010. Dành cho tiểu bảo bối.
Ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía Hà Gia Trân, đều mang theo chút trách móc.
"Cậu đấy, nhỏ tuổi như vậy mà không chịu học điều hay lẽ phải. Lông còn chưa mọc đủ đã làm ra chuyện như thế!"
Hà Gia Trân ấm ức: "Cũng đâu có sớm lắm đâu mà... bây giờ con nít đều trưởng thành sớm hết, với lại tôi cũng đủ 18 tuổi rồi, có gì mà không được làm chứ..."
"Còn dám cãi nữa!"
"Được rồi!" Long Chính Đức cắt ngang lời mọi người, "Giờ không phải lúc truy cứu... để tôi làm."
Mọi người đều sững sờ!
Hạ Yến Lệ nói lắp: "Cậu... cậu... cậu là..."
Long Chính Đức trừng mắt nhìn cô, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Hạ Yến Lệ lập tức im bặt.
Lúc này, Lăng Dạ lại không chịu nể nang gì.
Như thể cuối cùng cũng nắm được cơ hội lật ngược thế cờ, y mỉa mai: "Hừ, quả nhiên là... không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."
Long Chính Đức mím môi, rút từ người ra một con dao nhỏ, rạch ngón tay, để vài giọt máu nhỏ lên tế đàn.
"Hoa đâu rồi?"
"Đây nè." Hà Gia Trân đưa cho hắn một bó hoa cúc trắng.
Trên dòng chữ kỳ lạ kia có viết rằng, sau khi nhỏ máu và dâng hoa thì có thể âm thầm cầu nguyện điều mình mong muốn.
Long Chính Đức thử thầm niệm về một chiếc la bàn chỉ lối ra an toàn.
Rất nhanh, trên bệ đá phát sáng, một chiếc la bàn cổ quái xuất hiện.
"Chà, hiệu nghiệm thật!"
Lăng Dạ có chút tiếc nuối.
Giá mà bản thân cũng có máu đồng tử, thì đã có thể xin thần tiên ban cho một ít thánh thủy rồi. Có thánh thủy, biết đâu sẽ không nhiễm bệnh, còn có thể sống thọ nữa.
Vừa mới nghĩ thế, bệ đá lại phát sáng lần nữa, một chiếc bình nhỏ tinh xảo hiện ra trên đó.
Mọi người đều kinh ngạc.
"Cái này là... gì vậy?"
"Là thần tiên cảm động bởi lòng thành của chúng ta nên ban thưởng sao?"
Lúc này, trên bệ đá hiện lên vài dòng chữ phát sáng.
Long Chính Đức đọc xong, nói: "Là thánh thủy."
Lăng Dạ mắt sáng rực.
Nhưng ngay sau đó, Long Chính Đức hơi nhíu mày nói: "Trên đó ghi rõ, đây là ban thưởng cho tiểu bảo bối."
"Cái gì... tiểu bảo bối?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!