Chương 14: (Vô Đề)

Thẩm Nam Châu nghe thấy Lưu thị làm ầm lên như vậy, lập tức cảm thấy đau đầu, phụ nhân này đúng là có khả năng đổi trắng thay đen không nhỏ. Nàng nhấn huyệt thái dương, nói: "Lưu đại thẩm, ta không làm gì cả, ngươi vừa đến đã đẩy ta, ta khi nào đánh ngươi chứ!"

Ngồi dưới đất, Lưu thị vừa nghe đến lời chất vấn khéo mồm khéo miệng của tiểu ngốc tử, nghĩ đến việc lão đầu hoàng ngưu* nhà mình đang nằm chết ở sân nhà, tức giận dâng lên, không còn tâm trí để lý luận với nàng, liền bò dậy, định nắm tóc Thẩm Nam Châu.

*lão đầu hoàng ngưu: con bò già

Thẩm Nam Châu sao có thể để nàng thực hiện được? Thấy nàng đứng dậy, nàng nhanh chóng chạy xa cách Lưu thị.

Lưu thị thì ở phía sau, vừa đuổi theo vừa gầm gừ.

Không biết có phải là ảo giác hay không, chỉ mới một hai ngày thôi, Thẩm Nam Châu cảm thấy cơ thể mình hình như đã khỏe hơn một chút, ít nhất sức chịu đựng tốt hơn, không giống như trước đây, chỉ chạy vài bước đã thở hổn hển.

Lưu thị sức lực lớn, nhưng lại không linh hoạt, nhiều lần thấy như sắp bắt được Thẩm Nam Châu, nhưng vẫn bị tiểu ngốc tử này trốn thoát.

Thẩm Nam Châu tuy rằng cơ thể đã khỏe hơn một chút, nhưng rốt cuộc vẫn còn yếu. Chạy như vậy một đoạn, nàng cũng cảm thấy hơi thở dồn dập. Khi nàng không muốn dây dưa với Lưu thị nữa và định chạy về hướng Hầu Nhi Lĩnh, thì vừa quay đầu, trên đầu bỗng va phải một thứ cứng cáp.

Thẩm Nam Châu đau đớn, đưa tay che trán và ngẩng lên nhìn, phát hiện một người đàn ông cao lớn đang chặn đường mình. Va chạm vừa rồi chính là đụng vào ngực cơ bắp của người này.

Không ai khác chính là Lâm lão nhị, chồng của Lưu thị.

Bởi vì trong nhà có con bò già chết bất ngờ, Lâm lão nhị lúc này gấp gáp như kiến bò trên chảo nóng, thời tiết nóng bức, hắn cũng không màng gì khác, chỉ muốn tìm người mang con bò đi làm thịt, nếu không thì thịt sẽ không thể ăn được.

Ai ngờ đang đi tìm thì lại bị một người lao vào, làm cho ngực hắn rung lên một cái. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy vợ mình ở bên tai hét lên phải bắt được cái ngốc tử kia.

Khi hắn ổn định được bước chân, nhận ra rằng người va phải mình chính là tiểu ngốc tử Thẩm gia, mặt lập tức khó chịu. Hôm kia thôn trưởng đã đến mượn bò, còn mượn về giúp cho Hoa gia ở Hầu Nhi Lĩnh, không ngờ lại mượn về để giúp cái Thiên Sát Cô Tinh kia.

Việc này đã bị Lưu thị biết, nên luôn lải nhải không nên cho thôn trưởng mượn bò. Lâm lão nhị tuy trong lòng có chút oán hận, nhưng nghĩ rằng bò cũng không phải chuyện lớn, mượn thì mượn, sau này sẽ không mượn nữa.

Ai ngờ con bò già vừa đến, đêm qua nó không ăn uống gì, thở hổn hển, đến sáng nay thì miệng sùi bọt mép rồi chết.

Lưu thị thấy bò không còn, khóc đến thảm thiết, vừa khóc vừa mắng chửi, không dám mắng thẳng thôn trưởng, chỉ có thể mắng chửi Hầu Nhi Lĩnh. Trời còn chưa sáng mà Lưu thị đã mắng đến bây giờ.

Hoa Ngọc sáng sớm đi ra trấn bán những thứ mà nàng săn được, cũng nghe thấy Lưu thị mắng chửi. Nhưng mấy năm nay Hoa Ngọc đã quen với việc bị đổ lỗi, nên không muốn cãi nhau với bà ta. Khi hai người gặp mặt, ánh mắt Hoa Ngọc lạnh lẽo khiến Lưu thị sợ đến mức không dám thở mạnh, chỉ có thể đi vòng qua.

