Cô Ấy Quá Ngọt Ngào

Chương 26

Editor: Mứt Chanh

"Bị ngã sao?" Người xung quanh bị giật mình, giọng nói của Tạ Lâu theo cơn gió lạnh thôi vào lỗ tai Tô Hà. Tô Hà chống cánh tay muốn đứng dậy thì Tạ Lâu đã kéo lấy tay cô, dắt cô đứng lên.

Vừa đứng dậy thì cô mới nhìn thấy Tạ Lâu mặc tây trang, cà vạt bị cởi bỏ rũ ở hai bên, tóc tựa như cũng được cắt tỉa qua. Đứng ở phía sau anh còn có cậu trợ lý mà lần trước gặp được.

Tô Hà giãy giụa buông lỏng tay ra thì nghe thấy một trận cười: "Không phải là thư ký của giám đốc Lục sao?"

Vẫn còn có người nữa trong bóng tối, Tô Hà nhìn lại sang nơi đó thì nhìn thấy tổng giám đốc Chu cùng vợ mình là giám đốc Lưu của công ty khoa học kỹ thuật. Người nói chuyện là vợ của tổng giám đốc Chu, cười như không cười, còn mang theo chút ý tứ không rõ ràng.

Trong lòng Tô Hà hơi hồi hộp một chút.

Lục Quân đâu rồi?

*

Tổng giám đốc Chu mang theo vợ ông, cười nói với Tạ Lâu, "Giám đốc Tạ, chúng tôi đi trước."

Tạ Lâu nghiêng mặt qua, thần sắc lãnh đạm không có biểu cảm gì cả, "Đi thong thả."

Trợ lí của Tạ Lâu nhìn qua Tạ Lâu cùng Tô Hà, theo động tác tay, dẫn vợ chồng tổng giám đốc Chu, "Tôi đưa hai vị đi."

"Cảm ơn." Người ở đây quá nhiều cho nên không thích hợp để dừng lại. Tô Hà nhìn ba bọn họ rời đi, giám đốc Lưu kia còn quay đầu nhìn Tô Hà một cái, cuối cùng tầm mắt chuyển tới trên mặt của Tạ Lâu, sau đó mới có chút tiếc nuối thu hết trở về.

Bọn họ đi xa.

Đầu Tô Hà còn có chút hỗn loạn, nhưng cô có thể khẳng định, đêm nay Tạ Lâu theo chân bọn họ gặp mặt, khẳng định chính là công việc thu mua. Hơn nữa tại khu trung tâm này, rất rõ ràng là vợ chồng tự mình lại đây tìm Tạ Lâu.

Cô xoa lấy tay, trên tay còn dính lấy trà sữa.

Mới vừa quay người lại thì thân mình đã bay lên không.

Tạ Lâu chặn ngang ôm cô lên, Tô Hà kinh ngạc nhìn về phía Tạ Lâu: "Tự tôi có thể đi."

Tạ Lâu cúi mắt xuống, "Em có biết đầu gối em chảy máu không?"

Anh vừa dứt lời thì Tô Hà mới phát hiện bàn tay đau, đầu gối cũng đau, nhưng cô còn có thể đi được. Cô giãy giụa nhưng Tạ Lâu hoàn toàn mặc kệ cô, chân dài sải bước về phía bãi đổ xe.

Phía sau đúng lúc lại truyền đến từng tiếng quát tháo của Ôn Mạn, Tô Hà bắt lấy cánh tay Tạ Lâu, muốn xuống dưới, lại muốn trả lời Ôn Mạn.

"Em ở đây, chị Ôn Mạn."

Tạ Lâu cười giễu một tiếng, tiếng cười phiêu tán trên không trung, bước chân càng lúc càng nhanh.

Ôm một người nhưng bước đi lai không hề có áp lực. Đám đông nhìn thấy người đàn ông này bước đến đây, bị khí thế của anh áp bức nên theo bản năng né tránh về phía bên cạnh, tự động tránh đường.

Tiếng giày cao gót cạch cạch đuổi theo đến đây.

Tô Hà có thể nghe được tiếng giày cao gót của Ôn Mạn.

Mà Tạ Lâu đã chạy tới bãi đỗ xe trước quán cà phê. Cửa xe mở ra, Tạ Lâu kéo cửa xe nhét Tô Hà vào trong.

