23 giờ 25 phút, di động của Chương Khả Khê vang lên cuộc gọi từ số lạ.
Cuộc gọi được bắt máy, bên kia dùng giọng điệu lạnh lùng đạm bạc gọi tên cô: "Chương Khả Khê."
Cô đứng hình mất 5 giây: "Kỷ tiên sinh?"
Giọng Kỷ Bắc Dương nhàn nhạt: "Ừ."
Cô nhớ rõ, giờ này bình thường Kỷ tiên sinh đã ngủ. "Anh vẫn chưa ngủ à?"
Kỷ Bắc Dương nói: "23 giờ 21 phút."
"Ý anh là sao?"
Kỷ Bắc Dương nói: "Thời gian tôi đi ngủ."
Cô nhìn đồng hồ điện thoại, đã 23 giờ 27 phút.
Khả Khê nhẹ nhàng nói: "Vậy sao còn chưa ngủ?"
Kỷ Bắc Dương nhíu nhíu mày, nói: "Không biết."
"Được."
Nhưng nói gì bây giờ? Hai người chỉ như người qua đường, ngoài tên ra chẳng biết gì về nhau.
"Kỷ tiên sinh, sao anh có số của tôi?" Chương Khả Khê nghĩ nghĩ, nói.
"Hệ thống mua vé."
"Hóa ra là vậy, tôi thật sự có mua vé, không lừa anh đâu."
"Ừ."
Không khí lại rơi vào im lặng.
Kỷ Bắc Dương chợt nhớ mỗi lần gặp bác sĩ trị liệu, bác sĩ đều hỏi mở đầu như vầy, nên cũng bắt chước lên tiếng: "Hôm nay cô làm gì?"
Kỷ Bắc Dương đột ngột gọi điện thoại tới, điều tra số điện thoại của cô, lại hỏi cô hôm nay làm gì. Với mối quan hệ giữa hai người hiện tại, lẽ ra không nên hỏi như vậy, dễ khiến đối phương thấy kỳ quặc.
Nhưng thực tế, Chương Khả Khê nghe câu hỏi của Kỷ Bắc Dương xong cũng không thấy kỳ quặc, cô nghiêm túc trả lời vấn đề của anh: "Đi đồn công an báo án, rồi dọn nhà, sau đó gọi điện cho mẹ, cuối cùng là ăn cơm quản lý mang tới."
Kỷ Bắc Dương nghe xong câu trả lời, như đã đạt được mục đích, cơn buồn ngủ kéo đến. Anh khẽ nói: "Được rồi, hẹn gặp lại."
Rồi cúp máy ngay lập tức.
Thứ hai buổi sáng 7 giờ rưỡi, tài xế có mặt tại cổng khu bảo tồn quốc tế Vân Hãn. Vừa chờ đợi, anh ta vừa cúi đầu nhìn đồng hồ.
Một bên, luật sư Hàn dựa vào cửa xe ghế phụ hút thuốc, giơ tay làm tan đi làn khói mờ nhạt, nói: "Đừng vội, cậu ấy rất đúng giờ."
Tài xế cười: "Kỷ tiên sinh là người đúng giờ nhất tôi từng thấy."
Hàn Tấn dập điếu thuốc, vứt vào thùng rác, nói: "Người khác đúng giờ là chuyện tốt, cậu ấy đúng giờ thì chưa chắc."
Tài xế quen nhà có việc riêng, nên người tài xế này được điều từ chỗ giám đốc khác sang. Anh ta mới làm việc cùng Kỷ Bắc Dương chưa đầy một tháng, không mấy quen thuộc với cả Kỷ tiên sinh và luật sư Hàn. Nghe vậy thì hỏi lại: "Nghĩa là sao?"
Hàn Tấn chỉ cười lười nhác: "Không có gì, tôi qua kia đi dạo một chút."
Hàn Tấn bước đi, hương sương sớm vương trên cỏ, anh giương mắt nhìn về phía nơi xa, rừng núi trước mặt mờ trong làn hơi nước, không khí trong lành, xa xa thỉnh thoảng có tiếng chim hót trong trẻo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!