Bây giờ, nhìn thấy cái ngốc tử Thẩm Nam Châu, Lưu thị đâu thể buông tha, cộng thêm việc buổi sáng bị Hoa Ngọc chèn ép, lúc này càng tức giận, quyết định phải tìm nơi để trút giận.

Lâm lão nhị nhìn vẻ mặt ngây thơ mờ mịt của Thẩm Nam Châu, đôi mắt đen trắng rõ ràng khiến hắn không khỏi sửng sốt, không thể ra tay.

Bên cạnh, Lâm thị đẩy hắn một cái, lạnh lùng và sắc bén mà mắng: "Lâm lão nhị, ngươi là bị cái tiểu hồ ly tinh này mê hoặc sao? Nhà nàng khắc chết con bò nhà ta, mau mau chế trụ cái tiểu ngốc tử này, để Hoa gia kia đưa bạc tới bồi thường."

Lâm lão nhị nhớ đến con bò nằm trong sân, đã nuôi hơn mười năm, sao có thể không sinh ra cảm tình. Trong nhà mấy mẫu đất canh tác đều dựa vào con bò đó, nếu bò không còn thì cuộc sống sẽ ra sao?

Nghĩ đến đây, hắn tức giận đến mức ngực đau nhói. Hắn giơ tay nắm lấy vạt áo của Thẩm Nam Châu, nhấc nàng lên khỏi mặt đất, như một con gà con treo lơ lửng giữa không trung, miệng nói: "Tiểu ngốc tử, ta chỉ oán ngươi gả cho cái đồ sao chổi, nhà ngươi khắc chết bò nhà ta, chờ hắn đưa bạc tới bồi thường mới có thể thả ngươi đi."

Lâm lão nhị và Lưu thị có hai con trai, Lâm Đại Bảo và Lâm Nhị Bảo, một đứa mười một tuổi, một đứa sáu bảy tuổi, cả hai đứng bên cạnh nhìn. Thấy tiểu ngốc tử bị cha mình nắm, Lâm Đại Bảo vui sướng khi người gặp họa, ném vài viên đá về phía Thẩm Nam Châu, miệng mắng: "Tiểu ngốc tử, xú ngốc tử, khắc chết bò nhà ta, không chết tử tế được!"

Lâm Nhị Bảo thấy vậy cũng hùa theo kêu lên: "Hai cái khắc tinh tụ lại với nhau, đúng là nồi nào úp vung nấy, một cặp hoàn hảo."

Xung quanh, một đám trẻ con cũng sôi nổi hùa theo, không ngần ngại ném bùn và lá cây vào người nàng. Thẩm Nam Châu lập tức bị dính vài vết thương tím tím xanh xanh trên người, quần áo cũng dính đầy bùn đất.

Bị những cú ném nặng nề như vậy, Thẩm Nam Châu đau đến nhe răng trợn mắt, không thể làm gì khác ngoài việc giãy giụa, mong sao Lâm lão nhị buông nàng ra.

Ai ngờ Lâm lão nhị lực lưỡng như trâu, vẫn tiếp tục nắm lấy treo nàng lên. Hai tay giữa chặt vạt áo của Thẩm Nam Châu như thép, khiến cổ nàng đau nhức và căng lên, gần như không thở nổi. Hai chân nhỏ nhắn của nàng chỉ cách mặt đất chừng hai ngón tay, giãy giụa mà không chạm được đất, thật sự rất khó chịu.

Một đám nông dân trở về cũng xúm lại, thầm thì bàn tán, nhưng không ai dám lên tiếng giúp nàng. Lưu thị từ sáng đã mắng chửi vì chuyện này, cả thôn hiện giờ ai cũng biết con bò già Lâm gia là bị cái Thiên Sát Cô Tinh của nhà Hoa gia ở Hầu Nhi Lĩnh làm chết. Không ai muốn dính vào chuyện xui xẻo này, cả đám chỉ đứng vây quanh chỉ trỏ, không ai dám làm người đứng ra.

Thẩm Nam Châu đau đớn trên người, trong lòng cũng cực kỳ khó chịu, những người thôn dân ngu ngốc và ngang ngược, tội lỗi gì cũng đổ lên đầu Hoa Ngọc. Nghĩ đến ánh mắt lạnh lẽo của người đó, nàng không khỏi cảm thấy đau lòng.

Không trách được buổi sáng Hoa Ngọc từ trấn về tâm trạng không tốt, chắc hẳn cũng đã nghe được Lưu thị hùng hổ trong thôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!