Chương 47: (Vô Đề)

"Hoa tỷ tỷ, muốn ôm một cái."

Thẩm Nam Châu nguyên bản là nằm ở trên giường chờ Hoa Ngọc lại đây bôi thuốc cho nàng, nhưng ai biết thế nào mà bất tri bất giác đã ngủ.

Giống như là còn nằm mơ nữa, mơ thấy Hoa Ngọc với vẻ mặt ôn nhu đang nhìn mình, liền nghĩ chỉ muốn cùng Hoa Ngọc càng thêm thân cận, vì thế mà buộc miệng thốt ra làm nũng một câu đòi được ôm.

Hoa Ngọc nhìn tiểu nhân nhi đang vươn đôi tay, do dự một chút, đem ấm thuốc bỏ xuống, vươn tay ôm lấy tiểu nhân nhi cơ thể mềm mại.

Được ôm như mong muốn, đúng như trong tâm niệm, Thẩm Nam Châu cẩm thấy Hoa Ngọc trong mộng cực kỳ ôn nhu, đòi gì cũng chiều, vì thế lại được một tấc lại muốn tiến thêm một thước nói: "Muốn thân thân*"

*thân thân: ý của Thẩm Nam Châu muốn được thân mật, gần gũi với Hoa Ngọc. hí hí^^

Thân mình Hoa Ngọc run lên một chút,, nàng đã 24 tuổi, đồ cần biết  đến thì nàng cũng đã biết, không thể tưởng tượng đến chính là trước mắt tiểu nhân nhi này lại có thể tự nhiên trắng trợn táo bạo đưa yêu cầu về phía nàng mà đòi hôn.

Kỳ thật nghe được Thẩm Nam Châu nói muốn thân mật, Hoa Ngọc nội tâm kinh hoảng đồng thời còn có một nữa hỗn loạn vui mừng xen lẫn, nhưng lại mang theo vài phần do dự.

Cuối cùng, bản thân vì con gái mà lo lắng, nhưng với Thẩm Nam Châu, một cô gái như vậy, hành động như thế không thể nào chấp nhận được theo những nguyên tắc đạo đức. Hơn nữa, Châu nhi còn nhỏ, có lẽ vì từ bé đã ngây ngô, chưa hiểu rõ tình cảm nam nữ, nên mới có những cảm xúc sai lệch như vậy. Nếu mình lớn tuổi hơn, hiểu biết hơn, có lẽ sẽ biết cách chỉ dạy cho đúng. Giờ đây, nếu không thể làm gương mẫu, khi nàng trưởng thành và hiểu chuyện, liệu có phải mình sẽ tự trách không?

Khi nàng đang do dự, tiểu nhân nhi trong mộng vì không được thỏa mãn yêu cầu, lập tức trở nên không vui, bĩu môi trông rất giận dỗi.

Nhìn nàng ngày càng trở nên xinh đẹp, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, đôi môi đỏ bừng, ánh mắt lấp lánh mê hoặc, khiến cho bản thân không khỏi bị cuốn hút.

Hoa Ngọc trong chốc lát không thể đưa ra quyết định, tiểu nhân nhi chờ mãi không thấy được đáp lại, cuối cùng không kiên nhẫn nữa, liền ngồi dậy, ôm lấy đầu nàng, nghiêng người áp sát.

Khi hai làn môi tiếp xúc, Trong đầu Hoa Ngọc oanh một tiếng, không biết có thứ gì sập, mềm mại cảm xúc từ trên môi truyền tới, vô số pháo hoa nở rộ trước mắt.

Hoa Ngọc trong lòng rung động, thân mình cũng căng thẳng, luân lý cùng đạo đức gì đó nháy mắt bị dập nát.

Nàng duỗi tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thẩm Nam Châu, một cái tay khác cố định ở sau đầu nàng, làm môi hai người càng thêm thâm nhập sâu.

