Chương 48: (Vô Đề)

Hoa Ngọc tỉnh dậy, trong lòng ôm một thứ gì đó nhỏ bé, ấm áp và đang thở đều đều. Ý thức trở về, cô nhận ra mình đã qua đêm trong phòng của Thẩm Nam Châu.

Hiện giờ mùa thu đang đến gần, dù buổi tối có chút nóng nhưng sáng sớm lại hơi se lạnh. Huống chi Hoa Ngọc mang trong người hàn độc, cơ thể cô thường lạnh hơn người bình thường một chút.

Điều này lại trở thành lợi thế đối với Thẩm Nam Châu, người xem Hoa Ngọc như một chiếc gối ôm giúp làm mát. Vì thế, nàng càng ôm chặt hơn, không muốn rời tay.

Cảm nhận được người bên cạnh khẽ động, Thẩm Nam Châu hơi mở mắt, ánh sáng mờ nhạt của buổi sáng sớm khiến đôi mắt vẫn còn lờ đờ. Nàng nói với giọng ngái ngủ:"Hoa tỷ tỷ, sao dậy sớm thế?"

Nói xong, nàng vòng tay ôm lấy eo Hoa Ngọc, đầu tựa vào lòng cô, rõ ràng không có ý định buông tay.

Hoa Ngọc bị ôm chặt, không thể nhúc nhích. Nhưng nhìn tiểu nhân nhi   cuộn tròn trong lòng mình, mái đầu mềm mại cọ cọ vào cổ và cằm, đáng yêu đến mức làm người ta chỉ muốn v**t v* mãi, không nỡ buông tay.

Cô cứ thế nhìn nàng một lúc lâu, không nỡ dứt ra. Nhưng cuối cùng, Hoa Ngọc cũng nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra khỏi eo mình, cẩn thận ngồi dậy. Khi cô vừa đặt chân xuống giường, người phía sau lại bò tới, vòng tay ôm chặt lấy eo cô một lần nữa.

"Hoa tỷ tỷ, khi về nhớ mua thêm mấy cái chén nhé. Mấy cái chén ở nhà đều sứt mẻ cả rồi, chắc chỉ dùng được để đi xin ăn thôi!"

Hoa Ngọc cảm nhận được cảm giác bám dính từ phía sau, giống như một chiếc lông chim nhẹ nhàng lướt qua tâm hồn, vừa ngứa ngáy vừa dễ chịu. Cô lưu luyến cầm lấy cánh tay trắng như ngó sen kia, từng chút một nhẹ nhàng gỡ ra, rồi dùng giọng điệu hiếm hoi đầy ôn nhu nói:

"Ta biết rồi, ngươi ngủ tiếp đi."

Thẩm Nam Châu lúc này mới chịu buông tay, xoay người quay mặt vào trong rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Đợi đến khi nàng tỉnh lại một lần nữa, trời đã sáng rõ. Hoa Ngọc vẫn chưa về. Thẩm Nam Châu cho heo con và gà con ăn, dắt thêm hai con dê nhỏ và Đại Hôi đi xuống khu đất, để chúng ăn cỏ gần chân núi, còn mình thì bắt tay vào việc nhổ cỏ và rửa sạch những viên đá.

Vừa dọn xong một mảnh đất, nàng nghe thấy tiếng lộc cộc từ xa vọng lại. Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy con lừa đen nhỏ đang vui vẻ chạy về phía mình. Phía sau là một dáng người hiên ngang, chẳng phải ai khác ngoài Hoa Ngọc.

"Hoa tỷ tỷ!" – Thẩm Nam Châu đứng dậy, khẽ gọi một tiếng.

Dưới gốc cây, Đại Hôi thấy chủ nhân trở về thì hưng phấn nhảy lên, chạy vọt về phía Hoa Ngọc, rồi xoay quanh cô không ngừng.

Hoa Ngọc xoa đầu nó, để nó tự đi chơi một bên. Sau đó, cô tiến về phía Thẩm Nam Châu, không nói lời nào, chỉ đưa cho nàng một túi giấy.

Thẩm Nam Châu đầy vẻ nghi hoặc nhận lấy túi giấy, vừa mới mở ra, một mùi hương thơm ngát lập tức ùa tới. Hóa ra đó là một chiếc bánh lô hội, chiên vàng giòn rụm, thơm nức khiến người ta không khỏi ch** n**c miếng.

Người đầu gỗ này cũng biết mang đồ ăn về cho ta, xem ra vẫn chưa hoàn toàn hết thuốc chữa.

Nghĩ như vậy, khuôn mặt Thẩm Nam Châu lập tức rạng rỡ. Nàng tháo găng tay, bước tới ôm lấy Hoa Ngọc, mỉm cười nói:"Hoa tỷ tỷ, ngươi thật tốt!"

Sự cảm ơn thẳng thắn này luôn khiến Hoa Ngọc không biết phải làm sao, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy rất dễ chịu. Ngượng ngùng chấp nhận, cô đứng yên nhìn Thẩm Nam Châu vui vẻ ăn bánh. Nhìn nàng ăn ngon lành, Hoa Ngọc thậm chí cảm thấy còn vui hơn cả chính mình ăn.

Thẩm Nam Châu ăn được một nửa, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn quay sang hỏi:"Hoa tỷ tỷ, ngươi đã ăn chưa?"

Hoa Ngọc lắc đầu:"Ta không thích ăn mấy thứ này."

"Nào có nữ hài tử nào không thích ăn vặt?" Thẩm Nam Châu nghĩ thầm. Nàng lập tức cầm miếng bánh đưa tới sát miệng Hoa Ngọc:"Hoa tỷ tỷ, ngươi cũng ăn một miếng đi."

Hoa Ngọc xoay đầu từ chối, nhưng Thẩm Nam Châu không chịu bỏ qua:"Ngươi ghét bỏ nước miếng của ta sao?"

Hoa Ngọc lập tức đỏ mặt. Nghĩ tới việc tối hôm qua chính mình không kìm được mà hôn nàng, giờ làm sao có thể nói ghét bỏ chuyện nước miếng được chứ? Cuối cùng, cô đành ngượng ngùng cắn một miếng nhỏ trên chiếc bánh.

"Ta chỉ nếm thử một miếng thôi, ngươi ăn đi," Hoa Ngọc đẩy chiếc bánh trở lại tay Thẩm Nam Châu.

Thẩm Nam Châu không ép buộc, nhưng ngay trước mặt Hoa Ngọc, nàng cố tình cắn một miếng đúng vào chỗ Hoa Ngọc vừa cắn.

Hoa Ngọc lập tức đỏ mặt, giả vờ không nhìn thấy, nhặt cái liềm lên và xoay người đi cắt cỏ, cố gắng giấu sự bối rối.

Thẩm Nam Châu nhìn động tác ngượng ngùng của nàng, che miệng cười khúc khích không thành tiếng.

"Hoa ca ca, hôm nay ta bảo ngươi mua chén, ngươi có nhớ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!