Đốt Cháy Lãng Mạn

Chương 5

Tác giả: Triệu Thập Dư

Editor: LC

Chu Khởi trở lại ký túc xá mà người phụ trách sắp xếp cho mình, trước tiên là cởi bỏ một thân quần áo ẩm ướt.

Bộ ngực rắn chắc mà không khoa trương phơi bày ra ngoài, bụng thon ẩn hiện vẽ ra vài đường cong, không giống như là loại được tận lực luyện tập ra kia, nhưng lại càng thêm gợi cảm dễ nhìn.

Hắn thuận tay cầm khăn mặt lên chuẩn bị lau tóc, lúc cúi đầu xuống, vô tình liếc thấy dấu chân trên mặt giầy.

Nhớ tới Hứa Nùng trước đó khuôn mặt đỏ bừng, bị hắn chọc nóng nảy "hung dữ" đạp hắn một cước, lúc xoay người đã là bóng người đang bỏ chạy, hắn không nhịn được bật cười.

Chậc, như thế nào nổi giận cũng mềm yếu như vậy.

Lấy điếu thuốc lên ngậm trong miệng, còn chưa kịp đốt, điện thoại tại lúc này bất chợt vang lên.

Giọng của Trần Tiến ở đầu bên kia có chút nóng nảy, "Đệch, Chu Khởi! Cậu nhanh trở về quản lý đàn em trong quán bar của cậu đi. Gặp tớ là lôi kéo tớ không cho đi, nói nhất định phải tìm cậu về mới được!"

Chu Khởi nhấn bật lửa, ngọn lửa bùng lên, hắn nghiêng đầu, châm điếu thuốc.

Hút một hơi, hắn lơ đãng nói: "Hoa Tí à?"

"Ngoài hắn ra thì còn ai nữa! Đm cậu nhanh quay về đi, hắn ôm đùi tớ không chịu buông tay đây này!"

Chu Khởi nghĩ tới cái hình ảnh đó, có chút vui sướng khi người gặp họa, "Tự mình giải quyết, tớ không rảnh."

"Đệch! Cậu sao lại không rảnh! Cậu cả ngày ở thành phố điện ảnh và truyền hình làm gì hả!"

Trong đầu Chu Khởi lóe lên hình ảnh Hứa Nùng bị trêu chọc đến hai má đỏ bừng, hắn cười, "Nói chuyện yêu đương."

"......???"

Có đùa không vậy???

——————————

Lúc Hứa Nùng đi về hướng phim trường, hai má còn có chút nóng.

Cô cố hết sức khống chế bản thân không được lại miên man suy nghĩ, chậm rãi ổn định cảm xúc.

Sau khi đi vào phim trường, cô cảm nhận được không khí có chút căng thẳng.

Nhưng ánh mắt của mọi người cũng không giống như lúc trước luôn đặt trên người cô, điều này khiến cô bình tĩnh hơn nhiều. Ít nhất cái này đại biểu sự việc phát sinh hẳn là không liên quan nhiều đến cô.

Trong lều đang quay phim, là Lý Hướng Nam và nữ chính đối diễn, đã NG mấy lần, đều là sai lầm của Lý Hướng Nam, điều này làm cho sắc mặt Mạnh Tư Vũ càng ngày càng kém.

Một tiếng "Bộp" vang lên, Mạnh Tư Ngữ trực tiếp đập kịch bản xuống mặt bàn.

"Ngừng!!" Cô ta lớn tiếng quát lên, giọng vừa dứt, người có mặt trong trường quay đều không dám lên tiếng.

"Lý Hướng Nam! Chúng ta quay chính là phim về học sinh trung học. Cậu biểu hiện có thể trẻ trung một chút hay không? Tới tới lui lui nhiều lần như vậy, sao vẫn không thể tìm được cảm giác mà tôi muốn chứ! Rốt cuộc cậu có thể diễn hay không hả!"

Biểu hiện trước đó của Lý Hướng Nam cũng không tệ, Mạnh Tư Ngữ chưa từng làm khó cậu ta, vì thế lần này nổi cáu một trận lớn như vậy với cậu ta, trong nhất thời cậu ta chỉ cảm thấy trên mặt nóng bừng bừng.

