Đan Thần

Chương 1288-89 : Đan Sư Liên Minh

- Bây giờ ngươi muốn kế thừa Tứ phương lâu, nhưng ngay cả cái này cũng không biết, ngươi còn nói những đạo gì khác. Trước kia như thế nào, hiện tại không nói, nhưng ta cho rằng điểm này rất trọng yếu, thoát khỏi căn bản, muốn tu luyện đến cảnh giới nhất định là không thể nào, vào đời là tất yếu. Mà ngươi làm lâu chủ Tứ phương lâu, muốn lĩnh hội tinh thần ý chí của Tứ phương lâu, thì phải đi làm những thứ này.

Đột nhiên Vạn Ngạo ngẩn người, trước đây hắn chưa bao giờ nghĩ qua phương diện này, vào đời, vào đời. . .

Đó là một thoát pháp tu chân nói đến, đến trình độ như bọn họ, có chỉ là tài nguyên. . .

- Sư thúc, còn ta thì sao?

Thiết Thiên Chuy ở một bên nhìn xem, phát hiện Trình Cung vẫn không có nói gì đến hắn, mà hắn cảm giác sư tôn cũng nói như vậy, thì vị sư thúc này khẳng định rất phi thường, rất ngưu bức, là cái loại siêu cấp ngưu bức.

Bây giờ hắn rất chờ mong, vì lẽ đó nhất định phải học tập cùng sư thúc, sư tôn nói rồi, học tập cùng sư thúc mới có hi vọng.

- Ngươi sao, luyện khí thật tốt là được, tâm tư của ngươi thuần phác chuyên nhất, là tồn tại đại trí giả ngu, chờ đến khi ta nhàn hạ sẽ truyền cho ngươi một ít kinh nghiệm luyện khí, ngươi tranh thủ nhanh chóng đột phá đến Luyện khí đại cấp chín sư, đúng rồi, có thời gian ngươi có thể giao lưu cùng Tiểu Phong Tử một chút, tri thức luyện khí của hắn nhiều hơn ngươi, nhưng kinh nghiệm lại tương đối ít một chút.

- Đại trí giả ngu, ha ha ha, Vạn Ngạo ngươi có nghe hay không. . .

Nghe được Trình Cung đánh giá đối với mình, Thiết Thiên Chuy vui vẻ không thôi, giờ khắc này Vạn Ngạo chìm đắm trong những lời Trình Cung nói, căn bản không có để ý tới ngoại giới.

- Ầm!

Nhưng vào lúc này, cách bọn họ mấy mét đột nhiên mở ra một cánh cửa không gian.

Thiết Thiên Chuy, kể cả Vạn Ngạo đang trầm tư đồng thời khẩn trương, trước tiên vọt tới trước người Trình Cung, một cái cầm kiếm, một cái nắm hai chuỳ sắt lớn, một bộ tư thế muốn động Trình Cung trước tiên phải qua cửa ải bọn họ.

- Đúng là các ngươi, các ngươi…?

Trong cánh cửa không gian, Nhạc Uyển Uyển từ đó đi ra, từ câu nói đầu tiên thì biết, hiển nhiên nàng biết ba người Trình Cung ở chung một chỗ. Nhưng đối với phản ứng của Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy thì rất là ngoài ý muốn.

Dù sao Đan sư liên minh là một trong sáu thế lực lớn Trung Châu, muốn biết hành tung của Trình Cung cũng không khó, đặc biệt là đám người Trình Cung không có che giấu, lại là đồng thời xuất hiện cùng Vạn Ngạo, Thiết Thiên Chuy.

Người bình thường không nhận ra bọn họ. Nhưng sáu thế lực lớn lẫn nhau đều rất thông hiểu, muốn biết hành tung của bọn họ rất dễ dàng liền tra được, chỉ là Nhạc Uyển Uyển không nghĩ tới vừa ra tới là loại tình cảnh này.

- Lần này phiền toái!

Vừa nhìn thấy Nhạc Uyển Uyển đi ra, Thiết Thiên Chuy vò đầu lần thứ hai.

- Thiết Đại ca, phiền toái gì?

Nhạc Uyển Uyển cười nhìn về phía Thiết Thiên Chuy.