Tô Hà gần như ngã ngồi ở ghế phụ, vị trí rất nhỏ. Tô Hà giãy giụa muốn đứng dậy nhưng đầu ngón tay của Tạ Lâu móc lấy dây an toàn trực tiếp thắt chặt vang lên một tiếng răng rắc. Sau đó anh đóng lấy cửa và khóa lại

Tô Hà bị khóa lại. Cô đột nhiên bò đến trên cửa sổ, hét lên: "Tạ Lâu!"

Tạ Lâu dựa vào bên xe rồi cúi đầu nhìn cô, nửa giây sau, anh không chút để ý mà châm điếu thuốc, thổi một làn sương khói, "Ngồi đi."

Tô Hà: "......"

Rất nhanh, Ôn Mạn cùng Trì Dĩnh Trần Lâm đã đuổi tới đây. Lúc nhìn thấy Tạ Lâu, cả ba người đều dừng bước. Tạ Lâu ngậm thuốc lá, anh sáng cam ở giữa không trung lóe lên. Anh ngước mắt, lạnh lùng quét qua ba người bọn cô, sau đó vòng qua đầu xe, một tay đặt trên nóc xe, "Tôi đưa các chị về."

Ôn Mạn: "..... Chúng tôi không muốn cậu đưa."

Tạ Lâu: "Vậy thì tốt, tôi đưa một mình cô ấy về."

Nói xong, anh liền chui vào trong xe. Tô Hà mở dây an toàn nhưng cửa xe lại mở không ra.

Bọn Ôn Mạn thấy thế vội hai ba bước tiến đến, sau đó mở cửa xe ra, ba người tiến vào.

Tô Hà: "......"

*

Tạ Lâu nhìn vào gương chiếu hậu thì ba đôi mắt sau kính chiếu hậu cũng sôi nổi đối diện với anh. Tạ Lâu nhướng mày, chân ga giẫm một phát, con xe màu đen lăn bánh ra đường.

Ba người Ôn Mạn đang ngồi ở ghế sau.

Tô Hà cũng từ bỏ giãy giụa.

Cô ngoảnh đầu lại nhìn bọn Ôn Mạn, Ôn Mạn cười với cô một cái nên Tô Hà cũng an tâm đi một ít.

Trì Dĩnh nhìn xung quanh xe rồi thấp giọng hỏi Trần Lâm: "Xe này đắt tiền không?"

Trần Lâm: "Gần một triệu thì phải."

Trì Dĩnh líu lưỡi: ".... Có tiền."

Ôn Mạn cười cười, "Nói không chừng là second hand đấy."

Cô ấy nói chuyện không đè thấp giọng nói nói cho nên Tạ Lâu nghe thấy. Anh lười biếng chống cằm, một tay xoay tay lái, dường như không quan tâm đến những gì họ đang nói.

Cho đến khi Tô Hà liếc anh một cái thì anh đã nhận ra, mới nói với giọng thản nhiên: "Không phải second hand."

Tô Hà: ".... Tôi không có hứng thú biết."

Tạ Lâu: "À."

*

Xe không trực tiếp trở về trường, chiếc xe đã đến một phòng khám gần trường để điều trị vết thương ở tay và đầu gối cho Tô Hà. Tô Hà mặc quần giữ ấm màu da, cũng không gọi là quá mỏng, nhưng thực sự bị rất nặng, một ít máu đã chảy ra. May mắn không có thương tổn đến xương cốt mà chỉ trầy xước da mà thôi.

Lòng bàn tay của cô cũng trầy da.

Sau khi thoa thuốc, quần giữ ấm màu da của Tô Hà cũng chỉ có thể cuốn lên, thoạt nhìn có chút đáng thương.

Cô đỡ lấy tay Ôn Mạn, bốn người đi ra cửa. Tạ Lâu dựa vào xe hút thuốc, khi thấy Tô Hà bước ra vội mở cửa ghế phụ cho Tô Hà.

Ôn Mạn thấp giọng nói: "Cậu ta như thế này trong cũng không tệ lắm."

Trần Lâm gật đầu: "Đúng vậy, nhìn thì không chút để ý điểm, không thích phản ứng với người khác, nhưng lại không có điên cuồng như lúc trước."

Trì Dĩnh: "Phải."