Bạch Hiểu nhìn Lý Hướng Nam một cái, đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển qua lại hai lượt, tiếp đó kéo chặt cánh tay Mạnh Tư Ngữ, cười rất thân mật mở miệng: "Chị, chị đừng giận nữa. Tạm thời Lý Hướng Nam tìm không ra cảm giác thì chúng ta trước tiên không quay phân cảnh này nữa. Chút nữa em đi tập diễn với cậu ấy tìm cảm giác là được rồi."

Lửa giận trong lòng Mạnh Tư Ngữ còn chưa tan, có điều nghe xong lời của Bạch Hiểu, cũng trầm ngâm một lúc, sau đó mở miệng: "Quả thật cần tìm người đi tìm cảm giác diễn với cậu ta."

Trước mắt Bạch Hiểu sáng ngời, nhếch khóe môi cười nhìn thoáng qua về phía Lý Hướng Nam, nhưng nào ngờ lại vui mừng quá sớm.

Một giây sau, lại nghe Mạnh Tư Ngữ đột nhiên nói: "Hứa Nùng được không?"

Sắc mặt Bạch Hiểu cứng đờ. Mạnh Tư Ngữ cũng không để ý tới phản ứng của cô ta, bình tĩnh rút cánh tay của mình từ trong tay cô ta, sau đó giọng lại nâng cao thêm một ít, "Hứa Nùng."

Hứa Nùng vốn dĩ vẫn luôn ẩn mình trong góc nhìn về bên đó, lúc này nghe thấy Mạnh Tư Ngữ gọi mình, cô nhanh chóng tiến lên phía trước.

"Dạ."

Mạnh Tư Ngữ cũng không nhìn cô, đưa tay chỉ chỉ Lý Hướng Nam, "Đi, mang cậu ta ra ngoài tìm cảm giác diễn. Giúp cậu ta tìm ra cảm giác của phân cảnh này."

Bạch Hiểu ở một bên muốn ngăn cản, "Chị..."

Mạnh Tư Ngữ không đáp lại cô ta, bình thường đối với việc Bạch Hiểu làm, bản thân có thể bởi vì cô ta tặng mấy cái túi và đồ dưỡng da mà mở một con mắt nhắm một con mắt.

Nhưng những chuyện quan trọng, Mạnh Tư Ngữ không thể lại để mặc cô ta làm loạn.

Nghĩ đến đây, Mạnh Tư Ngữ hướng về phía Hứa Nùng nói: "Đi đi, dẫn cậu ta đi tìm cảm giác cho tốt."

Lúc sau ra ngoài, Lý Hướng Nam rõ ràng thở phào một hơi.

Cậu ta cười khổ nhìn Hứa Nùng, "Hôm nay xem như tớ biết cậu bình thường có thể nhẫn nhịn bao nhiêu rồi."

Hứa Nùng thoáng nhìn cậu ta một cái, giọng điệu giống như là an ủi, "Cho nên, cậu xem tớ bị mắng nhiều lần như vậy mà vẫn còn đứng ở chỗ này nè, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá."

Cô nhìn nhìn thời gian, không muốn nói thêm nữa, trước khi Lý Hướng Nam lần nữa mở miệng, nói: "Thời gian không nhiều lắm, chúng ta bắt đầu thôi."

..................

Phân cảnh kia Hứa Nùng đối diễn cùng Lý Hướng Nam mười mấy lần, sau đó cậu ta rốt cuộc tìm được một chút cảm giác.

Lần nữa bắt đầu quay, cậu ta trở nên khác hẳn, Mạnh Tư Ngữ cũng im lặng, chăm chú nhìn màn hình giám sát, lại cũng không có giữa chừng hô "Dừng".

Lúc phát cơm tối, Hứa Nùng đói đến không chịu nổi nữa, cũng không thèm để ý cái gì, trực tiếp ngồi ở trên bậc thang bên ngoài khu vực quay bắt đầu ăn.

Phía sau vang lên một trận tiếng bước chân rất nhỏ, sau đó bên cạnh có một người ngồi xuống. Cô nhìn qua, phát hiện là Lý Hướng Nam.

Cậu ta đưa cho cô một lon cola, cười nói: "Mời cậu uống."

Hứa Nùng nghĩ thầm rằng cậu ta hẳn là muốn cảm tạ chuyện mình lúc trước thay cậu ta giải vây, hơn nữa hiện giờ cô quả thật có chút khát nước, vì thế cũng không từ chối, gật đầu tiếp lấy, "Cám ơn."

"Phải là tớ cám ơn cậu, buổi chiều..."

