Trời vừa tờ mờ sáng, lúc Hoa Ngọc mới chợp mắt, thì Thẩm Nam Châu lại không tài nào ngủ được. Cơ thể của nguyên thân thật sự quá yếu, khiến nàng vừa hít mũi vừa run rẩy từng cơn.
Nhớ lại từ chiều hôm qua, Hoa Ngọc đã không ăn một hạt cơm nào, Thẩm Nam Châu cảm nhận được nhịp tim của đối phương bắt đầu đập đều hơn, cơ thể cũng không còn lạnh băng như đêm trước. Nàng cố gắng gượng dậy để nấu chút cháo.
Chỉ vừa nhích người, đôi chân đã mềm nhũn, thân mình lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất. Thẩm Nam Châu hoảng hốt bám lấy mép giường, ổn định cơ thể rồi dần dần cúi xuống nhặt bộ quần áo trên sàn, chậm rãi mặc vào.
Nàng ngoái đầu lại nhìn Hoa Ngọc đang nằm trên giường, thấy hơi thở của nàng đều đặn hơn rất nhiều. Lúc này Thẩm Nam Châu mới vịn lấy cửa phòng, hướng về phía bếp mà đi.
Nhẫn nhịn cơn mệt, nàng vo gạo, nhóm lửa, gọt thêm vài củ khoai lang đỏ bỏ vào nồi, chuẩn bị nấu cháo khoai lang đỏ.
Chợt, Thẩm Nam Châu nghĩ đến kho hạt giống trong không gian của mình. Nhớ ra trong đó có nhân sâm, nàng vội vàng gọi hệ thống:
"Châu Châu, vừa nãy ta thấy trong kho hạt giống có nhân sâm. Có phải nếu ta trồng bây giờ, hai ngày nữa có thể thu hoạch được không?"
Châu Châu trả lời:"Những loại dược liệu trân quý như nhân sâm không giống với các loại rau dưa hay bắp mà chỉ cần hai ba ngày là thu hoạch được. Nhân sâm cần ít nhất một tháng gieo trồng mới có thể trưởng thành. Tuy nhiên, nhân sâm xuất xứ từ không gian này có dược tính vô cùng đặc biệt, là duy nhất không thể so sánh."
Thẩm Nam Châu không ngờ rằng không gian dù cường đại như vậy nhưng để trồng được một gốc nhân sâm cũng cần đến một tháng. Thế nhưng, nghĩ đến giá trị và mức độ trân quý của nhân sâm, nàng cảm thấy chờ đợi một tháng cũng hoàn toàn xứng đáng.
Khi những loại cây hiện tại trong đất đã thu hoạch xong, nàng sẽ bắt đầu trồng nhân sâm và linh chi – những dược liệu trân quý. Cơ thể nàng vốn đã yếu, còn Hoa Ngọc lại trúng độc. Nếu không chăm sóc tốt thân thể, thì cuộc sống sau này sẽ khó mà ổn định.
"Châu Châu, ngươi có biết Hoa Ngọc đã trúng phải loại độc gì không? Trong không gian của ngươi có loại dược liệu nào có thể giải độc cho nàng không?"
"Ký chủ, hệ thống này chỉ là một hệ thống linh thực, chuyên về thực vật và việc gieo trồng. Ta có thể phân biệt các đặc tính của thực vật, nhưng đối với các vấn đề liên quan đến cơ thể con người thì ta không có khả năng. Tuy nhiên, ngươi có thể hỏi Hoa Ngọc xem thường ngày nàng dùng loại dược liệu gì để áp chế hàn độc. Sau đó, hãy nói tên dược liệu đó cho ta biết, ta có thể phân tích và đối chiếu với đặc tính của các loại thực vật trong kho hạt giống không gian.
Nếu không có, ta có thể tìm cách nuôi trồng chúng theo con đường khác. Việc này cũng không phải là không thể."
Thẩm Nam Châu nghe hệ thống nói vậy, trong lòng lập tức tràn đầy vui sướng. Hoa Ngọc thường săn bắt thú rừng để kiếm tiền, nhưng số tiền đó dường như đều bị nàng dùng để mua thuốc. Có thể thấy loại giải dược này vô cùng đắt đỏ. Nếu tìm được loại dược liệu đó và đem vào không gian để nuôi trồng, không chỉ cải thiện và nâng cao chất lượng dược liệu mà còn tiết kiệm được không ít tiền.