- Cái này. . . Cái kia. . .

Thiết Thiên Chuy muốn nói, đột nhiên nhớ tới chuyện này có thể nói hay không, vội vàng quay đầu nhìn về phía Trình Cung.

Lần này Nhạc Uyển Uyển là thật sự mơ hồ. Thiết Đại ca này là thế nào vậy, còn có Vạn Ngạo. Lúc này mới bao lâu không thấy a, trước đó tách ra không lâu, rõ ràng thấy Trình Cung là một bộ hận không thể lập tức đánh một trận, hiện tại sao. . .

- Ta và sư tôn bọn hắn quen thuộc, sư tôn bọn hắn khá gàn bướng, bắt bọn hắn gọi ta là sư thúc, Thiết Đại ca của nàng rất mâu thuẫn. Sau này nên xưng hô nàng như thế nào?

Cho tới bây giờ, có một số việc Trình Cung đã không cần che che giấu giấu, chỉ cần một ít chuyện trọng yếu không cho quá nhiều người biết là được. Tỷ như chuyện Hư Không Âm Dương đỉnh.

- . . .

Lần này ngay cả Nhạc Uyển Uyển cũng không còn gì để nói, trên mặt mang theo nụ cười cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

- Được rồi, các ngươi đừng ở chỗ này đi bộ, trước đó đã có tin tức nói Chính Khí Tông Đường Hạo Nhiên bị người giết chết, bên ngoài đều nói là ngươi giết, Chính Khí Tông đang muốn tìm ngươi đó. Còn nữa, Tông chủ Nguyên Thủy Ma Tông Hách Liên Cửu Tiêu, còn có Hách Liên Thiên Tôn được xưng mạnh nhất Trung Châu lục kiệt cũng trở về rồi, bọn họ đang muốn tìm ngươi tính sổ, trước tiên ngươi theo ta về Đan sư liên minh lại nói.

Nhạc Uyển Uyển vừa bực mình vừa buồn cười. Cũng hơi hơi lúng túng, nhưng trong lòng cảm giác thật thoải mái, sau đó vội vàng nói chính sự ra.

Vừa nghe Nhạc Uyển Uyển nói đến Hách Liên Thiên Tôn là đệ nhất Trung Châu lục kiệt, Vạn Ngạo không nhịn được hừ lạnh một tiếng, rất là không phục.

- Hách Liên Thiên Tôn trở lại, không có chuyện gì. Hai chúng ta liên thủ là có thể giết hắn.

Thiết Thiên Chuy cho hai cái búa lớn đụng một cái, rất thực tế nói.

- Ta không cần liên thủ với ngươi cũng có thể đối phó hắn.

Vạn Ngạo ngạo nghễ nói.

- Ngươi chỉ biết thổi phồng.

Thiết Thiên Chuy không lưu tình chút nào nói:

- Hách Liên Thiên Tôn kia ngay cả sư tôn cũng nói là siêu cấp thiên tài, chỉ cần trên đường không vẫn lạc, thành tựu sẽ không kém hắn quá nhiều, nhưng sư tôn lại không nói chúng ta như vậy.

Mặt Vạn Ngạo co rúm mấy lần, bởi vì Thiết Thiên Chuy nói đều là thật tình, tất cả đều là sư tôn bọn họ nói, hắn đúng là không có biện pháp phản bác cái gì, chỉ là trong lòng rất không phục mà thôi.

- Không chỉ là chuyện Hách Liên Thiên Tôn, có người nói Hách Liên Thiên Tôn mang theo đệ đệ hắn đi Linh Sơn trị liệu vết thương thần niệm, chỉ là bắn tiếng sẽ về tìm ngươi tính sổ. Hiện tại việc khẩn cấp trước mắt là Nguyên Thủy Ma Tông cùng Chính Khí Tông đều muốn tìm ngươi, hơn nữa đều có cớ, cùng trước kia bất đồng, bọn họ có thể công khai đối phó ngươi, mà bây giờ ngươi lại ở Trung châu, vì lẽ đó phải mau đi theo ta.

