Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 102

Hoàng Phu Tuyệt nhìn Thủy Băng Nhu và Đoạn Thừa Phong nói chuyện hết sức vui vẻ, cảm giác trong lòng vô cùng khó chịu.

"Quản gia!" Hoàng Phu Tuyệt lạnh lẽo hô.

"Tới, tới, ông chủ, ngài tìm tôi?" Quản gia chạy chậm tới đại sảnh, cung kính hỏi Hoàng Phu Tuyệt, mới rồi ông chủ vẫn còn rất tốt, thế nào vào lúc này nói biến sắc mặt liền thay đổi mặt ngay rồi, ngàn vạn lần không được là ông làm ra cái chuyện gì chọc ông chủ tức giận, nếu không ông chịu không nổi, trong lòng Quản gia toát mồ hôi lạnh.

"Trái cây hôm nay mới vận chuyện đến tại sao không có đem lên?" Hoàng Phu Tuyệt lạnh giọng hỏi, thấy Thủy Băng Nhu cùng Đoạn Thừa Phong vẫn còn tiếp tục trò chuyện, trong lòng mùi dấm đã bao trùm, anh đã lớn giọng kêu Quản gia như vậy rồi, tầm mắt của cô vẫn còn không từ trên người của Đoạn Thừa Phong chuyển qua trên người mình, nhất thời Hoàng Phu Tuyệt cảm thấy rất thất bại.

"Cái này. . . . Cái này . . . . ." Quản gia ấp úng nói, ở đâu ra còn có trái cây tươi? Mới vừa rồi không phải đã cho người bưng lên cho ông chủ ăn rồi hay sao? Thế nào vào lúc này ông chủ còn kêu ông đi lấy? Trong lòng Quản gia cảm thấy bất ổn.

"Này cái gì mà này, còn không mau mang lên, không nhìn thấy đang có khách hay sao?" Hoàng Phu Tuyệt lạnh nhạt nói, dứt lời vẫn không quên ai oán nhìn Thủy Băng Nhu một cái.

"Đúng, đúng, thuộc hạ sẽ đi ngay." Trong nháy mắt Quản gia dường như hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn thần sắc vừa rồi của ông chủ đoán chừng là ghen, ông chủ này đối với phu nhân là cực kỳ bá đạo, mặc dù hết sức thương yêu cưng chiều phu nhân, nhưng cũng không phải thường thích ăn dấm, ở trước mặt phu nhân cứ như là một chú bé vậy, Quản gia lập tức đi tới phòng bếp, tất cả trái cây có thể dùng đều đem chuẩn bị để mang ra.

Vẻ mặt của Hoàng Phu Tuyệt bị Đoạn Thừa Phong nhìn một cái là liền rất rõ ràng, hắn vừa cùng Thủy Băng Nhu nói chuyện phiếm, vừa ngầm quan sát Hoàng Phu Tuyệt , Hoàng Phu Tuyệt càng biểu hiện bộ dạng ghen tuông, ở bên trong lòng của Đoạn Thừa Phong lại càng không có cảm giác, bọn họ là vợ chồng, hơn nữa nhìn bộ dạng Hoàng Phu Tuyệt đối với Tiểu Nhu là cực kỳ để ý, mình thủy chung đều chỉ là người ngoài, nhìn tình hình này mặc dù Tiểu Nhu đang cùng hắn nói chuyện phiếm, nhưng là thỉnh thoảng cô sẽ dùng ánh mắt yêu thương say quan sát Hoàng Phu Tuyệt, chỉ là Hoàng Phu Tuyệt không biết thôi, hơn nữa nụ cười của cô trong suốt vô cùng, xem ra giống một người bạn vậy, không có chút nào là tình yêu nam nữ.

Quản gia lục tục mang theo mấy người giúp việc bưng theo những đĩa trái cây đi vào phòng khách, những người hầu dọn lên trên bàn trà đủ loại trái cây xong, mới hướng về phía Hoàng Phu Tuyệt cúi người chào, sau đó tất cả đều lui ra.

"Tiểu Nhu, em nhìn trái cậy này đi, ăn thật ngon nha." Hoàng Phu Tuyệt cầm lên một mảnh trái cây đặt trước khóe miệng Thủy Băng Nhu nói.