"Không có gì." Hứa Nùng ngắt lời cậu ta, không muốn lại dây dưa nhiều về chuyện này. "Tớ là phó đạo diễn tạm thời, giúp cậu tập diễn là trách nhiệm của tớ, về cái khác, cậu cũng không cần để ở trong lòng."

Lý Hướng Nam đã quen dáng vẻ cô giải quyết việc chung, cũng không giận, nghĩ một chút, đưa mắt nhìn vào đôi mắt của cô.

"Thật ra mắt cậu rất đẹp. Vì sao cậu không suy xét mang cái kính sát tròng nhỉ?"

Ban đầu Lý Hướng Nam cũng không quá chú ý bề ngoài của Hứa Nùng, nhưng xế chiều hôm nay lúc đối diễn, bên trong có vài lời thoại yêu cầu phải luôn nhìn vào mắt của Hứa Nùng.

Lần này cũng không phải lần đầu cậu ta nhìn Hứa Nùng nói chuyện, nhưng là lần đầu tiên phát hiện, cô có một đôi mắt đen bóng cực kỳ đẹp. Thậm chí khiến cậu ta sau đó khi đang nhìn cô, còn hoảng hốt một lần, trong tim cũng dâng lên một loại cảm xúc không tự nhiên.

Cậu ta nói xong, Hứa Nùng liền lắc lắc đầu, "Không cần, tớ như vậy cũng đã quen rồi."

Lý Hướng Nam biết tính cách của cô, cũng không nói gì nữa.

Mở hộp cơm của mình ra, gắp ba khối xương sườn bên trong sang hộp đựng cơm của cô.

Hứa Nùng sửng sốt, chớp mắt nhìn về phía cậu ta.

Lý Hướng Nam ôn hòa cười cười, lộ ra hai cái răng hổ, "Tớ giảm béo, cậu ăn đi."

Đáy lòng Hứa Nùng xẹt qua một tia không thoải mái, nhưng còn chưa kịp nói gì, liền cảm thấy trước người phủ xuống một cái bóng.

Đưa mắt nhìn lên, thì thấy một đôi chân dài với ống quần màu đen.

Cô ngẩng đầu, liền nhìn thấy người đàn ông vừa mới gặp qua lúc trưa, giờ phút này đang ngậm điếu thuốc đứng trước mặt mình.

Nét mặt trầm lặng, mặt không biểu tình

—————

Hứa Nùng lúc này nhìn thấy Chu Khởi, ngập tràn trong đầu đều là ý nghĩ lúc trước đã đạp hắn một cước.

Lúc ấy không quan tâm, cũng cảm thấy thành phố điện ảnh và truyền hình lớn như vậy, hắn hẳn là cũng sẽ không nhàm chán đi từng đoàn phim tìm cô. Hai người tám mươi phần trăm sẽ không gặp lại, cho nên mới dám...

Nào biết còn chưa qua hết một ngày, buổi tối vậy mà sẽ gặp lại hắn, hơn nữa hắn còn không mang biểu cảm giống như lúc bình thường, vẻ mặt lạnh lùng, một cỗ khí thế như có như không kia càng thêm mãnh liệt.

Cô nhìn hắn chằm chằm, vẫn luôn không phát ra tiếng.

Điều này làm cho Lý Hướng Nam ở một bên có cảm giác không thích hợp. Hắn đứng lên chen vào vị trí giữa hai người, che ở trước người Hứa Nùng.

"Anh là ai? Tìm Nùng Nùng có việc gì?"

Dáng vẻ của Chu Khởi vốn đã có chút lưu manh vô lại, đặc biệt là biểu cảm hiện tại còn không giống không để ý đến cái gì như lúc trước. Một gương mặt trầm tĩnh nặng nề, thêm vào hơi thở cường thế quanh người hắn, rất khó liên tưởng hắn với phương diện tốt đẹp.

Hôm nay hắn không mặc bộ trang phục bảo an kia, mà là mặc bộ quần đen áo đen lúc đầu, dưới chân còn đi một đôi ủng Martens màu đen, cả người nhìn qua rất khó dây vào.

Lúc này khoảng cách giữa hai người không xa không gần, Lý Hướng Nam cảm thấy bản thân cũng không thấp, nhưng nào biết đối phương so với mình còn cao hơn nửa cái đầu.