Tô Hà lại không hé răng, bốn người đi đến trước mặt Tạ Lâu, Tô Hà chần chờ mới nói: "Chúng tôi có thể tự mình về, anh đi trước đi."Đôi mắt của Tạ Lâu quét qua đôi chân trắng nõng của cô, gió lạnh thổi qua khiến đôi chân trông gầy gò và yếu ớt.

Anh mang theo một chút tức giận, giọng nói mang theo không kiên nhẫn: "Lên xe."

Tô Hà: "......"

Ôn Mạn thấp giọng nói với Tô Hà, Tô Hà trừng mắt chui vào trong xe. Tạ Lâu đóng cửa ghế phụ lại, sau đó vòng qua đầu xe lên xe.

Ôn Mạn cùng Trần Lâm nhìn nhau, ba người cũng vào ghế sau.

Tạ Lâu này, nhìn cái dáng vẻ kia thì trong mắt chỉ có bao dung một mình Tô Hà mà thôi.

Còn người con gái khác, thật đúng là bủn xỉn.

*

Lên xe, điện thoại Tạ Lâu liền vang lên. Anh lấy ra nhìn thoáng qua rồi đặt nó lại. Chỉ một lát lại vang lên, Tạ Lâu vẫn luôn không nhìn tới.

Một đường về trường học, đi vào dưới ký túc xá. Xe dừng lại, Tạ Lâu nhìn xuống chân Tô Hà, nhướng mày hỏi: "Còn đau không?"

Tô Hà cởi bỏ dây an toàn, sau khi nghe xong thì trả lời: "Không đau."

"Ừ, ngủ ngon, năm mới vui vẻ." Tạ Lâu gật đầu, bám lấy cửa sổ xe, đôi mắt hẹp dài kia híp nhìn cô.

Tô Hà theo bản năng mà trả lời: "Năm mới vui vẻ."

Cửa sau đẩy ra, Tô Hà xuống xe thì ba người Ôn Mạn đã ở bên ngoài chờ cô. Nhìn thấy cô ra tới, bốn người liền đi về phía cầu thang. Đầu ngón tay của Tạ Lâu chạm vào tay lái, nhìn bóng dáng Tô Hà biến mất ở sau cầu thang mới nhận lấy cuộc điện thoại vẫn luôn gọi đến kia. Anh một tay chuyển tay lái, trả lời: "Ừ, bây giờ tôi qua."

*

Trực giác của Tô Hà là đúng. Cô đến văn phòng Thịnh Đỉnh vào đầu năm mới. Vừa vào cửa liền cảm giác được tầng áp suất thấp, đi đến cửa văn phòng Lục Quân, nhìn vào bên trong mới thấy sắc mặt của Lục Quân đã đen như đáy nồi. Qua nửa giờ, ba người đàn ông mặc tây trang bước vào công ty, đi về phía văn phòng của Lục Quân.

Không bao lâu, bên trong bắt đầu cãi nhau.

Tô Hà rất quen với trợ lý của Lục Quân trợ lý. Trợ lý nói với Tô Hà việc thu mua công ty khoa học kỹ thuật thất bại, bị công ty Lạp Vục thò một chân vào rồi mang đi.

Còn nói công ty Lạp Vực kia cùng công ty khoa học kỹ thuật của giám đốc Lưu luôn có một chân, mới có thể thu mua được công ty rớt giá này.

Tô Hà đã nhìn thấy danh thiếp của Tạ Lâu trước đây.

Cái tên công ty Lạp Vực này cũng không còn xa lạ.

Cô dừng một chút, hỏi trợ lý kia: "Cái gì gọi là có một chân?"

Cô cảm giác chính mình dường như đang nghe lầm.

Người trợ lý liếc nhìn Tô Hà một cách thần kỳ, một hồi lâu, hắn mới nói: "Có một chân chính là XXOO, em cũng không hiểu hả? Nơi làm việc, loại chuyện này rất bình thường, nhưng giám đốc Lưu kia già như vậy, phía đối tác Lạp Vực kia sao mà nuốt trôi miệng...."

Tô Hà: "......"

Khó trách rất nhiều lần, cô cảm giác ánh mắt của giám đốc Lưu nhìn Tạ Lâu rất không thích hợp.

Trong lòng cô có chút cảm giác kỳ lạ.

Một loại cảm giác kỳ lạ không thể nói được.