Thủy Băng Nhu vốn là muốn cự tuyệt, nhưng thấy vừa rồi ăn không phải loại trái cây này, liền như chuyện đương nhiên nhẹ nhàng ngậm lấy miếng trái cây Hoàng Phu Tuyệt đưa tới, từ từ nhai.

Hoàng Phu Tuyệt thấy Thủy Băng Nhu ăn miếng trái cây tự anh đưa tới, lòng tràn đầy vui sướng, lặng lẽ hướng về phía Đoạn Thừa Phong trưng ra một thần sắc hả hê.

Đoạn Thừa Phong đối với khiêu khích này của Hoàng Phu Tuyệt khẽ mỉm cười, trên mặt không thèm để ý chút nào, nhưng là trong lòng đau đớn giống như bị gai châm, xem vẻ mặt cùng động tác của bọn họ hình như là chuyện thường tình vẫn luôn diễn ra vậy, phối hợp hài hòa như thế, xứng đôi như thế, khiến cho trong mắt hắn có một hồi chua xót.

“ Ăn nhiều thêm mấy miếng nữa, ăn có ngon không?" Thấy cô ăn xong, Hoàng Phu Tuyệt lại cầm lên mấy miếng trái cây đưa tới bên môi Thủy Băng Nhu, dịu dàng dụ dỗ.

"Ừm, ăn thật ngon. Đoạn Thừa Phong, anh cũng đừng khách khí, mời anh, ăn rất ngon ." Thủy Băng Nhu lúc này mới nhìn thấy Đoạn Thừa Phong từ sau khi vào cửa đến bây giờ mơi chỉ uống vài hớp trà, trái cây thì ngay cả động cũng vẫn không động qua, nhất thời cảm thấy rất lúng túng, chủ nhân là cô lại chỉ lo tự mình ăn, liền quên mất cả khách của mình.

"Đúng nha, Tổng giám đốc Đoạn đừng khách khí, chẳng lẽ là những thứ này không vừa mắt của tổng giám đốc Đoạn?" Hoàng Phu Tuyệt không chút để ý hỏi, hừ. . . . . . trái cây ăn ngon như vậy, anh còn không có định cho tiểu tử kia ăn đâu, không phải anh hẹp hòi, ai bảo hắn thế nhưng lại muốn quyến rũ cô vợ bé bỏng của anh.

"Tổng giám đốc Hoàng nói đùa, ăn ngon, Tiểu Nhu, em ăn nhiều một chút, rất có lợi cho bảo bảo ." Đoạn Thừa Phong ăn rồi nói ra, bộ dáng cười ngất này của tổng giám đốc Hoàng là rất thích ăn dấm, cứ như một cậu nhóc vậy, có lẽ bộ dáng như vậy, hắn càng thêm không có cơ hội lấy được Tiểu Nhu đi, cũng tốt, chỉ cần Tiểu Nhu hạnh phúc là tốt rồi.

"Tốt, Đoạn Thừa Phong mời anh ở lại dùng cơm!" Thủy Băng Nhu đề nghị.

Hoàng Phu Tuyệt nghe được lời Thủy Băng Nhu nói, nhíu mày một cái, bộ dáng rất miễn cưỡng, người này tới đây không phải để nói cảm tạ anh hay sao? Thế nào đến lúc này rồi mà vẫn còn quấn lấy bà xã của anh để mà nói chuỵen phiếm, thật là rất đáng chết, còn muốn lưu lại ăn cơm trưa.

Đoạn Thừa Phong vốn còn muốn được ngồi thêm với Thủy Băng Nhu một lát, lưu lại ăn cơm trưa, nhưng nhìn thấy cái dáng vẻ ẩn nhẫn đó của Hoàng Phu Tuyệt, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ mà cười cười, nói: "Không cần, mẹ đang ờ nhà đợi cơm tôi."

Nếu như thực là ở lại đây ăn cơm, hắn đoán chừng Hoàng Phu Tuyệt có thể sẽ lập tức giết hắn, chỉ là không phải ở trước mặt của Tiểu Nhu, nhìn anh ta ham mê Tiểu Nhu như vậy, đã giúp công ty của hắn cải tử hồi sinh, hắn cũng không nên chống đối với anh ta làm gì.

