Chương 19: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Hoa ca ca, mọi người bây giờ phải trở về sao?" Hà Thanh Ỷ hỏi, vẻ mặt không muốn rời. 

Trước đây, Hoa Ngọc luôn đau đầu với tiểu thư Yến gia tửu lầu. Kể từ khi tình cờ cứu cô ấy, cô gái này liền bám lấy Hoa Ngọc. Hầu như mỗi sáng sớm, cô đều đến tửu lầu đợi Hoa Ngọc. Dù Hoa Ngọc đi đâu, cô cũng đi theo, muốn Hoa Ngọc dẫn cô đi chơi. Dĩ nhiên, lần nào cũng bị Hoa Ngọc từ chối, nhưng cô chưa bao giờ nản lòng, dù lần nào cũng bị từ chối, cô vẫn kiên nhẫn đợi. 

"Muốn ghé qua cửa hàng thú y một chút." 

Thấy cô không có xung đột gì với tiểu cô nương ngốc nghếch kia, Hoa Ngọc âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thái độ với cô cũng dịu dàng hơn đôi chút. Thậm chí, nàng còn nói rõ nơi kế tiếp định đến. 

"Hoa ca ca, ta biết cửa hàng thú y ở đâu, để ta đi cùng các ngươi nhé." Hà Thanh Ỷ quả nhiên không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để theo đuôi nàng. 

Thẩm Nam Châu nhìn tiểu thiếu nữ đầy năng lượng này mà không khỏi khâm phục sự nhiệt tình của cô. Chỉ là Hoa Ngọc muốn đến cửa hàng thú y, không biết có chuyện gì cần giải quyết. 

Mang theo một bụng nghi vấn, Thẩm Nam Châu theo sau hai người và chẳng bao lâu đã đến cửa hàng thú y. 

Chỉ nghe Hoa Ngọc hỏi lão thú ý, râu đã điểm bạc: "Con bò nhà ta hôm trước còn khoẻ, hôm sau bụng cứng lại, thở gấp, miệng sùi bọt mép, chỉ một canh giờ sau đã chết. Đây là bệnh gì?" 

Lão thú y cẩn thận lắng nghe Hoa Ngọc mô tả, cau mày nói: "Những triệu chứng này không giống như bệnh tự nhiên, có khả năng là do ăn nhầm độc dược. Mùa này đúng là lúc cây ô đầu* và cây lang độc* mọc tươi tốt, nếu không cẩn thận, gia súc có thể ăn nhầm phải. Gần đây đã có ba, bốn trường hợp tương tự đến chỗ ta. Ngươi nên về kiểm tra xem liệu con bò nhà ngươi có ăn phải loại cỏ này hay không." 

*cây ô đầu: Aconitum carmichaelii, Tất cả các phần của cây đều chứa độc, nhưng rễ và củ là những phần độc nhất do chứa hợp chất aconitine, một alkaloid rất độc có thể gây tê liệt cơ và ngưng tim. 

*cây lang độc: Còn gọi là cây cà độc dược (Datura stramonium) ở một số nơi. Cây lang độc chứa nhiều alkaloid độc hại như scopolamine, hyoscyamine và atropine, có thể gây ảo giác, mê sảng, và thậm chí là tử vong nếu dùng quá liều. 

Thẩm Nam Châu lúc này mới hiểu mục đích của Hoa Ngọc đến cửa hàng thú y là vì con bò già của lão nhị gia họ Lâm đã chết hôm qua. Trước đây, cô luôn nghĩ rằng Hoa Ngọc có lẽ đã quen chịu đựng những oan khuất và bất công, nhưng không ngờ sâu trong lòng nàng vẫn không muốn bị hiểu lầm. Chỉ là người trong thôn không muốn cho nàng cơ hội tự minh oan. 