Chu Khởi nghe xong lời cậu ta nói, chỉ rủ mí mắt nhẹ cậu ta hắn. Tiếp đó bên miệng kéo lên nụ cười có ý tứ không rõ, ngón tay lại kẹp điếu thuốc gẩy gẩy tàn thuốc lên mặt đất.

"Cậu là cái gì của cô ấy hả? Bảo vệ cô ấy sao?"

Lý Hướng Nam bị nói cho có chút ngây người, sau đó có chút khó xử, lắp bắp hai ba giây, mới chậm rì rì nói ra hai chữ: "Bạn học."

Chu Khởi cười hắc một tiếng, ánh mắt liếc về phía Lý Hướng Nam cũng trở nên nhẹ hơn, "À, bạn học à."

Lý Hướng Nam có chút không chắc chắn hắn đây là cái phản ứng gì, mới vừa muốn quay đầu nhìn Hứa Nùng, muốn hỏi cô một chút là chuyện gì xảy ra, Hứa Nùng lại tại lúc này đứng lên.

"Cái đó.. Bọn mình quen nhau." Hứa Nùng cảm thấy bản thân nếu lại không nói gì, hiểu lầm sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, thế nên không quá tình nguyện đứng ra giải thích.

Vừa nghe thế, Lý Hướng Nam nháy mắt xấu hổ lại quẫn bách, ở trong lòng không ngừng chán nản bản thân sao lại đột nhiên thiếu kiên nhẫn như vậy!

Có điều, người học biểu diễn giống nhau khi lâm trận năng lực phản ứng đều nhanh, tuy rằng lúc này trong lòng cậu ta cảm thấy lúng túng cực kỳ, nhưng trên mặt lại không lộ ra.

Thậm chí còn vươn tay về phía Chu Khởi, rất khách sáo chào hỏi: "Chào anh, tôi là Lý Hướng Nam, là bạn học của Hứa Nùng, vừa mới rồi là hiểu lầm, thật ngại quá, anh đừng trách."

Nào biết hành động này của cậu ta đổi lại chính là hoàn toàn bị xem nhẹ, Chu Khởi không trả lời cậu ta, tùy ý để cậu ta xấu hổ duỗi tay đứng ở nơi đó.

Lý Hướng Nam có chút lúng túng, ngượng ngùng thả tay xuống, muốn xoay người rời đi, lại không hiểu sao không muốn để hai người bọn họ đơn độc ở chung.

Nhưng Chu Khởi căn bản không thèm để ý, hắn nhẹ cúi đầu, nhìn về phía Hứa Nùng hỏi: "Em làm việc ở đoàn phim này à?"

"Hả..." Hứa Nùng nói xong nhấp nhấp môi, trong con ngươi mang theo thần sắc bất an, "Cái kia... Anh có chuyện gì không?"

Chu Khởi nhả khói, cười, "Không có việc gì thì không thể tìm em sao?"

"..."

"Hiện tại có thời gian không?"

Hứa Nùng chớp mắt, "Có thì có, nhưng..."

Chu Khởi dường như chỉ nghe nửa câu đầu, có được đáp án bản thân muốn liền không cho cô cơ hội cự tuyệt, vươn tay về phía trước, giữ lấy cổ tay của cô, không cho từ chối liền túm cô đi ra bên ngoài.

Ngón tay hắn khớp xương rõ ràng, nhiệt độ trong lòng bàn tay mang theo cảm giác nóng rát, Hứa Nùng theo bản năng trốn tránh, đổi lại là một cái liếc nhẹ từ Chu Khởi.

"Hửm?"

Hứa Nùng muốn nói gì đó, nhưng ở dưới cái nhìn chăm chú của hắn, cái gì cũng không nói ra được.

"... Không có việc gì."

Lý Hướng Nam có chút hơi hơi thất thần.

Tuy rằng trong mắt người khác, Hứa Nùng cực dễ bắt nạt, cũng vô cùng dễ nói chuyện, nhưng mà cậu ta biết, trong xương tủy cô vẫn mang theo chút khí phách kiên cường. Mà biểu hiện ngày thường của cô, tất cả cũng đều là tự nguyện.

Một khi cô không đồng ý, thì bất luận kẻ nào cũng không thể ép cô ấy làm bất cứ cái gì.