"A, như vậy sao, không sao, bồi di ấy ăn cơm quan trọng hơn." Thủy Băng Nhu có chút mất mác nói, lần trước ở trong nhà người ta, người ta đem thức ăn ngon thịt ngon chiêu đãi mình, vốn định lần này mình cũng hảo hảo chiêu đãi người ta một phen, không nghĩ tới dì ấy ở nhà chờ anh ta, hơn nữa tình cảm mẹ con của hai người họ lại rất tốt như vậy.

"Lần sau trở lại ăn, lúc rãnh rỗi em cũng có thể đến nhà tôi, mẹ tôi cũng thường hay la hét rất nhàm chánn, nếu có em tới chơi nhà, khẳng định bà sẽ rất vui vẻ , em còn nhớ rõ nhà tôi ở đâu chứ? Nếu như đã quên rồi. Có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ tới đón em." Đoạn Thừa Phong không đành lòng nghe thấy giọng điệu thất vọng của cô, đề nghị.

Vốn là Hoàng Phu Tuyệt nghe được Đoạn Thừa Phong không ở lại dùng cơm, trong lòng liền rất vui mừng, ai ngờ phía sau hắn thế nhưng lại giựt giây bảo bối của mình đi nàh hắn chơi, hừ. . . . . . Thế nhưng lợi dụng mẫu thân của hắn để đạt được mục đích, người hèn hạ, ở trong lòng Hoàng Phu Tuyệt mắng Đoạn Thừa Phong không dưới một trăm lần.

"Cái đó được." Thủy Băng Nhu đột nhiên cảm thấy vui vẻ, tâm tình chuyển tốt.

"Không cần, tôi sẽ đưa cô ấy đi, tổng giám đốc Đoạn bận rộn như vậy, sao có thể không biết xấu hổ khiến tổng giám đốc Đoạn phải nhọc lòng như vậy chứ." giọng nói Hoàng Phu Tuyệt không thiện chí châm chọc, muốn cùng bảo bối của anh ở chung một chỗ, nghĩ được cũng thật là đẹp nha, vốn tưởng rằng Thủy Băng Nhu sẽ cự tuyệt lời mời của Đoạn Thừa Phong, dù sao hiện tại cô là một phụ nữ có thai, chỗ có thể đi xa nhất chính là trong nhà, không nghĩ tới Thủy Băng Nhu lại vẫn thật vui vẻ đồng ý, để cho trong lòng anh một hồi không thoải mái.

"Ách. . . . . . Thật ngại quá, anh ấy luôn luôn đều là như vậy, anh đừng để ở trong lòng." Thủy Băng Nhu nghe ra trong giọng nói của Hoàng Phu Tuyệt là không thiện chí, lúng túng nói với Đoạn Thừa Phong, tay lặng lẽ ngắt bàn tay Hoàng Phu Tuyệt, ai ngờ tay cô liền bị Hoàng Phu Tuyệt nắm thật chặt, khiến cho cô vô luận muốn dứt ra thế nào cũng không được, đành phải thôi.

"Không có việc gì, tổng giám đốc Hoàng nói chuyện rất thẳng thắn làm cho người ta rất sảng khoái." Đoạn Thừa Phong tùy tiện cười nói, kiểu này là Hoàng Phu Tuyệt đang ghen đó thôi, nếu không giọng nói sao có thể quái dị như vậy. Nhìn thấy động tác giữa bọn họ, Đoạn Thừa Phong chỉ có thể cố gắng đề xuống khó chịu trong lòng.

"Ha ha ha. . . . . ." Thủy Băng Nhu nghe được đối phương không có để ở trong lòng, mới an tâm cười cười.

Hàn huyên một lát, Đoạn Thừa Phong đứng lên nói: "Được rồi, tôi còn có một số việc muốn đi xử lý, Tiểu Nhu, gặp lại sau."

"Nhanh như vậy muốn đi sao? Vậy tôi đưa tiễn anh." Thủy Băng Nhu đứng lên nói, đang muốn lập tức tiến lên, xem ra anh ta thật sự là rất bận, dù sao cũng là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, có vội cũng không thể chỉ trích, nhưng là tại sao tổng giám đốc nhà cô lại có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy cú ngày ngày dính ở bên cạnh cô, thật làm cho cô có chút buồn bực.

