Chương 21: (Vô Đề)

Hai người không bao lâu đã quay lại Hầu Nhi Lĩnh. Thẩm Nam Châu nhớ đến mảnh đất đã phát quang và làm cỏ, nghĩ rằng lúc này chắc đã hoàn thành, nhân lúc thời tiết tốt, liền nhanh chóng đốt để làm phân bón.

Vì vậy, cô xoay người đi về phía cánh đồng.

Hoa Ngọc thấy vậy cũng đi theo phía sau cô.

Đại Hôi, đang chơi đùa gần căn nhà, nhìn thấy hai người trở về liền vui vẻ chạy đến.

Khi đến bờ ruộng, Thẩm Nam Châu phát hiện miếng đất mà trước đó đã được làm sạch, các rễ cỏ nằm sâu dưới lớp đất đã được đào lên để đốt, những tảng đá lớn ở giữa cũng đã được dọn dẹp gọn gàng, trông như đang gọi chủ nhân nhanh chóng gieo hạt, muốn biến thành một mảnh ruộng màu mỡ.

Thẩm Nam Châu quay lại nhìn Hoa Ngọc, chỉ thấy người này đang cúi xuống nhóm lửa để đốt cỏ dại trên mặt đất.

Lúc này, một làn gió thổi qua, làm tóc mái dài của Hoa Ngọc bay lên, để lộ ra trán mịn màng và khuôn mặt tinh xảo của cô. Nếu ở hiện đại, cô có thể sánh ngang với những minh tinh trên TV.

Thẩm Nam Châu cảm thấy một chút ấm áp, dù vẻ ngoài Hoa Ngọc trông có chút lạnh lùng. Khóe miệng cô hơi cong lên.

"Hoa Ngọc." Thẩm Nam Châu gọi.

Hoa Ngọc quay đầu nhìn Thẩm Nam Châu một cái, nhíu mày lại, rồi đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tại sao không gọi giống như trước nữa?"

"Ngươi để ý chuyện này sao?" Thẩm Nam Châu cười cười, nét mặt cô có chút tinh nghịch, có vẻ hơi không hợp với gương mặt trẻ con.

"Không có để ý, tùy ngươi muốn gọi thế nào thì gọi." Bị một tiểu cô nương gọi thẳng tên, Hoa Ngọc thấy hơi không thoải mái, nhưng dường như cũng không phải là chuyện lớn.

Lúc này khoảng tầm hai ba giờ chiều, mặt trời đang chói chang, hai người lại một trước một sau trở về nhà.

Hiếm khi thấy Hoa Ngọc không ra ngoài săn thú trên núi, Thẩm Nam Châu nhiều lần nhìn cô, muốn nói rồi lại thôi.

Bị ánh mắt của tiểu cô nương nhìn chằm chằm đến mức không yên lòng, dù Hoa Ngọc luôn điềm tĩnh, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng: "Ngươi muốn nói gì?"

Thẩm Nam Châu lấy hết can đảm kéo ghế lại gần Hoa Ngọc và nói: "Hoa ca ca, trong nhà không phải còn có cái cối đá sao? Ta muốn rửa sạch nó rồi dùng để xay gạo."

Hoa Ngọc tưởng rằng đó là chuyện gì lớn lắm, liền đáp: "Ngươi muốn dùng thì cứ dùng, không ai cấm ngươi cả. Đồ vật ở Hầu Nhi Lĩnh này đâu phải của riêng ai."

Thẩm Nam Châu nháy mắt vài cái, cười tươi rói nói: "Chính là... có chuyện muốn nhờ ngươi giúp đỡ."

Hoa Ngọc nhìn dáng vẻ của tiểu cô nương, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác bất an: "Gấp gáp cái gì?"

"Nhà ta không có con trâu, ta lại không đủ sức đẩy cối xay, còn ngươi thì có sức mạnh. Lát nữa ngươi giúp đẩy cối xay một chút để xay bắp, được không?" Tiểu ngốc tử hai mắt sáng lấp lánh nhìn Hoa Ngọc, vẻ mặt đầy mong đợi.

"...." Quả nhiên chẳng phải là chuyện tốt gì, Hoa Ngọc đột nhiên có cảm giác như đã bước lên một chiếc thuyền của kẻ lừa đảo. Cô nhặt được một tiểu ngốc tử, giờ lại bị tiểu ngốc tử này sai khiến làm việc, còn coi cô như trâu bò, bắt đi đẩy cối xay.

"Ta sẽ cùng ngươi đẩy mà." Tiểu ngốc tử vội vàng bổ sung.

"Ta còn chưa hỏi ngươi cái sọt bắp đó ngươi lấy từ đâu ra. Nặng như vậy, sao ngươi có thể tự mình mang về?" Hoa Ngọc cuối cùng cũng hỏi ra điều thắc mắc trong lòng, dù cô biết đối phương không dễ dàng nói thật.

"Ngươi ngày ngày không có ở nhà, tất nhiên là ta đi qua chỗ bà nội mà lấy về rồi."

Vừa nghe Thẩm Nam Châu lại tự mình ra ngoài, Hoa Ngọc có chút không vui: "Không phải đã dặn ngươi bao nhiêu lần, không được tự đi một mình ra ngoài rồi sao?"

"Ta biết rồi mà, ta sẽ rất cẩn thận. Ngươi xem, ta tự mình đi nhiều lần mà có làm sao đâu. Ta chạy nhanh lắm."

Hoa Ngọc làm sao có thể tin lời của tiểu ngốc tủ, lại muốn nhắc đến chuyện hôm qua khi Thẩm Nam Châu bị Lâm lão nhị bắt gặp.

Thẩm Nam Châu vội vàng chuyển sang chuyện khác: "Ngươi rốt cuộc có giúp ta đẩy cối xay không? Bắp sau khi xay thành bột có thể làm bột bắp, cháo bắp ăn rất ngon, còn có thể dùng để nuôi heo con."

Vừa nghe thấy bản thân mình ăn chung đồ với heo, sắc mặt của Hoa Ngọc lập tức càng tối sầm lại.

Tiểu nhân nhi thấy Hoa Ngọc không đáp lại, liền cẩn thận kéo tay áo của cô, vẻ mặt đầy cầu xin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!