Liền giống vậy cùng cái đoàn phim này mà nói, tuy rằng cậu ta cũng không biết cô nhất định phải làm phó đạo diễn vì lý do gì, nhưng cậu ta lại hiểu, tất cả nhường nhịn của cô hiện tại đều là vì vị trí phó đạo diễn.

Cô ấy càng để ý thứ mà cô ấy muốn, cho nên liền không quan tâm những bất công cùng khinh thị của người ngoài.

Mà cô vừa mới rồi không cự tuyệt, có phải hay không đại biểu cho...

Cậu ta nhìn bóng dáng hai người biến mất trong màn đêm, trong nhất thời trong lòng không biết là cảm giác gì.

Bạch Hiểu lúc này ở phía sau cậu ta lên tiếng, vẫn mang theo giọng điệu trào phúng mà ngày thường quen dùng, "Vẫn còn thật thích cái đứa nhà quê kia à? Nhìn thấy cô ta đi cùng người đàn ông khác, đau lòng rồi?"

Bạch Hiểu không thấy toàn bộ quá trình xảy ra bên này, cũng không nhìn thấy chính mặt Chu Khởi, nhưng nhìn bóng dáng cũng có thể nhận ra được, Hứa Nùng là đi cùng một người đàn ông.

Mà Lý Hướng Nam nghe xong cô ta nói, ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không cho cô ta, trực tiếp xoay người bỏ đi.

Bạch Hiểu nhìn phản ứng này của cậu ta, trong nhất thời oán khí trong lòng càng nhiều.

Gia cảnh cô ta không tệ, có bối cảnh có tài nguyên, đoàn phim này của Mạnh Tư Ngữ, cô ta không nhất định phải vào, dù sao vừa nghèo vừa nhỏ, nói là làm phó đạo diễn, nhưng thật ra cũng không khác gì chơi đùa.

Nhưng dù cho ghét bỏ, cô ta cuối cùng vẫn tham gia.

Một là bởi vì cô ta nghe nói Lý Hướng Nam sẽ tham diễn, hai là bởi vì biết Hứa Nùng muốn cái vị trí phó đạo diễn này.

Cái tên Hứa Nùng trước kia cô ta đã từng nghe nói qua.

Cô ta thích Lý Hướng Nam, vì thế người trong ký túc xá thường xuyên đến nói chuyện bát quái của hắn với cô ta, mà trong những câu chuyện phiếm đó, cái tên Hứa Nùng liên tiếp xuất hiện. Hơn nữa từ ngoài nhìn vào, Lý Hướng Nam đối với đứa nhà quê này vẫn luôn rất chăm sóc.

Lúc ấy, dưới đáy lòng Bạch Hiểu liền chôn xuống một cái gai. Đặc biệt là cô ta nhiều lần cư xử tốt với Lý Hướng Nam, cậu ta lại nhiều lần bỏ qua, cái gai này lại đâm vào càng sâu.

Sau đó một lần trong lúc vô tình, cô ta lại nghe được nhóm giáo viên nói chuyện, trong lời nói vẫn luôn rất không xem trọng cô ta, thậm chí còn nhắc tới Hứa Nùng, nói học sinh khoa biểu diễn kia đi học ké, dường như năng lực nghiệp vụ đều hơn cô ta.

Đây không thể nghi ngờ là đổ thêm lửa vào trái tim Bạch Hiểu, cô ta vô cùng tức giận, cũng không biết rốt cuộc bản thân có chỗ nào không bằng cái đứa nhà quê kia, người cô ta thích lại gần gũi với nó mà không nhìn cô ta, thậm chí đến giáo viên cũng xem trọng đối phương.

Cho nên cô ta không thể nào nhịn nổi nữa, tìm cơ hội lấy lòng Mạnh Tư Ngữ, dùng thủ đoạn mà cô ta am hiểu nhất trà trộn vào đoàn phim.

Hơn nữa mục tiêu cô ta vào nhóm cũng rất rõ ràng, một là tiếp cận Lý Hướng Nam, hai chính là muốn chèn ép Hứa Nùng, cướp đi những thứ cô để ý!

Cho nên sau khi cô ta vào nhóm nơi nơi đều đối nghịch với Hứa Nùng, nhưng Hứa Nùng lại giống như đầu đất, đối với những động tác nhỏ của cô ta hoàn toàn không để ý.

Nhớ lại thái độ vừa rồi của Lý Hướng Nam đối với mình, trong lòng Bạch Hiểu như bùng lên một ngọn lửa.

