Chương 73: (Vô Đề)

Kỷ Bắc Dương không lướt vòng bạn bè, thấy Chương Khả Khê ngồi bên cạnh đã đăng, mới bấm vào xem, rồi lưu ảnh của cô về máy.

Anh nghiên cứu một chút chức năng đăng bài, cũng đăng bức ảnh tương tự, kèm dòng chữ: Vợ tôi, Chương Khả Khê đáng yêu.

Kỷ Bắc Dương hành xử kín tiếng, không thích xã giao. Thực ra cô không ngại anh không công khai cô, nhưng đột nhiên thấy anh cũng đăng ảnh giấy kết hôn, kiểu "có qua có lại mới toại lòng nhau" này thật sự quá tuyệt vời.

Hơn nữa dòng chữ Kỷ Bắc Dương viết cũng làm cô đỏ mặt tim đập. Cái gì mà vợ tôi, Chương Khả Khê đáng yêu. Đáng yêu, đáng yêu… Chương Khả Khê càng nghĩ mặt càng đỏ.

Màn ân ái của Kỷ Bắc Dương trong nháy mắt đánh thức cả vòng bạn bè.

Hàn Tấn là người đầu tiên bình luận: Cẩu lương bất ngờ quá, tốc độ nhanh vãi, khi nào về nhớ mời tôi ăn cơm!

Hàn Tấn sắp sốc chết rồi. Chân trước anh ta vừa chuyển tiền sính lễ cho Kỷ Bắc Dương, chân sau Kỷ Bắc Dương đã đi đăng ký kết hôn. Có phải là quá thần tốc không? Món cẩu lương này làm anh ta không kịp trở tay thay quần áo. Tuy biết Kỷ Bắc Dương sẽ cưới Chương Khả Khê, nhưng đã bảo là về nhà ra mắt ba mẹ, sao lại thành về nhà kết hôn rồi? Trời ơi, từ nay về sau chỉ còn mình anh ta là chó độc thân cao quý!

Kim Mộ Mịch: WTH, anh ta mà cũng biết khoe khoang tình cảm à.

Kim Mộ Mịch nhắn tin riêng cho Chương Khả Khê:[ Mau nói dòng chữ này là cô tự viết đi. ]

Kim Mộ Mịch:[ Trời ơi, người ta nói tương phản moe rất thú vị, không ngờ tên ngốc hệ cấm dục Kỷ Bắc Dương lại có thể lãng mạn như vậy. ]

Từ Nam Tang của tập đoàn Từ Thị: Chúc mừng chúc mừng chúc mừng.

Từ Nam Tang đưa điện thoại cho vợ xem, tủi thân nói: "Văn mẫu khoe ân ái của cậu ta sao chép anh, lại còn vượt qua anh. Anh viết là "Đây là vợ tôi Kiều Trúc", cậu ta lại viết "Vợ tôi, Chương Khả Khê đáng yêu". Thật quá đáng! Rõ ràng em cũng rất đáng yêu, lúc đó anh lại không viết thêm vào!"

Kiều Trúc: "……" Trẻ trâu.

Kiều Trúc nhìn ảnh kết hôn của hai người, nói: "Em biết ngay anh ấy thích cô bé đó mà, trực giác của em luôn rất chuẩn."

Các lãnh đạo cấp cao của Lăng Nhuận, đối tác, nhà cung cấp dự án cùng với các gia đình hào môn có liên hệ với nhà họ Kỷ, ai có WeChat của Kỷ Bắc Dương đều sôi nổi vào chúc mừng. Khu bình luận của Kỷ Bắc Dương phải lướt rất lâu mới xem hết được.

Chương Khả Khê nhận được tin nhắn chúc mừng từ Vương Sung, người thầy hướng dẫn cô ở bộ phận nhân sự lúc trước. Chương Khả Khê có chút ngại ngùng. Cô vào làm chưa bao lâu đã được điều đến bên cạnh Kỷ Bắc Dương, nên ít tiếp xúc với đồng nghiệp cũ. Cô có offer chính thức vào làm việc ở công ty, lại cứ chạy theo Kỷ Bắc Dương, làm như có quan hệ mờ ám vậy.

Vương Sung dường như không cảm nhận được tâm trạng của Chương Khả Khê, trực tiếp kéo cô và các đồng nghiệp khác vào một nhóm nhỏ, sau đó tag cô trong nhóm, nói: "Tôi kéo người vào rồi, mọi người có chuyện gì muốn hóng hớt thì hỏi ngay đi, đừng tha cho cô ấy! @Chương Khả Khê"

Sự hỏi han thoải mái hào phóng như vậy ngược lại làm giảm bớt sự bất an của Chương Khả Khê. Cô thực ra vẫn luôn hơi sợ đồng nghiệp sẽ nghĩ cô dựa vào quan hệ để vào Lăng Nhuận, lại sợ người khác cho rằng cô không từ thủ đoạn để leo lên giường Kỷ Bắc Dương.

Tuy cô không làm vậy, nhưng cô rất thích các đồng nghiệp mới, vẫn luôn hy vọng có thể tiếp tục làm việc cùng họ.

Trong nhóm đều là đồng nghiệp từng làm việc chung ở bộ phận nhân sự, bao lì xì lập tức bị mọi người cướp sạch. Có Vương Sung và Chương Khả Khê mở lời, những người khác cũng không nén được nữa, lập tức nhao nhao tung ra các câu hỏi bát quái, ví dụ như cô và Kỷ tổng ai theo đuổi ai, Kỷ tổng khi yêu đương có ít nói không…

Những người có thể vào Lăng Nhuận đều có IQ và EQ cao, không ai hỏi những câu khiến người khác xấu hổ khó chịu.

Chương Khả Khê gõ chữ lia lịa, vừa trả lời tin nhắn trong nhóm, vừa trả lời bình luận trên vòng bạn bè, bận tối mắt tối mũi. Kỷ Bắc Dương liếc nhìn điện thoại cô vài lần, thấy Chương Khả Khê đang nhập: Đừng yêu đương với sếp, công việc bận rộn lắm, lại còn không trả lương làm thêm giờ, tức chết đi được.

Kỷ Bắc Dương cẩn thận điều khiển cổ tay dùng nĩa đút dưa Hami cho Chương Khả Khê, nói: "Đừng yêu đương với sếp? Tức giận lắm à? Khê Khê, bịa đặt là phạm pháp đấy."

"Level cao tay đều khoe ân ái như vậy đấy, ngoài khịa trong khen hiểu không."

Kỷ Bắc Dương gật đầu ra chiều suy tư, "Anh đi xóa bài vừa đăng, đổi thành "Khê Khê chẳng đáng yêu chút nào"."

Kỷ Bắc Dương cong môi xoa đầu cô, "Được rồi."

Kỷ gia.

Bà nội Kỷ ngồi trên chiếc ghế chạm khắc hoa tử đằng, nhìn người giúp việc bón thuốc cho lão Kỷ tổng.

Chu Uyển Oánh lạnh mặt không nói một lời. Kỷ Hàng cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng đầy bực bội, cuối cùng đi đến trước mặt bà nội Kỷ, nói: "Nó căn bản không coi chúng ta ra gì. Chuyện kết hôn lớn như vậy, nó thế mà không nói cho chúng ta biết. Con thấy nó không định về cái nhà này nữa đâu."

Bà nội Kỷ mân mê chuỗi tràng hạt cũ kỹ trong tay, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, thản nhiên nói: "Không về thì thôi, dù sao đây cũng không phải nhà của Bắc Dương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!