.

"Anh ta..... anh ta thật ra chẳng làm gì tớ hết, chắc là do tớ phát hiện sớm chăng, nên anh ta vẫn chưa kịp hạ thủ với tớ. Cậu có biết không? Thì ra anh ta là một con quỷ đại háo sắc! Bề ngoài nhìn có vẻ rất lạnh lùng, thực ra nội tâm cực kì bẩn thỉu

0, thế thì hợp với cậu quá còn gì. Tôi thầm vui mừng hỉ hả trong bụng.

“Tớ phát hiện ra rất nhiều hình nude của các cô gái trong cặp sách của anh ta, sau này tớ mới biết, thì ra anh ta dùng chính những tấm ảnh đó để ép các cô gái phải.... ........ phải....với anh ta.”

“Sao lại thế được? Sao lại có cái thứ bỉ ổi như thế được? —>0<” Lửa giận trong tôi bốc vèo lên đến đỉnh đầu, nhiệt huyết bảo vệ phụ nữ của thợ săn ác quỷ bừng bừng.... ........

“Thực ra.... thực ra người đó cậu cũng quen đấy....”

“Hả ~” Sao tôi lại quen cái loại rác rưởi như thế được.

“Ai vậy?” “Là....là....”

“Anh ta là ai? Rốt cuộc là ai hả? Nói mau! ~~>0<— Bổn tiểu thư nhất định phải xử lí cái tên khốn khiếp chuyên bắt nạt nữ sinh đó mới được! Ị Ị” lúc này đây, nhiệt huyết chính nghĩa trong tôi đang bừng bừng sống dậy, tôi đã vứt cái “bữa ăn lãng mạn” ra cách mấy nghìn dặm rồi.....