Bên này còn đang tám chuyện thì văn phòng bên kia cũng cửa mở. Trợ lý lập tức dừng câu chuyện lại, quay đầu nhìn máy tính của mình. Ba người đàn ông kia đi rồi, Lục Quân ra tiễn họ. Lúc đi ngang qua vị trí của Tô Hà, nhìn Tô Hà có achút lạnh nhạt.

Tô Hà sửng sốt.

Nhưng chờ Lục Quân trở về, lại lần nữa nhìn đến Tô Hà thì cũng đã khôi phục dáng vẻ lịch sự nho nhã của mình, chỉ là sắc mặt vẫn cứ không tốt cho lắm.

Anh ấy gõ gõ vào bàn Tô Hà, nói: "Trong văn phòng có vài phần văn kiện, em vào lấy đi, hơi sửa sang lại một chút, trước khi tan tầm đưa cho anh."

Tô Hà gật gật đầu, ngoan ngoãn mà đứng lên đi theo vào.

*

Trước khi tan tầm, Ôn Mạn lại đây tìm Tô Hà, lại thuận tiện tìm Lục Quân hàn huyên một hồi. Nhìn dáng vẻ tâm tình của Lục Quân không được tốt cho lắm, Ôn Mạn kéo lấy Tô Hà hỏi một câu, Tô Hà chỉ phải nói hạng mục gần đây cho Ôn Mạn nghe, Ôn Mạn nhướng mày, "Thật ra chị có nghe nói.. Chuyện thu mua này...."

Tô Hà không nghĩ tới Ôn Mạn cũng nghe được những việc này.

Ôn Mạn nói: "Trên đời không có bước tường không lọt gió. Lại nói bạn bè của chị nhiều, ngồi cùng nhau tán gẫu một chút sẽ biết thôi."

Tô Hà à một tiếng.

Sau đó cô lại nhìn Ôn Mạn.

Ôn Mạn cúi đầu chỉnh sửa WeChat, phỏng chừng là kêu Lục Quân ăn cơm. Phát hiện tầm mắt của Tô Hà, Ôn Mạn ngẩng đầu, cười hỏi: "Làm sao vậy?"

Tô Hà mở miệng, muốn hỏi nhưng vài lần đến bên miệng đều nuốt trở xuống.

Ôn Mạn nhìn cô cười, đột nhiên, một trận gió lùa thổi qua, Ôn Mạn nhéo nhéo lấy khuôn mặt của Tô Hà, nói: "Em có phải muốn hỏi, Tạ Lâu cùng giám đốc Lưu công ty khoa học kỹ thuật kia luôn có một chân hay không?"

Tô Hà ngừng lại, cô thật sự tò mò.

Cô quấn chặt khăn quàng cổ, chớp đôi mắt.

Ôn Mạn dựa sát vào Tô Hà, thấp giọng cười nói: "Mọi người đều đang truyền nhau, chị đoán là thật sự."

"Đúng không?" Một giọng nói trầm thấp cùng lười biếng ở phía sau hai người vang lên, Ôn Mạn hoảng sợ, kéo Tô Hà lui về sau một bước, thân mình dựa vào cửa hành lang.

Ngón tay củaTạ Lâu kẹp thuốc lá, lười nhác mà dựa vào cửa sổ, môi mỏng nhếch một cái: "Tin đồn của tôi sao?"

Ôn Mạn trả lời: "Đều là sự thật, sao mà là tin đồn?"

Tạ Lâu búng búng khói bụi, cúi người xuống, thuốc lá đã dập tắt phóng vào thùng rác. Tay anh đút vàp túi, đi về phía Tô Hà bên này. Ôn Mạn kéo Tô Hà lui một đường về phía sau, phía sau hai cô chính là cửa. Cửa không có khóa nhưng tính cách của Ôn Mạn không phải là loại trốn tránh, nhưng quả thực là kéo lấy Tô Hà.

Tô Hà muốn có thể chạy thoát. Nhưng tay bị Ôn Mạn kéo đi.

Hành lang rất sáng và dài, cực kỳ trống trải. Lúc này chỉ có ba người bọn họ.

Đôi chân dài của Tạ Lâu chống vào cửa phía sau của Tô Hà, sườn mặt phía sau nhìn chằm chằm vào Tô Hà, cười nhạo một tiếng: "Đời này của tôi chỉ muốn ngủ với Tô Hà, hiểu chưa?"