Như là cá sắp chết khô thì gặp nước, một chút đụng chạm đều có thể dẫn đến thân thể từng đợt rung rẩy, như si như say.

Không biết qua bao lâu, hoa Ngọc mới lưu luyến mà buông ra tiểu nhân nhi, lại thấy đối phương nguyên bản lúc nãy ánh mắt còn hỗn độn nay đã khôi phục một chút thanh minh, trong lòng nàng cả kinh, thân mình cũng trong thời gian ngắn nhất làm ra động tác lập tức phi thẳng tới ngồi ở cuối mép giường.

Thẩm Nam Châu lại một phen bắt được nàng không kịp thu hồi tay: "Như thế nào, thân mật với ta xong liền muốn chạy".

Cảm nhận được cảm giác ấm áp trên tay, Hoa Ngọc không dám thoát khỏi tay của tiểu nhân nhi, nhưng lại trong khoảng thời gian ngắn không thể nhìn thẳng vào mắt đối phương được nữa.

"A Ngọc, nhìn ta!". Tiểu nhân nhi hiếm khi có thái độ cường ngạnh làm Hoa Ngọc không thể không dựa theo nàng nói mà ngẩng đầu lên.

Chỉ là trong ánh mắt lại là khuôn mặt vừa mềm mại lại đầy tình cảm của đối phương. Hoa Ngọc có chút hoảng hốt, cảm thấy trước mắt tiểu nhân nhi này trên người tựa hồ có nhiều thêm thứ gì đó trở nên thành thục.

"Đi theo lòng ta, được chứ".

Nói những lời này vào lúc này, Thẩm Nam Châu chính là quỳ ở cái đệm chân phía  trên, tay phải chống vào ngực của nàng.

Phía dưới hai chân trắng bóng bại lộ trong tầm mắt của Hoa Ngọc, làm nàng muốn nhìn nhưng lại không dám nhìn.

Hoa Ngọc không đành lòng thái độ cứng rắn mà buông lời cự tuyệt nàng, huống chi trong thâm tâm mình một chút cũng không muốn cự tuyệt. Châu nhi không cha không mẹ lẻ loi một mình, chính mình cũng là một cô nhi, hai cái vận mệnh tương tự nhau thưởng thức lẫn nhau cho nhau sửi ấm, không cần xem sắc mặt người khác, không cần hầu hạ người dư thừa, như vậy ngày qua ngày lại kỳ thật cũng không tệ.

Nghĩ đến đây, Hoa Ngọc thấp thấp giọng ừ một tiếng, xem như đối với lời yêu cầu từ Thẩm Nam Châu mà đáp lại.

Thẩm Nam Châu được như ý nguyện lời từ Hoa Ngọc hồi đáp, cảm thấy mỹ mãn mà mỉm cười, cũng không quan tâm đến mình đang mặc cái gì, chìm đắm trong cảm xúc, nàng ôm lấy Hoa Ngọc, ngồi ở cuối giường, khuôn mặt nhỏ nhẹ nhàng cọ vào gương mặt Hoa Ngọc.

Việc tiểu nhân nhi đến gần nàng, đối với Hoa Ngọc không giống như với người khác. Ban đầu, nàng rất e ngại, sau đó dần dần tiếp nhận, rồi dần dần cảm thấy thích thú. Hoa Ngọc bắt đầu thích cảm giác tiểu nhân nhi mềm mại, dính dính gần gũi mình như vậy.

Hai người thâm mật mà dựa vào nhau trong chốc lát, Hoa Ngọc rốt cuộc lưu không rời mà ngồi thẳng, chỉ là Thẩm Nam Châu vô lại thật sự  dán đến thân mình gắt gao dính chặt không chịu buông ra.

"Vừa mới bôi thuốc xong, ngồi nghỉ chút, rồi ta lại bôi thêm một ít lên." Hoa Ngọc gian nan mà rút tay ra cầm lấy thuốc ở ngăn tủ, "Nếu không bôi đầy đủ, sẽ để lại sẹo".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!