Nhìn bóng dáng Hoa Ngọc đứng thẳng trước mắt, Thẩm Nam Châu đột nhiên cảm thấy nhói lòng, đau xót cho nàng khi bị người khác vu oan, lâm vào cảnh tứ cố vô thân. Ngay khoảnh khắc ấy, cô thầm hạ quyết tâm rằng trong tương lai, nhất định sẽ giúp Hoa Ngọc rửa sạch cái danh "Thiên Sát Cô Tinh," giúp nàng thoát khỏi bóng tối, sống một cuộc sống đàng hoàng, chính trực. 

Thẩm Nam Châu đột nhiên nhớ tới "bàn tay vàng" của mình, liền gọi Châu Châu trong đầu: "Châu Châu, ngươi có biết chuyện gì đã xảy ra với con bò của lão nhị Lâm gia không?" 

Châu Châu đáp: "Ký chủ, hệ thống không có video giám sát nên không thể biết chính xác sự việc đã xảy ra thế nào. Tuy nhiên, dựa trên tình huống tối qua, có hai người mang dấu vết của cây ô đầu trên người." 

Thẩm Nam Châu kinh ngạc, vội hỏi đó là ai. 

Hệ thống chậm rãi đáp: "Là hai đứa nhỏ của lão nhị Lâm gia, Lâm Đại Bảo và Lâm Nhị Bảo." 

Nhắc đến hai cái tên này, Thẩm Nam Châu cảm thấy chỗ vết bầm trên trán vẫn còn đau âm ỉ. Chính là hai đứa trẻ này đã dẫn đầu, ném đá vào người nàng. 

Thẩm Nam Châu hồi tưởng lại những lời nói và vẻ mặt của hai đứa nhỏ lúc đó, thấy rõ chúng rất ngang ngược và vô lý, không hề có giáo dục. Nếu không, chúng đã không dám lấy đá ném vào một cô gái như vậy. 

Nàng tiếp tục hỏi: "Châu Châu, ngươi nói hai đứa trẻ này không biết đó là cây độc sao? Tại sao lại đem cho bò ăn, làm hại Hoa Ngọc bị vu oan thêm một lần." 

"Họ có thể biết, cũng có thể không biết. Nhưng nếu trên người chúng có dấu vết của cây độc, và con bò kia lại chết trùng hợp như vậy, chắc chắn chúng không thoát khỏi hiềm nghi." Châu Châu phân tích. 

Bên kia, Hoa Ngọc thấy không thể hỏi thêm được gì, đành phải cáo từ lão thú y. 

Đến ngã ba đường, Hà Thanh Ỷ vẫn luôn bám theo đành phải rầu rĩ vẫy tay từ biệt hai người. 

Trước khi đi, cô còn quay lại gọi với theo: "Hoa ca ca, Châu nhi, sáng mai gặp lại nhé!" 

Thẩm Nam Châu nhìn thấy Hoa Ngọc khẽ run một chút, nở nụ cười, cuối cùng cũng có người khiến cho cô nàng băng giá này lúng túng không biết làm sao. 

Trên đường về, Thẩm Nam Châu giả vờ như vô tình nói: "Hoa ca ca, hôm qua ta thấy trên người Lâm Đại Bảo và Lâm Nhị Bảo có dính lá của cây ô đầu, chắc chắn cái chết của con bò nhà họ có liên quan đến bọn họ." 

Hoa Ngọc ngẩn người: "Sao ngươi biết cây ô đầu? Ngươi nhận ra loại cỏ này sao?" 

Thẩm Nam Châu nói: "Bà nội ta trước đây từng nhắc đến, nói rằng khi chăn dê không nên để chúng đến gần mương nhỏ vì nơi đó có nhiều cây ô đầu và cây lang độc. Bà còn chỉ cho ta xem hai loại cây đó nên ta nhận ra được. Vừa nãy nghe mọi người nhắc đến, ta chợt nhớ lại là hôm qua trên người Lâm Đại Bảo và Lâm Nhị Bảo có dính loại cỏ đó." 

Nghe xong, Hoa Ngọc im lặng một lúc, không nhắc đến chuyện này nữa mà lại chuyển sang hỏi về khoai lang đỏ và khoai sọ. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!