Nhạc Uyển Uyển rất gấp nói, đây còn là Chính Khí Tông cùng Nguyên Thủy Ma Tông còn chưa biết Trình Cung trực tiếp tới Trung Châu, nếu không thì đã sớm có hành động.

Nhưng tin tức kia khẳng định cũng giấu không được bao lâu, không nói những cái khác, hai người Vạn Ngạo cùng Thiết Thiên Chuy bồi tiếp Trình Cung ở Trung Đô, tin tức này rất nhanh người khác sẽ biết.

- Đi.

Nhưng vào lúc này, trong lúc ầm ầm đó có hai cánh cửa không gian đang mở ra, Nhạc Uyển Uyển trực tiếp kéo Trình Cung bay vào cánh cửa không gian của Đan sư liên minh.

Lấy tình huống bây giờ của Trình Cung, nơi nào trên Cửu Châu đại địa đều có thể đi, ngay cả phân thân Côn Bằng Đại Đế đuổi giết hắn cũng không sợ, huống hồ những chuyện khác. Nếu như Chính Khí Tông cùng Nguyên Thủy Ma Tông thật muốn đuổi theo giết hắn, nhất định đổ chuyện này lên đầu hắn, vậy Trình Cung cũng không ngần ngại vui đùa một chút với bọn hắn.

Thế nhưng giờ khắc này Nhạc Uyển Uyển sốt ruột lôi kéo hắn, Trình Cung cũng không muốn phụ ý tốt của nàng, nhìn thoáng qua hai cánh cửa không gian kia, âm thầm cười cười, cho rằng bản đại thiếu đi tới địa bàn của các ngươi, là các ngươi có thể phô trương, nhìn các ngươi hành hạ làm sao, chờ các ngươi nhảy nhót được rồi liền trừng trị các ngươi.

- Giết người thừa kế Chính Khí Tông ta, chạy đi đâu!

Một lực lượng mạnh mẽ từ trong một cánh cửa không gian oanh kích ra, nhưng sau một khắc cánh cửa không gian của Đan sư liên minh đã đóng lại, đạo lực lượng này trực tiếp đánh vào khoảng không, sau đó từ trong cánh cửa không gian kia đi ra một trung niên, một thân Hạo Nhiên Chính Khí, khí vũ hiên ngang, dáng vẻ có mấy phần tương tự cùng Đường Hạo Nhiên, người này chính là phụ thân của Đường Hạo Nhiên Đường Trường Tồn.

- Đan sư liên minh. . .

Sau một khắc, một cánh cửa không gian khác cũng xuất hiện một người, một thân ma khí phóng lên trời, chính là Tông chủ Nguyên Thủy Ma tông, Ma môn kiêu hùng một đời, Hách Liên Cửu Tiêu.

Hách Liên Cửu Tiêu luôn luôn không hợp cùng Đường Trường Tồn, lẫn nhau nhìn đối phương đều đầy căm thù, tuy sáu thế lực lớn Trung Châu không giống những nơi khác trên Cửu Châu, động một cái là trực tiếp đấu võ như vậy, nhưng minh tranh ám đấu cũng không ít. Chỉ là giờ khắc này hai người nhìn thoáng qua lẫn nhau, sau một khắc đồng thời cất bước xé rách không gian chạy tới Đan sư liên minh.

Sở dĩ Đan sư liên minh lợi hại, là bởi vì hùng cứ hạch tâm của Trung Châu, quán thông Linh Sơn, liên hệ Cửu Châu, vô cùng tinh không, vô số luyện đan sư tụ tập.

Mà tổng bộ Đan sư liên minh cũng không phải ở bên trên Cửu Châu đại địa, mà là trên tinh không của Cửu Châu đại địa, hoàn toàn dùng trận pháp che dấu, do mấy chục viên tinh cầu thành lập một tổng bộ cực kỳ to lớn mênh mông.

Những tinh cầu này hoàn toàn vận chuyển dựa theo một loại quỹ tích, này rõ ràng cho thấy có người dùng tinh cầu bố trí một trận thế to lớn, loại tác phẩm này tuyệt đối không phải thế lực bình thường có khả năng so sánh.