Cô ta âm thầm nghiến răng, trong đầu nghĩ, không thể lại bỏ qua như vậy, cô ta muốn thật sự làm gì đó, phải cho Hứa Nùng một chút giáo huấn mới được!

————————————

Bên trong thành phố điện ảnh và truyền hình nơi nơi đều là nhân viên đoàn phim, xung quanh cũng không thiếu diễn viên quần chúng đi lại, đương nhiên cũng không thiếu trai xinh gái đẹp.

Chu Khởi và Hứa Nùng đi cùng nhau, cái tổ hợp hai người này mặc dù có điểm không đúng lắm, nhưng cũng không ai nghĩ nhiều, cho là bọn họ là người của đoàn phim nào đó, trên người mặc cũng là trang phục biểu diễn.

Nhưng Hứa Nùng vẫn luôn không thèm để ý đến ánh mắt của người khác, cho dù coi như bị người nhìn cũng chẳng sao.

Cô để ý, là người đàn ông đi theo bên cạnh.

Bất an trong lòng bị phóng đại, cô cảm thấy đêm nay người đàn ông này có điểm không giống lúc trước, nhưng không giống chỗ nào cô lại không nói ra được.

"Cái đó..." Cô ở phía sau yếu ớt lên tiếng.

Chu Khởi nghe thấy, quay đầu lại nhìn cô một cái, "Ừ?"

Lúc này, bọn họ đứng ở bên ngoài trường quay của một đoàn phim, có mấy cái đèn sáng lên ở bên kia. Ánh sáng có chút đột ngột, chiếu vào trên mặt Chu Khởi, mảng sáng mảng tối phân cách vô cùng rõ ràng, làm cho đường nét rõ ràng trên mặt hắn càng thêm thâm thúy.

Hứa Nùng xuyên qua mắt kính nhìn về phía hắn, một lúc lâu mới chậm rì rì mở miệng hỏi: "Anh muốn mang tôi đi đâu?"

Chu Khởi buồn cười, nhìn cô nói: "Cũng đã đưa em đi ra xa như vậy rồi, em mới nghĩ tới hỏi lại cái này, có phải quá muộn hay không?"

Lúc trước cô muốn hỏi, nhưng hắn cũng không cho cô cơ hội nha.

Hứa Nùng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng là không có gan trực tiếp nói ra, có chút khẩn trương đứng ở tại chỗ, không nói lời nào nữa.

Hắn kẹp điếu thuốc rít một hơi, tiếp đến ấn mẩu thuốc ở trên thùng rác bên cạnh, sau đó ngẩng đầu nói với cô: "Lúc trước nhận hai lần giúp đỡ của em, liền nghĩ muốn mời em ăn bữa cơm."

"Hai lần?" Cô giúp hắn tránh thoát sự kiện thu nợ kia coi như một lần, một lần khác là từ đâu?

Chu Khởi đọc hiểu ý nghĩ trong lòng cô, lười biếng mở miệng: "Cái bật lửa."

À.

Hứa Nùng chớp mắt, hiểu ra.

"Thật ra cũng không tính là chuyện gì lớn... Anh không cần để ở trong lòng."

Đuôi lông mày của Chu Khởi khẽ nhếch lên, dễ dàng liền nghe ra ý tứ trong lời nói của cô.

"Không muốn ăn cơm với tôi à?"

"..." Hứa Nùng không nghĩ tới hắn lại nói trắng ra như vậy, trong nhất thời đáy lòng sinh ra một chút ngại ngùng, "Không phải là không muốn, chỉ là cảm thấy mọi người đều rất bận, hơn nữa..."

"Tôi không bận." Chu Khởi nhẹ nhàng nhìn cô nói, "Vừa mới rồi cũng hỏi qua, em nói có thời gian."

Đôi môi Hứa Nùng khẽ nhếch, muốn nói lại thôi, nhưng do dự nửa ngày cũng không nói ra một câu.

Chu Khởi thấy cô như vậy, lần nữa mở miệng, giọng điệu nhàn nhã, "Tôi là cái người thích sự thử thách, càng là chuyện khó làm tôi càng có cảm giác hưng phấn, cũng càng kiên trì hơn."

Nói đến đây, hắn cụp mắt nhìn cô, trong con ngươi thâm thúy là ý cười hàm xúc ý tứ không rõ.

"Cho nên xác định muốn cự tuyệt sao? Bạn học nhỏ."