"Bà xã, em nên đi ngủ, Quản gia!" Hoàng Phu Tuyệt ôm Thủy Băng Nhu đang muốn đi ra ngoài nói.

Trong chốc lát, Quản gia liền vội vội vàng vàng chạy đến, chờ đợi Hoàng Phu Tuyệt phân phó.

"Tiễn tổng giám đốc Đoạn ra ngoài." Hoàng Phu Tuyệt lạnh nhạt nói, anh hiện tại hận không được lập tức ôm bảo bối trở về phòng, sao còn có thể để cho cô đi ra ngoài đưa tiễn tiểu tử Đoạn Thừa Phong kia.

"Dạ, tổng giám đốc Đoạn, bên này mời." Quản gia cung kính nói.

"Tổng giám đốc Hoàng, cám ơn anh đã ra tay trợ giúp, hẹn gặp lại! Tiểu Nhu, gặp lại sau, em đừng đi ra, mang thai bảo bảo phải cẩn thận." Đoạn thừa phong nói.

Hoàng Phu Tuyệt gật đầu một cái, ngoại trừ Thủy Băng Nhu ra, anh đối vơi người khác rất ít khi nói quá nhiều.

"Bái bai!" Thủy Băng Nhu vẫy tay một cái nói.

"Tốt lắm, tốt lắm, bà xã, hắn đã đi rồi, chúng ta lại đi ngủ thôi” Hoàng Phu Tuyệt nhìn thấy cái người làm cho người ta ghét đã đi rồi, tâm tình thật tốt nói.

"Hừ. . . . . . Anh nói một chút bản thân anh xem? Mới vừa tại sao nói chuyện quái thanh quái khí như vậy, người ta là ân nhân cứu mạng của em." Thủy Băng Nhu nhẹ giọng trách oán nói, trước kia dù là anh ấy ghen, cũng chưa từng tới mức đó, anh đây là bị sao vậy.

"Không có nha, bà xã, nên đi ngủ rồi, anh buồn ngủ quá, bảo bảo khẳng định cũng rất mệt mỏi." Hoàng Phu Tuyệt một mực phủ nhận, dịu dàng dụ dỗ, bà xã yêu mến của anh ngàn vạn lần không được tức giận, nếu không anh cũng không biết phải làm sao mới tốt nữa.

"Hừ hừ, còn nói không có, mới vừa em nghe rất rõ ràng , em còn ngại quá phải xin lỗi Đoạn Thừa Phong đấy thôi." Thủy Băng Nhu híp mắt nói, một bộ xem anh còn dám ngụy biện nữa hay không cho biết.

"Ai kêu Đoạn Thừa Phong lại dám chiếm cứ lấy em." Hoàng Phu Tuyệt có vị chua nói, anh không có làm thịt tiểu tử kia coi như là đã phúc cho hắn lắm rồi, còn muốn ành dùng giọng điệu dễ nghe thế nào nói chuyện với hắn nữa, dù sao thì đó cũng là tình địch của anh, mặc dù anh đã kết hôn rồi, hơn nữa bảo bối của anh cũng rất thương anh, nhưng là thời điểm nhìn thấy có người mơ ước bảo bối của anh, trong lòng chính là không thoải mái.

"Hừ hừ, em muốn đi ngủ." Thủy Băng Nhu sau khi nói xong cũng chậm bước đi lên lầu, anh ấy chính là thích ghen tuông như một cậu bé, thôi, cũng bởi vì anh ấy rất yêu mình, tha thứ cho anh ấy đi vậy.

“Bà xã, em không có giận anh chứ?" Hoàng Phu Tuyệt nghe được Thủy Băng Nhu không có truy cứu nữa, theo phía sau của cô hỏi.

Thủy Băng Nhu không để ý tới anh, xem ra phải cho anh ấy nếm chút mùi đau khổ mới được, trong lòng cô cười thầm.

"Bà xã? Tiểu Nhu? Bảo bối? Bé cưng?" Hoàng Phu Tuyệt có gọi thế nào cô cũng không phản ứng, nhất thời sợ phải chạy ngay tới trước mặt cô, đang lúc cô muốn vượt qua liền ôm chặt lấy eo cô, u oán nói: "Bà xã, không nên tức giận có được hay không?"