Nghĩ như vậy, Thẩm Nam Châu lại nhóm thêm một bếp khác, đun một nồi nước ấm lớn. Hoa Ngọc hiện tại cơ thể lạnh đến mức đó, nếu lấy khăn nhúng chút nước ấm và đắp lên người nàng, có lẽ tình trạng sẽ khá hơn một chút.
Nhìn sắc trời bên ngoài ngày càng sáng, Thẩm Nam Châu chợt nhớ ra hôm nay không biết phải xoay sở thế nào. Nàng miễn cưỡng có thể lết ra trấn trên để giao hàng, nhưng với tình trạng của Hoa Ngọc hiện tại, nàng không thể thuyết phục bản thân rời xa nàng dù chỉ một bước.
Không biết Yến gia tửu lầu sẽ thế nào nếu thiếu nguyên liệu nấu ăn một ngày, Thẩm Nam Châu không dám nghĩ đến hậu quả. Nhưng trước tình cảnh bất khả kháng này, nàng chỉ có thể khiến họ chịu tổn thất một ngày. Cùng lắm thì sau này quay lại, mang thêm ít rau củ và lương thực để bù đắp cho họ.
Cháo rất nhanh đã nấu xong. Thẩm Nam Châu múc một chén nhỏ, đem đến bên giường. Nhìn Hoa Ngọc vẫn đôi môi tái nhợt, nàng lại nhớ đến vẻ đau đớn như muốn chết của Hoa Ngọc đêm qua, lòng tràn đầy thương xót.
Hoa Ngọc khẽ giật giật mí mắt, chậm rãi mở ra. Ánh mắt nàng chạm đến hình bóng Thẩm Nam Châu đứng trước giường, nhưng trông nàng dường như vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
Dù cơ thể còn rất yếu, Hoa Ngọc biết mình cần phải ăn chút gì đó, nếu không sẽ chẳng còn chút sức lực nào để chống lại hàn độc trong người.
"Hoa ca..." Thẩm Nam Châu vừa gọi được một tiếng thì lập tức ngừng lại. Nàng ý thức được rằng tối qua cả hai đã vạch trần thân phận, giờ gọi "Hoa ca" nữa thì thật không thích hợp, huống hồ dáng vẻ suy yếu dịu dàng hiện tại của đối phương khác xa hình tượng nam nhân trước đây.
Hoa Ngọc đương nhiên nghe thấy nàng đột ngột ngưng lời. Dù trong người rất khó chịu, nhưng nàng vẫn không nhịn được nhướng mày một chút.
"Hoa tỷ tỷ... Ta nấu cháo rồi. Chúng ta ăn một chút cháo nóng cho ấm người nhé."
Thẩm Nam Châu nói xong, kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống trước cửa sổ, dáng vẻ như chuẩn bị đút nàng ăn.
Hoa Ngọc từ trong chăn đưa ra cánh tay gầy guộc, chỉ về phía cuối giường nơi để quần áo, nói khẽ:"Ngươi lấy giúp ta ít quần áo trước đã."
Thẩm Nam Châu lúc này mới nhớ đến tối qua vì sưởi ấm mà đã cởi toàn bộ quần áo của Hoa Ngọc, lập tức đỏ bừng mặt. Nàng vội vàng cầm quần áo đem lại cho Hoa Ngọc.
Hoa Ngọc cố gắng nhịn cảm giác khó chịu, chậm rãi ngồi dậy. Chăn vốn đắp trên người nàng trượt xuống, để lộ phần ngực đang phập phồng rõ rệt.
Dù vẫn còn mặc áo lót, nhưng lớp vải mỏng dính sát vào da thịt càng làm nổi bật những đường cong đầy đặn, trông càng thêm quyến rũ.
Thẩm Nam Châu đột nhiên cảm thấy trong người nóng lên, cổ họng khô khốc. Không biết tại sao nàng lại nuốt một ngụm nước bọt, âm thanh này vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Hoa Ngọc ngước mắt lên, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn Thẩm Nam Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!