Những trong tinh không, vô số luyện đan sư lợi hại, có thể có cơ hội tiến vào bên trong một trong những tinh cầu này cũng đã mãn nguyện, mà chủ tinh cầu của Đan sư liên minh thì luyện đan sư bình thường căn bản không có tư cách tiến vào.

Mà giờ khắc này, Trình Cung đang ở bên trên chủ tinh cầu của Đan sư liên minh, trên tinh các cầu ngoại vi đều có rất nhiều Truyền Tống trận, nhằm vào người ở địa phương bất đồng. Chủ tinh rộng lớn vô biên, đến mấy trăm ngàn dặm, tuy không có biện pháp so với một châu của Cửu Châu đại địa, nhưng cũng là một tinh cầu to lớn.

Giờ khắc này khắp nơi trên tinh cầu đều là cung điện liên miên không dứt, thỉnh thoảng có đan hương, thậm chí đan kiếp xuất hiện, nhưng tựa hồ người nơi này đã sớm tập mãi thành thói quen.

- Các ngươi là muốn đến Đan tinh đi dạo, hay là muốn vào bên trong nghỉ ngơi một chút, đúng rồi, ta nhớ trước đó ngươi nói muốn luyện chế lại Tiểu Hư Đỉnh, không bằng luyện chế ở nơi này đi.

Thời điểm trên đường đi Nhạc Uyển Uyển từng hỏi chuyện Trình Cung đánh giết Côn Bằng Thái tử, liền nói tới Kim Bằng kiếm, Nhạc Uyển Uyển cũng rất tò mò Trình Cung sẽ xử trí Kim Bằng kiếm như thế nào.

Lúc đó Trình Cung trả lời cũng rất đơn giản, nói Tiểu Hư Đỉnh của hắn vừa đúng lúc muốn thăng cấp rèn luyện một lần nữa, đến thời điểm đó sẽ nung chảy Kim Bằng kiếm dung hợp vào bên trong Tiểu Hư Đỉnh. Lúc đó Nhạc Uyển Uyển cũng nhìn về phía Trình Cung giơ ngón tay cái lên, dám nung chảy bảo bối mà Côn Bằng Đại Đế coi như trân bảo, đúng là chuyện không phải người bình thường có thể làm được.

Trình Cung vừa cười vừa nhìn Nhạc Uyển Uyển nói:

- Đi dạo thì không cần, bất quá nàng đem chúng ta đến đây, sợ rằng rất nhanh phiền phức sẽ tìm đến cửa.

- Ngươi ở chỗ của ta, những chuyện khác không cần ngươi bận tâm.

Nhạc Uyển Uyển hoàn toàn không để ý nói.

- Vậy chẳng phải là ta phải nhìn sắc mặt nàng sao, bị nàng nói đâu làm đó, vạn nhất Đại minh chủ nàng mất hứng đưa ta đi, vậy ta rất thê thảm rồi!

Trình Cung một bộ muốn gào khóc.

Nhạc Uyển Uyển nhất thời bị chọc cho vui vẻ cười ra tiếng, phối hợp nói:

- Biết là tốt rồi, vậy thì phải xem ngươi làm sao làm bản minh chủ vui vẻ.

- Này, chúng ta tới những nơi khác dạo đi.

Vạn Ngạo gọi Thiết Thiên Chuy.

- Không đi.

Thiết Thiên Chuy đang nghe say sưa ngon lành, vừa nghe Vạn Ngạo nói lập tức lắc đầu nói:

- Có cảnh gì đẹp mà chúng ta chưa từng tới, huống hồ sư thúc cũng nói không đi dạo, chúng ta đi làm cái gì.

Vạn Ngạo thật muốn bổ đầu Thiết Thiên Chuy ra xem trong óc hắn đến cùng có cái gì, ngay cả cái mặt hàng này lại đồng dạng với bọn hắn, đều là Trung Châu lục kiệt, hơn nữa bất luận là sư tôn hay là vị Trình Cung sư thúc này đều đánh giá rất cao đối với hắn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn đều không hiểu chuyện.

- Ngươi. . . lẽ nào ngươi không nhìn ra, bọn họ đang nói chuyện gì sao?

Vạn Ngạo thật sự là bất đắc dĩ, truyền âm cho Thiết Thiên Chuy.